Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 92

Cập nhật lúc: 19/04/2026 05:04

Uông Xuân Diễm lập tức nở nụ cười lả lơi: "Cậu Hứa à, hôm nay cậu về sớm thế."

Hứa Nguyên nở một nụ cười đầy ngụ ý, đôi mắt đào hoa đa tình nhìn chằm chằm vào Uông Xuân Diễm, đáp: "Vâng, hôm nay tôi tan ca sớm, định về tự nấu chút đồ ăn. Hôm nay vợ tôi về thăm nhà ngoại rồi, chỉ có mình tôi ở nhà thôi. Tôi tự tay vào bếp nhưng lóng ngóng vụng về quá. Chị Xuân Diễm, chị sang giúp tôi một tay được không?"

Lời nói của anh ta mang đầy ẩn ý và những lời mời gọi thầm kín. Uông Xuân Diễm đảo mắt, liền đáp: "Được thôi. Chị sẽ giúp cậu nấu vài món. Hàng xóm láng giềng với nhau, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm. Đâu có ai cả đời không cần nhờ vả người khác. Chị không phải hạng người ích kỷ, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến bản thân mình đâu."

"Đúng rồi, lý lẽ là như vậy đấy."

Hai người cùng nhau bước vào nhà. "Cạch", cánh cửa đóng lại.

Đỗ Quốc Cường áp tai vào cửa nhà mình, nghe rõ mồn một mọi chuyện. Ông chép miệng một cái, thực sự cảm thấy tiếc thay cho cô vợ trẻ nhà đối diện. Thấy chưa, lợi dụng lúc vợ đi vắng, gã chồng dẫn ngay người phụ nữ khác vào nhà. Thế này thì đâu thể gọi là giúp đỡ đơn thuần được, ông cũng là đàn ông mà, đều là những kẻ lõi đời cả rồi, còn diễn trò Liêu Trai gì ở đây nữa!

Hừ! Đôi gian phu dâm phụ!

Dù Đỗ Quốc Cường là người xuyên không từ hiện đại, chứng kiến nhiều chuyện trăng hoa, nhưng ông thực sự không thích kiểu quan hệ này. Đỗ Quốc Cường xách túi đậu que và khoai tây ra cửa, vừa nhặt đậu que gọt vỏ khoai tây vừa... không hề có ý định rời đi.

Ông tập trung cao độ lắng nghe động tĩnh từ căn nhà đối diện. Chậc chậc chậc. Thật sự là khiến người ta phải xuýt xoa.

Khi Trần Hổ Mai đi làm về, bà thấy chồng mình đang làm cái trò này. Bà bước vào nhà, đóng cửa lại và hỏi: "Ông đang làm cái quái gì thế?"

Đỗ Quốc Cường: "Tôi đang theo dõi tình hình. Hai người nhà đối diện vào đó đã nửa tiếng rồi mà chưa thấy ra."

Ông ghé sát tai Trần Hổ Mai thì thầm, Trần Hổ Mai nghe xong thốt lên: "Đồ vô liêm sỉ!"

Đỗ Quốc Cường gật đầu đồng tình.

Trần Hổ Mai: "Đúng là hạng người gì đâu. Lợi dụng lúc vợ đi vắng, Hứa Nguyên lại làm cái trò đồi bại này. Thật chẳng phải con người nữa. Tôi nói cho ông biết, ông đừng có mà học thói xấu này đấy."

Đỗ Quốc Cường: "Xì, tôi là người thế nào chứ? Ngồi trong lòng mỹ nhân mà lòng vẫn vững như bàn thạch cơ mà. Bà đừng có mà coi thường tôi."

Trần Hổ Mai: "Hừ!"

Bà thì thầm: "Còn không phải do tôi vắt kiệt sức lực của ông rồi sao."

Đỗ Quốc Cường không phục: "Rõ ràng là do nhân phẩm tôi tốt đẹp. Đâu phải tôi không có bản lĩnh, mà là tự bản thân tôi không muốn làm chuyện xằng bậy thôi."

"Ô ô ô!"

Đỗ Quốc Cường: "Bà đừng có mà nhìn người qua khe cửa. Bà cứ nhìn nhân phẩm của tôi đi, hoàn hảo không tì vết."

Tuy có chút lười biếng và ham ăn, nhưng trong những chuyện trọng đại, Đỗ Quốc Cường chưa bao giờ hồ đồ. Lười thì sao? Ham ăn thì có vấn đề gì? Chẳng sao cả.

Trần Hổ Mai bật cười: "Được rồi, được rồi, ông là người tốt. Tôi đi nấu cơm đây. À, Đỗ Quyên về chưa?"

"Con bé đang ngủ. Mấy ngày nay nó vất vả quá. À, hình như anh cả hôm nay lại phải tăng ca đấy."

Trần Hổ Mai gật đầu, hiểu rõ tính nết của anh mình. "Để tôi cùng ông nấu cơm nhé."

"Được thôi."

Hai vợ chồng cùng nhau nấu nướng, tình cảm vô cùng gắn bó. Trần Hổ Mai kể chuyện cơ quan, Đỗ Quốc Cường lại kể chuyện trong khu tập thể.

Trần Hổ Mai: "Hôm nay ở xưởng, bác Hồ đã báo hỷ chuyện con trai sắp kết hôn và mời mọi người đến dự."

Dù Đỗ Quốc Cường không đi làm nhưng ông lại nắm bắt thông tin rất nhạy bén. Xét cho cùng, nguồn tin nhanh nhạy nhất ở nông thôn chính là hội các bà các mẹ buôn chuyện đầu làng, còn ở khu tập thể này, hội buôn dưa lê của các bà thím chính là trung tâm tin tức. Và Đỗ Quốc Cường đã hòa nhập rất thành công vào tổ chức này.

Đỗ Quốc Cường: "Bác Thường cũng đang dò hỏi xem đổi được thịt và trứng giá rẻ ở đâu để làm cỗ bàn."

Bây giờ thứ gì cũng cần tem phiếu. Ngay cả cái đài phát thanh nhà ông cũng chẳng phải là đồ rẻ tiền, nhưng ngặt nỗi nhà ông không có phiếu. Không có phiếu thì không mua được đài, thế nên Đỗ Quốc Cường mới phải nhờ người lắp ráp hộ. Đừng tưởng mấy thứ này dễ dàng mua được ở chợ đen. Những loại phiếu hiếm có này, ngay cả ở chợ đen cũng rất khó tìm. Và tất nhiên là giá cả cũng không hề rẻ.

Tuy phiếu mua đài phát thanh rất hiếm, nhưng phiếu thịt và gạo thì lại có vẻ dồi dào hơn một chút. Tuy nhiên, muốn có được chúng thì cũng tốn kha khá tiền. Nếu không muốn bỏ ra một khoản tiền lớn, sẽ rất khó để đổi được một lượng đáng kể.

Đỗ Quốc Cường tiếp tục nhận xét: "Thiếu thốn đồ đạc thế này thì chắc làm cỗ cũng đơn giản thôi. Nếu nhà đó định mời đông người thì e là sẽ chẳng kham nổi một bữa cỗ đàng hoàng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.