Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 383

Cập nhật lúc: 20/04/2026 19:01

“Chu Phú Đức, anh đi theo chúng tôi trước, tới tìm bà Triệu. Triệu Minh, tôi nhớ bà Triệu là chị họ của cậu đúng không? Cậu dẫn đường cho chúng tôi, không thể bỏ qua chuyện này được.” Bà chủ nhiệm Uông thích nhất là những cô gái biết tự bảo vệ bản thân, thật là không khiến bà ấy thất vọng.

“Không được, tôi không đi. Tôi...” Chu Phú Đức giãy giụa không muốn đi.

Triệu Minh cũng ra vẻ không tình nguyện: “Chủ nhiệm, chuyện này sao có thể nghe theo một con nhóc chứ? Anh Chu nói sao cũng là láng giềng cũ, chỉ vì mê tín dị đoan mà bị bắt vào tù thì có ổn không? Một con nhóc không hiểu chuyện, không hiếu thuận như nó, sao chúng ta cứ mặc kệ như vậy, đây không phải là trơ mắt nhìn nó phạm sai lầm sao?”

“Cậu câm miệng, Chu Phú Đức cổ hủ mê tín, bắt anh ta thì có làm sao. Còn bà Triệu nữa, bà ta đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn nhúng tay vào mấy chuyện này. Năm trước vợ Tiểu Ngô suýt c.h.ế.t vì tin theo phương pháp m.a.n.g t.h.a.i dân gian của bà ta đó. Lúc ấy không ai tố cáo bà ta nhưng lần này thì không như vậy được nữa đâu.”

Bà chủ nhiệm Uông càng ngày càng bất mãn Triệu Minh, người này đúng là không tiến bộ một chút nào.

Triệu Minh sợ bà chủ nhiệm Uông, bị bà ấy nói vài câu thì lập tức tắt đài, không dám tiếp tục nói đỡ cho chị họ của anh ta nữa.

Chờ người đi rồi, Ninh Mai Mai lo lắng hỏi Chu Tứ Phượng: “Cô không bị làm sao chứ? Lúc nãy tôi chỉ lo bản thân chạy chậm, cha cô sẽ thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ con mất.”

“Nếu để ông ta tiếp tục nháo như vậy thì dù ông ta có không lấy mạng chúng tôi thì chị em tôi cũng bị bán đi cả thôi, đến lúc đó thật là sống không bằng c.h.ế.t. Ngũ Phượng, theo chị vào nhà.” Chu Tứ Phượng kéo em gái và Ninh Mai Mai đi vào nhà, kết quả lại bị mẹ cô ấy túm lại.

Bà Chu khóc đến mức hai mắt sưng đỏ, thất vọng nhìn con gái: “Tứ Phượng, sao con có thể đưa cha con đến cục cảnh sát chứ? Đó là cha con, là trụ cột của cái nhà này, con, con làm như vậy thì sau này ai dám lấy con. Sao số mẹ lại khổ như vậy, có một đứa con gái như con chứ? Con mau đi tìm bọn họ, đưa cha con về đây đi.”

Chu Tứ Phượng nghe tiếng khóc thì rất phiền lòng, hất tay bà ta ra: “Con mặc kệ, ông ta đáng bị như vậy. Ông ta cổ hủ mê tín, ông ta không vào đó thì ai vào? Mẹ cũng đừng có mà khóc lóc với con, có ông ta ở đây thì mới không có ai dám cưới con đó. Ai mà không biết con gái nhà này gả đi rồi còn phải chu cấp cho nhà mẹ đẻ? Ai không biết thằng con trai nhà này chỉ biết ngồi không chẳng nghề ngỗng gì? Không có ông ta thì con vẫn nuôi được cái nhà này.”

Bên này bà Chu khóc sướt mướt, bên kia bà chủ nhiệm Uông đã đưa người tới nhà của bà cốt Triệu.

Vốn dĩ bà Triệu tên thật là Triệu Trân, lúc trước làm nghề thầy bói nên mọi người đều gọi bà ta là bà cốt Triệu. Sau này bà ta không làm nữa thì mọi người chuyển sang gọi bà ta là bà Triệu nhưng vẫn có người âm thầm gọi bà ta là bà cốt Triệu, mấy năm gần đây cũng đã gây họa cho không ít người.

Hiện tại bị người ta tìm tới cửa, Triệu Trân vô cùng hoảng sợ, nhưng khi nhìn thấy em họ của mình cũng tới thì bà ta cũng không sợ hãi như thế nữa.

“Có chuyện gì vậy?” Triệu Trân vui tươi hớn hở hỏi bọn họ.

Bà chủ nhiệm Uông cũng không khách sáo với bà ta: “Triệu Trân, có người kiện chị và Chu Phú Đức tuyên truyền mê tín dị đoan, chị bảo ông ta về nhà cắt tóc con gái đúng không, bây giờ chị đi với chúng tôi tới cục cảnh sát, mấy người làm việc mê tín bị người ta kiện.”

“Dựa vào đâu chứ? Mấy người dựa vào đâu mà bắt người?” Triệu Trân không vui.

Bà ta cũng là người trải đời nên không bị dọa sợ.

“Chị không đi? Vậy chúng tôi chỉ có thể báo án cho người tới đây bắt chị, chị chọn đi.” Bà chủ nhiệm Uông cũng không gây khó dễ.

Triệu Trân vừa nghe nói sẽ đưa người tới đây thì lập tức im miệng không dám hé răng.

Nếu để cảnh sát tới đây thật thì sau này ai còn dám tới tìm bà ta? Hơn nữa bây giờ trong nhà bà ta còn có người.

Bà ta cũng không dám đắc tội người này, nếu thật sự liên lụy người nọ thì sau này bà ta đừng hòng sống yên. Triệu Trân nghĩ vậy, cũng nhượng bộ: “Được thôi, tôi đi với mấy người.” Bà ta nói xong thì cùng rời đi.

Bạch Tú Tú có chút nghi hoặc nhìn vào trong nhà, cô cứ cảm thấy trong nhà đó có một bóng người vô cùng quen thuộc.

Bên ngoài, đoàn người vừa rời đi thì Chu Kiều Kiều ngồi trong nhà bà cốt Triệu nhẹ nhàng thở ra: “Anh Hồ, cũng may là anh kéo em lại, nếu không em đã bị cô ta nhìn thấy rồi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.