Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 373
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:05
Mấy năm trước cô em chồng cứ lấy đồ trong nhà mang về nhà chồng, hơn nữa còn chẳng khác gì cái động không đáy nên cô ấy mới tức giận, nghĩ rằng tốt xấu gì cũng phải ngăn chặn chuyện này, bằng không sau này cả nhà đều phải bù vào.
Hiện tại cô em chồng đã ly hôn, tình huống không còn giống như trước nữa.
Ly hôn trở về nhà mẹ đẻ thì nhà mẹ đẻ chính là hậu thuẫn, sao có thể đuổi người đi được chứ.
Trong nhà nhiều thêm hai người, phải tính toán tỉ mỉ, đồ vật gì cũng không được để lại cho nhà họ Viên.
“Đúng đúng, con không nói thì mẹ cũng quên mất, Tiểu Quân, nhanh, nhanh lên, con mau theo vợ con và em gái đến đó đòi lại đồ của em gái con. Con... con cũng đừng xung đột với nhà bọn họ, nhà bọn họ đông người.” Bà cụ thúc giục, nhắc tới người nhà họ Viên, bà ấy lập tức nhớ ra nhà đó nhiều đàn ông, lo lắng con trai mình bị người ta ức h.i.ế.p.
Lúc này Bạch Tú Tú cũng nhìn ra cả nhà này đều bị người nhà họ Viên áp bức nên mới ngỏ giọng thảo luận với bà chủ nhiệm Uông một chút.
Bà chủ nhiệm Uông lập tức gọi hai người đàn ông của văn phòng đến: “Hai người các cậu đi cùng bọn họ đi, đừng để cho đám người nhà họ Viên náo loạn, để Hứa Linh thuận lợi mang đồ của cô ấy đi.”
“Được, chúng tôi cũng đi cùng họ.”
Có người của phòng làm việc đi theo, Hứa Quân càng lớn gan hơn rất nhiều.
Dương Phương Phương vốn muốn đi theo nhưng lại lo lắng cho cô em chồng ở bên này, chỉ đành dặn dò ông xã: “Chúng ta đi lấy lại đồ của em gái mình là chuyện hợp tình hợp lý, anh đừng có mềm lòng, nhưng mà anh cũng đừng động thủ với đám người nhà đó, cả nhà nọ chẳng có lấy một người tốt bụng. Bây giờ hai nhà đã ly hôn rồi, anh cứ cân nhắc mà làm, đừng để bị thiệt là được.”
“Được rồi, em yên tâm đi, anh biết mà.” Hứa Quân nói xong thì lập tức chạy theo hai vị đồng chí của phòng làm việc.
Chờ chồng mình rời đi, Dương Phương Phương mới quay sang bế cháu ngoại gái rồi đi tới chỗ cô em chồng: “Tiểu Linh, em đừng lo lắng. Mẹ chúng ta và cả nhà tìm tới đây chính là vì muốn đón em về nhà. Sáng nay chị nghe nói em náo loạn đòi ly hôn với chồng, cả nhà bọn họ còn đòi đ.á.n.h em nên lập tức xin nghỉ chạy đi tìm anh trai em. Ý của cả nhà là muốn đón về nhà ở, sau này em muốn đi bước nữa thì đi, nếu không muốn thì chị và anh trai em cũng có thể che chở cho em. Nhà ta cũng không đông đúc gì, đến lúc đó anh chị xem thử có thể tìm cho em một công việc tạm thời hay không, dù sao cũng đủ để nuôi lớn đứa nhỏ.”
Dương Phương Phương nói rất dịu dàng, từng lời nói như đang đào tim đào phổi.
Hứa Linh nghe thế thì lập tức rưng rưng nước mắt như không cần mặt mũi, khóc đến nghẹn ngào: “Chị dâu, em, em lúc trước...”
“Chuyện lúc trước không phải là một mình em sai, nhà bọn họ bắt nạt em, em vì đứa nhỏ mà không muốn ly hôn, nói thế nào cũng không phải là em sai. Chuyện cũng đã qua hết rồi, hiện tại em cũng đã ly hôn, chúng ta vẫn là một gia đình.”
Dương Phương Phương không cho cô ấy đề cập tới những chuyện quá khứ.
Trước kia cô em chồng thường xuyên về nhà lấy đồ cho nhà chống, việc làm này khiến cho cả gia đình bọn họ không có ai là không tức giận.
Lúc này còn nhắc tới chuyện trước kia làm gì chứ? Chỉ cần nhìn về tương lai là được rồi.
“Hứa Linh, đồ đạc của cháu cũng phải mất một quãng thời gian mới lấy về được, hay là mọi người qua bên kia ngồi xuống nghỉ ngơi đi?” Bà chủ nhiệm Uông thấy cả nhà này vẫn còn đang kích động nên mới gợi ý cho bọn họ đến phòng chứa đồ của văn phòng ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.
“Được, được, cảm ơn bà chủ nhiệm Uông.” Hứa Linh vội vàng mang đưa cha mẹ và chị dâu vào phòng chứa đồ, bên trong chỉ có một tấm phản nhỏ, nhìn thì biết là mới lắp.
Trên phản còn có hai cái chai, được dùng để đựng nước ấm, sưởi ấm ổ chăn.
Trời lạnh như vậy, không có giường sưởi làm sao mà được?
Nhìn thấy con gái ở nơi này, bà cụ đau lòng không thôi.
Nhóm người đi lấy đồ nhanh lắm cũng phải hai tiếng mới về được.
Khi bọn họ về tới nơi thì trời cũng đã tối.
Vừa vào cửa, đồng chí nam lớn tuổi của phòng làm việc, tên Triệu Minh, không nhịn được lên tiếng mỉa mai: “Cả đám nhà họ Viên này thật là không chịu nói lý, cũng may có chúng tôi theo qua đó, bằng không cả một đám người như thế không nhào vào đ.á.n.h người ta tơi tả đã là may.”
