Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 375
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:05
“Tú Tú?”
Vương Thanh Hòa thấy Bạch Tú Tú ra tới thì vui vẻ chạy lên bậc thang đón người, làm lơ Tiểu Đường đang té ngã.
Tiểu Đường vốn đã tức giận, lúc này lại càng giận hơn! Người này bị mù sao? Không thể đỡ cô ta dậy được sao?
“Anh không tới sớm chứ?” Vương Thanh Hòa bế hai đứa nhỏ rồi hỏi thăm vợ mình.
Anh không rõ thời gian tan tầm cụ thể của phòng làm việc nên còn cố ý tìm người hỏi thăm. Bọn họ đều nói khu phố Ngô Đồng thường tan làm muộn, mọi người thường sẽ tan làm vào giờ này, có người thậm chí còn chưa về.
Nếu anh tới sớm, Tú Tú theo anh về nhà thì sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của Tú Tú trong lòng chủ nhiệm, như vậy không tốt chút nào.
“Không sớm cũng không muộn, vừa đúng lúc.” Bạch Tú Tú ngồi lên xe đạp, nhìn Tiểu Đường còn đang quỳ rạp dưới đất: “Tiểu Đường, cô không sao chứ? Ngã bị thương sao?” Bạch Tú Tú dò hỏi một câu.
“Không có!” Ngữ khí của Tiểu Đường lạnh như băng.
Bạch Tú Tú cũng cười: “Vậy sao còn chưa đứng dậy? Dưới đất không lạnh à?”
“Không cần cô giả vờ hảo tâm!” Tiểu Đường bò dậy, phủi đất trên người.
“Chúng ta đi thôi.” Bạch Tú Tú cũng chẳng muốn làm người tốt, địch ý của Tiểu Đường đối với cô không nhỏ, ánh mắt kia thật khiến cô nhớ tới Chu Kiều Kiều.
Cô cũng không muốn qua lại quá nhiều với Tiểu Đường, tốt nhất là đối phương đừng kiếm chuyện với cô, nếu Tiểu Đường gây sự, tính tình cô cũng không tốt đến mức lấy ơn báo oán đâu.
Mọi người trong văn phòng cũng lục tục ra về.
Chờ mọi người đi hết, Tiểu Đường nhìn bà chủ nhiệm Uông đang chờ cô ta nãy giờ, trong lòng vô cùng khẩn trương: “Dì Uông...”
“Tiểu Đường, hai ngày nay tính tình của cô rất kỳ lạ, Tiểu Bạch và cô không kết thù đó chứ?”
“Cháu không có.” Tiểu Đường giảo biện.
“Tôi không có mù, con người tôi ghét nhất là thói ma cũ bắt nạt ma mới, tốt nhất là cô đừng làm mấy trò như vậy, hôm nay là lần cuối cùng tôi cảnh cáo cô. Nếu cô muốn vượt qua Tiểu Bạch thì cố mà làm việc đàng hoàng, đạt thành tích thật. Đừng có tỏ vẻ âm dương quái khí, ở đây tôi chỉ nhìn năng lực chứ không quan tâm mấy trò vặt vãnh của cô đâu.”
Bà chủ nhiệm Uông nói xong thì cũng rời đi.
Lúc Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa về nhà thì đã thấy hai người Tiểu Trương cùng Dư Thành chờ trước cửa, Tiểu Trương ăn mặc như một quả bóng, phong độ hoàn toàn đối lập với Dư Thành, có thể nói là vô cùng đối lập.
“Tới sớm vậy sao?” Vương Thanh Hòa đỡ vợ và con xuống xe, khách sáo nói một câu.
Bạch Tú Tú mở cửa.
“Anh Vương, từ lúc trời chập tối thì bọn em đã tới đây chờ rồi.” Tiểu Trương theo vào nhà trước, vội vã chạy vào trong, vừa vào tới đã cấp tốc lấy chiếc cân giấu trong người ra.
Đòn cân vẫn còn nằm cạnh bức tường bên ngoài căn nhà.
“Anh giấu cân vào người làm gì vậy?” Bạch Tú Tú nhìn mà choáng váng.
Tiểu Trương cũng tỏ vẻ buồn bực: “Không biết anh Dư nghĩ cái gì, nói là sợ người khác nhìn thấy sẽ hoài nghi. Chị nói xem, không có việc gì thì ai quan tâm tới một cái cân làm chi, đây không phải là kiếm thêm việc để làm à? Nặng biết bao nhiêu chứ?”
Tiểu Trương nói tới chuyện này thì lại khóc không ra nước mắt, ai bảo anh trai anh ấy có việc nhờ anh Dư?
Dư Thành cùng Vương Thanh Hòa vào sau, nghe thấy Tiểu Trương đang nói về mình thì đứng yên quan sát Tiểu Trương: “Tôi có vấn đề gì sao?”
“Không, không có. Vậy em ra ngoài trước, muộn chút sẽ tới đón anh Dư.” Tiểu Trương rất có mắt quan sát, cũng biết Dư Thành đại đang kinh doanh bí mật với anh Vương, anh Vương có ân cứu mạng với anh ấy, Dư Thành lại chẳng phải người tốt tính, dù như thế nào thì anh ấy cũng không nên tò mò mấy chuyện như vậy.
