Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 458
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:19
Bạch Tú Tú nghe vậy thì càng vui mừng, đây là không cần phải lãng phí chút sức lực nào mà vẫn có thể móc nối với người bên trên.
Đỗ Quyên và Chu Kiều Kiều cũng mau ch.óng đi vào, hai người bọn họ ngồi bên cạnh Bạch Tú Tú và bà chủ nhiệm Uông.
Chu Kiều Kiều nhìn Bạch Tú Tú, càng nhìn càng hận.
Đều là tại Bạch Tú Tú, nếu không phải thì cô ta sẽ không bị người nhà họ Vương chèn ép như vậy. Hiện tại cả gia đình kia chẳng khác gì phường vô lại, ở lì trong nhà mới của cô ta và Vương Thanh Kỳ, không ai chịu rời đi!
Chu Kiều Kiều nghĩ ngợi trong lòng rồi quay sang nhìn Bạch Tú Tú cười cười, lớn tiếng nói: “Chị dâu, cả gia đình đã lên huyện rồi, hiện tại đang ở nhà của em đấy, nhà chị to như thế, không để bọn họ đến đó ở một thời gian sao? Tuy nói là ra riêng nhưng dù sao cũng là người một nhà, cũng đâu thể nói tới cửa cũng không được đến đúng không?”
Cô ta vừa mở miệng thì toàn bộ người trong phòng họp đều chú ý, ánh mắt soi mói cả hai người, đây là tin bát quái gì vậy. Dù sao bọn họ cũng là người của tổ dân phố, bình thường cũng gặp không ít những chuyện như vậy.
Bạch Tú Tú thoáng nhìn qua Chu Kiều Kiều đang kiếm chuyện và ánh mắt dòm ngó của mọi người, cũng không xấu hổ hỏi lại Chu Kiều Kiều: “Thím cũng đã nói là người một nhà vậy cha tới chỗ thím ở thì có làm sao? Bình thường cha coi trọng chú năm như vậy, tiền trong nhà, ăn uống gì cũng cho chú ấy. Ngay cả công việc của chú ấy cũng là cha tìm cho. Tôi và anh cả của thím mỗi tháng còn phải chu cấp tiền dưỡng già, hai người không chu cấp, lẽ nào không nên chăm sóc cha một chút sao?”
“Em, em không phải đã nói rồi sao? Cả nhà đều tới, nhà em không chứa nổi.” Chu Kiều Kiều ra vẻ tủi thân, hốc mắt ngập nước: “Chị dâu, chị được giúp đỡ...”
“Thím năm, nói vậy là thím muốn đuổi người nhà ra ngoài?” Bạch Tú Tú nhìn Chu Kiều Kiều, đau lòng nói.
Chu Kiều Kiều thật hận không thể cho cô một cái tát, cái gì gọi là cô ta muốn đuổi người ra ngoài? Bạch Tú Tú nghe không hiểu tiếng người sao?
Bạch Tú Tú nói chuyện cũng không tính là nhỏ: “Nhà của chúng tôi ở đằng đó, nếu cha và mấy chú em muốn đến ở thì tôi và anh cả thím đương nhiên sẽ hoan nghênh. Nhưng bọn họ đều không tới, hiển nhiên là thích thân cận với nhà thím, qua lại với nhà thím. Nói tới cũng thật khiến người ta đau lòng, trước kia chồng tôi chưa ra riêng thì ngày nào cũng phải làm việc quần quật, làm xong việc trong đội thì còn phải về nhà giúp đỡ làm việc nhà. Lúc mọi người đều nghỉ ngơi thì anh ấy phải chạy vào núi... Quanh năm suốt tháng như vậy, chỉ cần là việc có thể kiếm ra tiền, cả nhà đều ném lên đầu anh ấy, kết quả nhà mấy người không có lấy một ai xem chúng tôi là người nhà.”
Bạch Tú Tú vừa nói vừa sụt sùi, những người khác nghe xong cũng chỉ biết lắc đầu.
Công việc của bọn họ chính là hòa giải tranh chấp gia đình, nghe như vậy thì còn có gì mà không hiểu? Đại khái là đứa con cả không được cả nhà thương yêu, việc gì cũng làm nhưng lại không nhận được thứ gì tốt, cả gia đình không xem người ta là người, bây giờ còn bày trò mách lẻo người ta.
Người ở đây đều là người kiến thức rộng rãi, sau khi suy nghĩ cẩn thận thì ánh mắt nhìn Chu Kiều Kiều đều thay đổi.
Đây là lần đầu tiên Chu Kiều Kiều tới một nơi như vậy, bị mọi người nhìn như thế thì vô cùng sợ hãi, trong lòng âm thầm mắng Bạch Tú Tú miệng mồm đê tiện? Cái gì gọi là không có ai tới nhà họ? Rõ ràng là không dám đến, nếu dám thì đã đến từ lâu rồi.
Hiện tại Bạch Tú Tú lại dám nói dối trắng trợn, hung hăng trả đũa như thế sao?
