Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 183
Cập nhật lúc: 21/04/2026 02:03
Cô ta lại, lại, lại, lại bắt đầu chu môi ra.
Đỗ Quyên cảm thấy cái đôi môi dày cộp kia có thể thái ra được hai đĩa thịt làm đồ nhắm rượu luôn ấy chứ.
Chu môi làm cái gì cơ chứ!
Chẳng lẽ cô ta nghĩ mình làm thế trông đáng yêu lắm sao?
Đỗ Quyên thực sự cạn lời.
Hứa Nguyên: "Đỗ Quyên, cô giúp chúng tôi làm thủ tục một chút nhé."
Hai gia đình dù sao cũng là hàng xóm đối diện nhau, bất kể thế nào thì cũng coi như quen biết.
Đỗ Quyên: "Tôi phải ra ngoài làm nhiệm vụ, việc cấp giấy tạm trú là do thím Trần phụ trách."
Thím Trần giơ tay ra hiệu: "Đưa tài liệu đây cho tôi."
Hứa Nguyên lập tức đổi giọng: "Thím Trần, thì ra là thím phụ trách ạ, thế thì tốt quá rồi, đây là em họ cháu..."
Bố của Hứa Nguyên vốn nổi tiếng là người nghiêm khắc và chính trực, nhưng Hứa Nguyên thì lại giống như bị đột biến gen vậy. Tính cách của anh ta hoàn toàn trái ngược với bố mình, gặp người thì nói tiếng người, gặp quỷ thì nói tiếng quỷ, thảo mai vô cùng.
Đỗ Quyên liếc nhìn tờ tài liệu.
Chu Như, hai mươi tuổi, địa chỉ thường trú tại khu tập thể xưởng dệt len thành phố Cáp Nhĩ Tân...
Cô lại nhìn kỹ Chu Như một lần nữa, cô gái này trông có vẻ dừ dặn hơn tuổi thật.
Chu Như có khuôn mặt nhỏ nhắn, dáng người không cao, nhìn thoáng qua thì có vẻ trẻ trung, nhưng nếu quan sát kỹ nét mặt của cô ta thì lại toát lên một vẻ già dặn. Nhất là vùng quanh mắt, có thể nhìn thấy rõ những nếp nhăn li ti, lòng trắng mắt cũng hơi ố vàng. Không thể không nhìn thêm một chút.
Không phải Đỗ Quyên thích xoi mói, mà chủ yếu là do bệnh nghề nghiệp...
Dù mới vào làm chưa lâu, nhưng Đỗ Quyên đã hình thành được sự cảnh giác. Người này có vẻ bề ngoài và thông tin trong hồ sơ có chút sai lệch, cô làm sao có thể không để mắt tới chứ?
"Người phụ nữ này từ nay sẽ sống ở nhà cậu sao? Hứa Nguyên à, người em họ này của cậu có đáng tin cậy không? Nhìn cái điệu bộ lẳng lơ của cô ả kìa, vợ cậu có đồng ý cho ở cùng không?"
"Chà, vẫn còn bám c.h.ặ.t lấy nhau không buông tay à? Đây là chốn đông người, không phải là cái giường ở nhà cậu đâu, hai người có biết xấu hổ là gì không thế?"
"Cô này nhìn cũng chẳng còn trẻ trung gì, có khi còn lớn tuổi hơn cả cậu ấy chứ, thật sự là em họ cậu à?"
Thím Thường liến thoắng, tung ra một loạt câu hỏi liên tiếp như s.ú.n.g liên thanh.
Đỗ Quyên lại suýt chút nữa bật cười. Phải nói sao đây nhỉ?
Mặc dù thím Thường rất phiền phức, nhưng khi bà ta công kích người khác, tự dưng lại thấy có chút buồn cười.
Hứa Nguyên thực sự muốn phát điên với thím Thường. Đúng là một bà lão lắm chuyện, thích xen vào việc của người khác. Chuyện này thì liên quan gì đến bà ta chứ.
"Thím Thường, thím ăn nói cho t.ử tế vào. Đây là em họ tôi, em họ tôi, em họ tôi, em họ ruột thịt, con của dì ruột tôi. Là người thân trong nhà, thím đừng ăn nói khó nghe như thế, nếu không sau này em họ tôi làm sao mà tìm được tấm chồng! Hơn nữa, thím tưởng bây giờ vẫn là xã hội cũ chắc? Anh họ em họ lấy nhau là chuyện bình thường à?"
"Ha ha ha." Chu Như che miệng cười khúc khích, điệu bộ vô cùng e lệ.
Đỗ Quyên: "..."
Cô khẽ xoa xoa cánh tay. Thấy không? Nổi hết cả da gà da vịt lên rồi đây này.
Cái điệu cười này thật sự là...
Chu Như e thẹn: "Anh họ, anh đang nói cái gì vậy, làm em ngại quá đi mất."
Hứa Nguyên giải thích: "Ý anh là bây giờ không phải thời xã hội cũ, luật pháp không cho phép anh em họ kết hôn với nhau. Hơn nữa, anh cũng đã có vợ rồi, anh lại không có em gái ruột, nên anh coi em như em gái ruột của mình vậy. Anh làm sao có thể có suy nghĩ nào khác được. Về chuyện bà gọi em là hồ ly tinh, thì lại càng khó nghe hơn. Thím Thường, tôi không biết tại sao thím lại có thể nghĩ ra những chuyện như vậy, nhưng thím ăn nói cũng nên biết chừng mực một chút."
Thím Thường lớn tiếng đáp trả: "Tôi không biết chừng mực ở chỗ nào? Tôi có mắt để nhìn, nhìn cái con hồ ly tinh này là biết nó chẳng phải loại tốt đẹp gì rồi!"
"Tôi không phải hồ ly tinh! Tôi không phải!"
"Được rồi, được rồi, các người làm loạn ở đây đủ rồi đấy. Nhanh ch.óng giải quyết xong rồi giải tán đi." Phó sở trưởng Vệ cảm thấy mình sắp bị ngạt thở vì mùi hôi thối, phản ứng cũng trở nên chậm chạp hơn.
Đỗ Quyên: "Đúng vậy, đi thôi, thím Thường, chúng ta đến văn phòng phòng chống đầu cơ trục lợi nào."
Không thể để bọn họ tiếp tục làm loạn ở đồn công an được nữa.
Trương béo và Đỗ Quyên phải dùng sức kéo thím Thường đi, nửa lôi nửa kéo.
Thím Thường vẫn cố với lại: "Các người thấy không? Con đĩ nhỏ đó còn nhìn tôi cười khẩy, rõ ràng là đang chế nhạo tôi."
Thím Thường: "Mọi người nhìn cái điệu bộ của nó kìa, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t vào người Hứa Nguyên."
