Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 94

Cập nhật lúc: 19/04/2026 05:04

“Cái gì gọi là vì đại cục, sao cậu không biết tự vì đại cục đi? Cậu có biết đồn chúng tôi bề bộn bao nhiêu công việc không? Cậu có biết địa bàn của chúng tôi phức tạp đến mức nào không? Cậu có biết nhân lực trong đồn vốn đã thiếu thốn không? Mượn với chả mượn! Cậu có giỏi thì trả người đây! Cậu làm việc thật quá sức cạn tình cạn nghĩa.”

“Không được, chính là không được, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không được! Tôi cho phép cậu mang hồ sơ vụ án đi đã là khoan nhượng lắm rồi, cậu còn muốn đòi hỏi gì nữa? Nếu không, cậu trả lão Cao và bác Lam lại cho chúng tôi đi, dù sao vụ án lần trước cũng ngã ngũ rồi đúng không? Cậu trả người lại đây, tôi sẽ cho cậu mượn tiếp. Cậu cứ muốn mượn người này đến người khác mãi sao, chuyện đó không thể nào! Đừng có ảo tưởng! Cậu đang nằm mơ đấy à!”

“Cậu không hiểu tiếng người đúng không? Thật tình, dựa vào cái gì chứ! Đồn chúng tôi lác đác mới được hai sinh viên đại học, cậu lại muốn cuỗm đi một người, a a a, sao cậu lại hành xử vô lý đến thế hả? Tôi biết ngay cậu chẳng mang ý đồ gì tốt đẹp mà.”

Những tiếng loảng xoảng, ầm ĩ không ngừng vọng ra từ văn phòng của Phó đồn trưởng.

Đỗ Quyên và vài người đồng nghiệp đang nép mình bên khung cửa, lén lút ló đầu ra hành lang, ánh mắt đổ dồn về phía căn phòng nằm ở tít tận cùng.

Đồn công an của họ hiện khuyết vị trí Trưởng đồn do người cũ đã chuyển công tác, hiện tại Phó đồn trưởng Vệ đang gánh vác việc nhà. Mặc dù mang danh là cấp phó, nhưng có lẽ ngày ông lên chức "trưởng" cũng không còn xa nữa. Hiện tại, ông đang nắm quyền quản lý mọi hoạt động trong đồn.

Có điều, mới sáng sớm tinh mơ mà hình tượng uy nghiêm của vị lãnh đạo này đã vỡ vụn đầy đất.

Vị trưởng bối này đang nổi trận lôi đình trong phòng làm việc, gào thét ầm ĩ, chẳng biết đang đôi co với ai, nhưng âm thanh kia thì vang vọng đến mức cả đồn công an không ai là không nghe thấy. Từng mái đầu tò mò cứ thế thập thò ngoài cửa để hóng chuyện.

Đỗ Quyên cũng không ngoại lệ, cả bốn người trong phòng làm việc của cô đều đang nghển cổ lên nhìn.

Đây là lần đầu tiên Đỗ Quyên chứng kiến Phó đồn trưởng Vệ nổi trận lôi đình đến mức này. Cô hạ giọng thật khẽ, mang theo sự tò mò xen lẫn khó hiểu hỏi: "Ai vậy nhỉ? Ai mà chọc giận Phó đồn trưởng Vệ đến mức đó?"

Trương béo thì thầm: "Cô không nghe thấy à? Là Tề Triều Dương đến, bảo sao Phó đồn trưởng Vệ lại không giận đến bốc khói cơ chứ?"

Đỗ Quyên chớp chớp mắt, cô hoàn toàn không biết người này.

Mặc dù cha cô đã công tác tại đồn công an này suốt nhiều năm, bản thân cô cũng quen mặt thuộc tên mọi người trong đồn, nhưng đối với những nhân sự thuộc hệ thống khác, cô vẫn còn rất lạ lẫm. Cô gãi gãi đầu, hỏi tiếp: "Tề Triều Dương là ai vậy ạ?"

Trương béo tỏ vẻ kinh ngạc: "Đến Tề Triều Dương mà cô cũng không biết sao, đó chính là nhân vật phong vân của ngành chúng ta đấy. Xem ra cha cô về nhà thật sự không bao giờ nhắc đến chuyện cơ quan nhỉ. Tề Triều Dương là Đội trưởng bên Đội Hình sự của Cục Công an Thành phố. Lãnh đạo của mấy đồn công an trong thành phố chúng ta, hễ nhìn thấy cậu ta là y như rằng chẳng ai không muốn trợn trừng mắt, đập bàn đập ghế."

Anh ta hạ giọng, bắt đầu to nhỏ bàn tán về lãnh đạo.

"Các đồn trong thành phố chúng ta bình thường hay bằng mặt không bằng lòng, ai mà chẳng muốn đơn vị mình đạt thành tích tốt nhất? Ai cũng muốn tranh vị trí đứng đầu, nhưng hễ đụng phải Tề Triều Dương, thì tất cả lại đoàn kết đến lạ kỳ. Thật đấy, sự hòa thuận lớn lao của các đồn hiện nay, toàn nhờ vào cách làm việc chẳng nể nang ai của Tề Triều Dương mà ra cả."

Đỗ Quyên càng thêm tò mò, hỏi dò: "Anh ta đã làm gì vậy?"

Trương béo đáp: "Giành người chứ sao! Tình hình thành phố chúng ta cô đâu phải không biết, vừa là đầu mối giao thông trọng điểm, lại vừa có nhà máy thép lớn nhất khu vực Đông Bắc, được mệnh danh là căn cứ sắt thép. Số lượng vụ án ở thành phố chúng ta nhiều hơn hẳn các nơi khác. Cục thành phố lúc nào cũng bận tối mắt tối mũi, bên Đội Hình sự lại luôn thiếu nhân lực. Tề Triều Dương ngày nào cũng đi mượn người, bao nhiêu lính giỏi ở các đồn đều bị cậu ta mượn đi hết, mà mượn rồi lại chẳng thấy trả. Mãi đến khi mọi chuyện đến tai các cấp lãnh đạo, cậu ta mới chịu lề mề trả người về. Làm cho lính giỏi của các đồn lúc nào cũng thiếu hụt. Thế nên bây giờ mọi người hễ thấy cậu ta là cảnh giác hệt như thấy kẻ gian vậy."

Đỗ Quyên mở to đôi mắt tròn xoe, nhẹ giọng nói: "Có vay có trả thì mượn lại mới không khó, đạo lý này anh ta cũng không hiểu sao?"

"Ai bảo không phải chứ? Cho nên Phó đồn trưởng Vệ mới nổi điên lên đấy. Lão Cao và bác Lam còn chưa thấy về, thế mà cậu ta lại đến mượn thêm người nữa!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.