Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 104
Cập nhật lúc: 19/04/2026 05:09
Cứ khoác lác đi con!
Mới tờ mờ sáng, gia đình ba người nhà Đỗ Quyên đã tất bật chuẩn bị hành lý rời khỏi nhà.
Hôm nay là Chủ nhật, cả nhà quyết định về quê thăm họ hàng. Dù nói là cùng ở thành phố Giang Hoa, nhưng Đỗ Quốc Cường lại rất ít khi về thăm quê. Công việc bận rộn khiến ông không có nhiều thời gian rảnh rỗi. Ngoài những dịp lễ Tết quan trọng, hầu như gia đình ông hiếm khi giữ được thói quen về quê mỗi tháng một lần, họa hoằn lắm thì khoảng hai tháng mới về một bận.
Trần Hổ thường hiếm khi đồng hành cùng gia đình họ.
Là anh vợ, trừ phi có công to việc lớn hoặc cần ra mặt chống lưng cho em gái, anh mới xuất hiện, chứ bình thường anh chẳng buồn về quê em rể để thị uy làm gì.
Tuy nhiên, trong giới giang hồ vẫn luôn lưu truyền những giai thoại về Trần Hổ - một trang hảo hán cao tới mét chín tám. Chỉ cần anh đứng sừng sững ở đó, chẳng cần phải động thủ, cũng đủ khiến người ta sợ khiếp vía. Huống hồ chi, anh còn từng mang chiến tích lẫy lừng khi một tay tóm gọn đám đặc vụ.
Đối phương mang theo cả b.o.m nổ, vậy mà anh dám một mình chọi lại mấy tên cộm cán.
Quả thực là một nhân vật không dễ chọc vào.
Nếu anh đi cùng về quê, e rằng mọi người sẽ cảm thấy mất tự nhiên, nơm nớp lo sợ.
Chính vì thế, Trần Hổ hiếm khi đồng hành. Thế nhưng, dù anh không hiện diện, Trần Hổ Mai khi về quê cũng chẳng hề tỏ ra yếu thế, tuyệt nhiên không một ai dám ho hoe bắt nạt hay kiếm chuyện với cô.
Trần Hổ Mai, một nữ nhân cường tráng cao một mét bảy chín.
Lúc này, bà đang sải những bước dài dẫn đầu, Đỗ Quốc Cường và Đỗ Quyên theo sát hai bên, bước những bước ngắn vội vã, hệt như thái giám và cung nữ tháp tùng hoàng hậu.
Trần Hổ Mai lải nhải cằn nhằn: "Đúng là đồ lười biếng, viện cớ lắm chuyện. Tôi đã bảo dậy sớm một chút để khỏi lỡ việc, thế mà hai người cứ như dính c.h.ặ.t lấy cái giường. Còn ông nữa, Đỗ Quốc Cường, trước khi đi còn bày đặt đau bụng phải vào nhà xí, sao ông lại lề mề làm trễ nải mọi chuyện như vậy."
Đỗ Quốc Cường mang vẻ mặt tủi thân, lên tiếng thanh minh: "Chuyện vệ sinh sinh lý của con người sao mà kiểm soát được? Tôi cũng đâu có cách nào khác, bà xã à, bà đừng vội, vẫn còn kịp mà."
Trần Hổ Mai buông thõng: "Ha hả!"
Gia đình ba người vắt chân lên cổ chạy như bay. Dù đã lên kế hoạch xuất phát từ sớm, nhưng tuyến xe sớm nhất chạy về công xã của họ cũng chỉ có đúng một chuyến này. Nếu lỡ dở, họ sẽ phải bắt xe vòng qua huyện rồi mới bắt tuyến khác đi tiếp.
Có tuyến xe chạy thẳng tội gì không đi cho đỡ phiền phức.
Trần Hổ Mai hối thúc: "Nhanh chân lên."
Ba người không ngừng tăng tốc, rốt cuộc cũng kịp giờ lên xe.
"Đồng chí Đỗ, chị Trần, hôm nay gia đình mình về quê đấy à? Lâu lắm rồi tôi mới lại thấy nhà anh chị đấy." Chị Hoa, người bán vé xe, đon đả chào hỏi. Chị phụ trách tuyến đường này nên khá quen mặt với gia đình họ.
Đỗ Quốc Cường đáp lời: "Đúng vậy, nhà tôi cũng hơn hai tháng rồi mới về thăm quê, chắc ông bà cụ ở nhà nhớ tôi đến mức đêm nào cũng trùm chăn khóc thầm rồi."
Khóe miệng chị Hoa hơi giật giật, thầm nghĩ trong bụng: Làm gì có chuyện hoang đường ấy!
Đỗ Quốc Cường tìm được chỗ trống rồi ngồi xuống. Vì lên xe khá sát giờ nên gia đình ba người đành phải ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Quả nhiên, thời gian tính toán rất vừa vặn, họ mới an tọa chưa đầy một phút thì xe đã chuyển bánh.
Chị Hoa rảo bước lại gần bắt chuyện: "Chị Trần này, cháu Đỗ Quyên nhà chị năm nay tốt nghiệp cấp ba rồi nhỉ? Cháu nó đã lo liệu được công việc chưa?"
Trần Hổ Mai chỉ tay về phía Đỗ Quốc Cường, đáp tỉnh bơ: "Con gái tôi nối nghiệp cha nó rồi."
Chị Hoa sững sờ: "!!!"
Lạ lùng thật, đồng chí Đỗ tuổi đời còn trẻ, gia đình lại thuộc diện con một, không phải đi thanh niên xung phong, việc gì phải sốt sắng nhường lại công việc cho con sớm thế?
Chị Hoa không nén nổi tò mò, gặng hỏi: "Vậy còn đồng chí Đỗ thì sao?"
Đỗ Quốc Cường giữ vẻ điềm tĩnh, nở nụ cười chan chứa niềm hân hoan: "Cuối cùng thì tôi cũng được nghỉ ngơi đàng hoàng rồi. Từ nay về sau, vợ tôi và con gái sẽ gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình. Chị xem tôi có diễm phúc không, lấy được một người vợ tuyệt vời lại sinh được cô con gái hiểu chuyện đến thế."
Khóe miệng chị Hoa lại giật giật thêm lần nữa, sự kinh ngạc lộ rõ trên khuôn mặt.
Trời đất quỷ thần ơi, một đấng nam nhi sức dài vai rộng lại nghỉ ở nhà để một cô gái trẻ đi làm thay mình?
Anh không biết xấu hổ là gì sao?
Chị Hoa gượng cười: "Ha hả. Ha hả ha hả."
Cuộc nói chuyện bỗng chốc trở nên ngượng ngập, không thể tiếp tục.
Chị Hoa nhanh ch.óng quay đi, thầm tạ ơn trời đất vì các ông chồng trong nhà không quen biết Đỗ Quốc Cường. Nếu không, ngộ nhỡ họ học thói của Đỗ Quốc Cường thì... à không, may mà đám trẻ con ở nhà không quen biết Đỗ Quốc Cường, nhỡ vài năm nữa đến tuổi phải đi thanh niên xung phong, lại nằng nặc đòi công việc thì biết tính sao.
