Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 133
Cập nhật lúc: 19/04/2026 11:29
Vừa vặn lúc đó gia đình Đỗ Quốc Cường bước tới. Đỗ Quốc Cường nghe thấy, cười mỉa mai đáp trả: “Bà Tôn, bà đang ghen ăn tức ở đấy à? Bà nói thế là sai rồi nhé. Tuy quê tôi ở nông thôn, nhưng gia đình nội ngoại rất thương tôi, bà thấy đấy, tôi từ chối mãi mà ông bà vẫn một mực bắt mang đi. Tôi mang ít đồ lên kẻo phụ tấm lòng người lớn! Bậc làm con cháu, quan trọng nhất hai chữ: Hiếu thuận! Người nhà tôi kiên quyết ép lấy, tôi mà từ chối là làm người già phật ý, thế là bất hiếu, vậy nên ông bà đưa bao nhiêu, tôi phải nhận bấy nhiêu! Chậc, nhà bà chắc không có người thân tốt bụng, chân thành như thế nên bà không hiểu đâu! Có đỏ mắt ghen tị cũng vô ích thôi!”
Đỗ Quốc Cường khi đôi co với đám phụ nữ còn sắc sảo, lợi hại hơn cả người vợ Trần Hổ Mai của mình.
Sắc mặt bà Tôn khó coi đến cực điểm.
Nhưng Đỗ Quốc Cường chẳng mảy may bận tâm, người khác dám dùng lời lẽ mỉa mai ông, ông tự nhiên sẽ không nương tay đáp trả.
Ông cười nhạt: “Các bà cứ từ từ mà trò chuyện nhé, tôi phải về nhà sắp xếp lại đồ đạc đây. Chậc, đồ nhiều quá, đi đường xa vác nặng làm tôi mệt đứt hơi rồi.”
Đám phụ nữ đang xúm tụm buôn chuyện: “……”
Ông làm người ta ngứa mắt quá đi mất.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cảnh đó đúng là khiến người ta phát hờn vì ghen tị.
Thím Thường đảo mắt một vòng, lân la nói: “Tiểu Đỗ à, nhà chú mang lên những thứ gì thế? Cho thím xem chút được không, biết đâu nhà thím lại dùng tới. Con trai thím mấy bữa nữa là cưới vợ rồi, cỗ bàn đang thiếu bao nhiêu thứ đây. Chú cũng không muốn cỗ bàn nhà thím dọn ra trông tồi tàn đúng không? Đến lúc đó khách khứa ăn uống không ngon miệng, thì đó là lỗi của chú đấy.”
Đỗ Quốc Cường nhướng mày, đáp trả đanh thép: “Chà, thím Thường nói thế cháu không gánh nổi đâu. Sao cơ? Con trai thím kết hôn chứ có phải cháu kết hôn đâu, khách ăn ngon hay dở thì liên quan gì tới cháu? Thím ăn nói hàm hồ thế, bác trai nhà thím có biết không? Bác Hồ ơi, bác Hồ à! Bác quản thím nhà một chút đi, thím ấy đổ cái tội danh to tày đình thế này cháu không kham nổi đâu! Nói đi cũng phải nói lại, thời buổi này nhà ai mà chẳng thiếu ăn thiếu mặc. Ông bà nội xót cháu, xót cháu dâu, cháu nội, nên mới dỡ rau ngoài ruộng nhà mang cho một ít. Vậy mà cháu còn chưa kịp bước vào cửa, thím nhà bác đã dòm ngó định xin xỏ rồi! Vừa rồi bà Tôn còn mắng cháu là quỷ t.ử vào thôn. Quỷ t.ử vào thôn cái gì chứ, nhà cháu thương cháu đấy. Cháu thấy thím mới giống quỷ t.ử vào thôn thì có. Cháu thấy hành động này của thím giống hệt luôn. Thím nhà bác đúng là xin xỏ một cách trắng trợn! Thật đáng sợ!”
Giọng Đỗ Quốc Cường oang oang khắp sân. Bác Hồ đang mải luận bàn chuyện quốc gia đại sự, sắc mặt bỗng chốc cứng đờ, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ hòa nhã: “Tiểu Đỗ, chú đừng chấp nhặt với thím nhà, bà ấy lúc nào cũng ăn nói thiếu suy nghĩ, đầu óc nông cạn ấy mà.”
Bác Hồ vô cùng phiền não, lớn tiếng quát thím Thường: “Bà rảnh rỗi quá hóa rồ à, ăn nói hàm hồ cái gì thế! Ở yên đấy, lắm chuyện quá cơ. Ở nhà thiếu bà ăn hay thiếu bà uống? Bà muốn ra đây làm trò hề cho thiên hạ cười chê à.”
Bác Hồ thực sự quá ngán ngẩm bà vợ già này.
Bà ta không làm ầm lên một ngày là không chịu nổi.
Mới mấy hôm trước suýt nữa bị kẻ l.ừ.a đ.ả.o cuỗm mất tiền, chuyện vỡ lở ra làm bác bị người ta cười chê không ngớt.
Cũng tại bà ta bất cẩn, để kẻ l.ừ.a đ.ả.o phải đi báo công an.
Bác đã tìm hiểu ngọn ngành, người báo công an hoàn toàn không phải nhà Lý Tú Liên, mà chính là cái tên l.ừ.a đ.ả.o Vương Táo Hoa kia. Lại là bà Thường Cúc Hoa này rước họa vào thân. Sắc mặt bác Hồ sầm xuống, gằn giọng: “Bà không có việc gì làm thì ngồi im cho tôi nhờ.”
Bác quay sang Đỗ Quốc Cường, giọng điệu mang vẻ tạ lỗi: “Chú đừng chấp thím nhà làm gì, bà ấy xuất thân nông thôn, trình độ học vấn hạn hẹp, không có văn hóa nên không hiểu chuyện.”
Đỗ Quốc Cường cười đáp: “Dạ, cháu hiểu mà, cháu làm sao lại đi chấp nhặt chuyện đó. Chúng ta đều là hàng xóm láng giềng tốt trong cùng một khu tập thể mà.”
Bác Hồ gật đầu đồng tình.
Thường Cúc Hoa định há miệng phản bác, nhưng chưa kịp thốt ra lời nào đã bị bác Hồ trừng mắt cảnh cáo.
Thường Cúc Hoa tuy là một người phụ nữ đanh đá, chua ngoa, nhưng lại vô cùng sợ ông chồng già của mình. Bà ta đành nuốt cục tức, rụt cổ lại tỏ vẻ uất ức. Tuy nhiên, cái dáng vẻ ấy xuất hiện trên khuôn mặt một bà lão chẳng gợi lên chút xíu nào sự mềm yếu hay đáng thương, ngược lại chỉ khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Bà đã già rồi, đừng có diễn vai bạch liên hoa yếu đuối nữa.
Đỗ Quyên rùng mình, cảm thấy da gà da vịt nổi cục khắp người.
Thật sự quá khó coi!
Gia đình ba người không muốn nán lại lâu ở sân tập thể. Sau khi Đỗ Quốc Cường dập tắt thói xin xỏ của thím Thường, cả nhà ngẩng cao đầu, vui vẻ bước về phía căn hộ của mình.
