Thần Vương Mặt Sắt Sủng Vợ - 9
Cập nhật lúc: 08/07/2026 12:03
Giang Lục cười híp mắt, khẽ phẩy quạt:
"Mời ngồi, mời ngồi. Nếm thử trà ngon của Vọng Giang lầu xem sao."
Ta không ngồi, lạnh lùng nhìn hắn: "Giang lâu chủ, mở cửa bẻ khóa nói thẳng đi."
"Ngươi muốn cái gì?"
Giang Lục đặt chén trà xuống, nụ cười trên môi càng đậm:
"Vương phi quả nhiên là người sảng khoái."
"Tinh Nguyệt Các của ta xưa nay làm ăn uy tín, bảo mật thông tin khách hàng là trên hết."
"Nhưng không ngờ, vị khách quý Dao Dao lại trèo lên được cành cao của Thần vương phủ."
Hắn gõ gõ ngón tay lên mặt bàn:
"Bọn ta dạo này làm ăn khó khăn, triều đình lại kiểm soát gắt gao các tổ chức ngầm."
"Ta chỉ muốn xin Vương phi một cái phong thư đặc cách của Nhiếp chính vương, cho phép Tinh Nguyệt Các miễn kiểm duyệt binh mã."
"Kèm theo đó là... mười vạn lượng bạc trắng để lót tay cho huynh đệ."
Mười vạn lượng? Còn đòi phong thư đặc cách?
Tên này điên rồi, hắn đang muốn dùng ta để làm bàn đạp thâu tóm quyền lực ngầm ở kinh thành!
Ta cười lạnh một tiếng, khoanh tay trước n.g.ự.c:
"Giang lâu chủ, ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao?"
"Phong thư đặc cách của vương gia có dấu ấn của hoàng gia, nếu ta lén đóng dấu cho ngươi, đó là tội mưu phản, diệt cửu tộc!"
"Ngươi nghĩ ta thà chịu diệt tộc còn hơn là để mấy bức thư tình cũ bị lộ ra ngoài?"
Giang Lục nhướng mày, vẻ mặt không chút lo lắng:
"Vương phi đừng dọa ta."
"Tội mưu phản thì chưa chắc bị tra ra ngay."
"Nhưng nếu ngay ngày hôm nay, thiên hạ biết được Nhiếp chính vương cao lãnh bị một nữ quan nhỏ giỡn chơi như khỉ, bắt ngài ấy đưa hai vạn lượng để xem cơ bụng..."
"Ngươi đoán xem, thể diện của vương gia còn không? Ngài ấy có còn nể tình chăn gối mà tha cho ngươi?"
Ta nghẹn họng. Tên khốn này quả thực đã nắm thóp được nỗi sợ của ta.
Ta đang siết c.h.ặ.t nắm tay, chưa biết phải đối phó thế nào, thì cửa phòng bỗng nhiên bị một lực đạo cực mạnh đá bay.
Rầm!
Cánh cửa gỗ vỡ vụn thành mấy mảnh, b.ắ.n tung tóe trên sàn.
Một luồng sát khí lạnh thấu xương ập vào phòng, khiến nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống điểm đóng băng.
Tiêu Diệc Thần mặc triều phục thêu mãng xà, tay cầm thanh bảo kiếm dài ba thước, chậm rãi bước vào.
Phía sau hắn là hàng chục mật vụ áo đen, giáo mác sáng loáng, bao vây toàn bộ t.ửu lầu.
Giang Lục giật mình, chiếc quạt giấy trên tay rơi thẳng vào chén trà.
Hắn hoảng hốt đứng bật dậy, quỳ sụp xuống đất:
"Thần... Thần vương điện hạ!"
Tiêu Diệc Thần không nhìn hắn. Ánh mắt hắn găm c.h.ặ.t vào người ta.
Hắn bước đến gần, đưa tay kéo ta ra sau lưng mình, giống như cách hắn vẫn thường bảo vệ ta.
Giọng nói của hắn trầm thấp, lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy:
"Giang Lục, ngươi có gan lớn lắm."
"Dám hẹn Vương phi của bổn vương ra ngoài, lại còn đòi mười vạn lượng?"
Giang Lục run như cầy sấy, dập đầu liên tục:
"Điện hạ bớt giận! Thảo dân... thảo dân chỉ là đùa giỡn với Vương phi chút thôi!"
"Thảo dân có giữ những mật thư cũ của Vương phi gửi cho ngài, thảo dân muốn dâng lên cho ngài xem!"
Hắn nghĩ rằng dùng những bức thư đó sẽ khiến Tiêu Diệc Thần nổi giận với ta.
Nhưng Tiêu Diệc Thần lại cười lạnh một tiếng.
Hắn thong thả rút từ trong n.g.ự.c áo ra một xấp giấy vân mây màu xanh nhạt, ném thẳng vào mặt Giang Lục.
"Ngươi nói là đống thư này sao?"
"Bổn vương đã sớm sai người sao chép lại toàn bộ từ nửa năm trước rồi."
"Bức nào nàng ấy khen bổn vương, bức nào nàng ấy mắng bổn vương béo, bổn vương đều thuộc làu làu."
"Ngươi nghĩ ngươi có thể dùng thứ này để ly gián chúng ta sao?"
Ta đứng sau lưng hắn, há hốc mồm kinh ngạc.
Cái gì cơ?
Hắn đã biết hết từ nửa năm trước?
Nghĩa là lúc ta còn đang hí hửng gửi thư trêu chọc, hắn đã biết rõ "Dao Dao" là ta, và hắn tình nguyện phối hợp diễn kịch với ta suốt bấy lâu nay?!
Tên cáo già này! Hóa ra người bị xoay như chong ch.óng từ đầu đến cuối chính là ta!
Tiêu Diệc Thần liếc nhìn thủ lĩnh mật vụ, nhàn nhạt ra lệnh:
"Tinh Nguyệt Các tống tiền Vương phi, mưu đồ bất chính."
"Tịch thu toàn bộ tài sản, san phẳng bảng hiệu, đem Giang Lục bỏ vào ngục tối cho bổn vương."
"Vâng!"
Đám mật vụ lập tức xông vào, thô bạo lôi Giang Lục đang khóc lóc t.h.ả.m thiết đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại ta và Tiêu Diệc Thần.
Ta tức giận bước ra trước mặt hắn, chống nạnh trừng mắt:
"Tiêu Diệc Thần! Chàng gạt ta!"
"Chàng đã biết ta là Dao Dao từ lâu, vậy mà còn giả vờ như không biết, còn chạy đến Khâm Thiên Giám dọa dẫm ta!"
Hắn nhìn ta, ánh mắt lạnh lùng bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một nụ cười vô cùng đắc ý và lưu manh.
Hắn tiến lên một bước, dồn ta vào góc tường, cúi đầu nhìn ta:
"Nếu bổn vương không giả vờ, làm sao bắt được con chuột nhỏ nhút nhát như nàng về vương phủ?"
"Lại còn dám lén lút đi gặp nam nhân khác?"
Hắn nhéo tai ta một cái: "Đêm nay về phòng, bổn vương phải cho nàng xem tiểu bảo bối thật kỹ, xem nàng còn dám chạy nữa không."
Mặt ta đỏ bừng lên như quả cà chua chín.
Trời ạ, ta lại tự đào hố chôn mình lần thứ n rồi!
Hóa ra, củ cải này đã được trồng từ nửa năm trước.
Tiêu Diệc Thần lười biếng nằm trên vương sập, lật mở đống mật thư cũ bằng giấy vân mây xanh nhạt.
Nét chữ thanh mảnh, lời lẽ lầy lội, tràn ngập sự trêu chọc vô tri.
Hắn khẽ cười, bàn tay to lớn thon dài vuốt ve từng dòng chữ.
Ký ức nửa năm trước ùa về.
Khi đó, Tiêu Diệc Thần vừa mới dẹp loạn phản tặc ở biên cương, trở về kinh thành tiếp quản vị trí Nhiếp chính vương.
Cả triều đình nhìn hắn như nhìn một vị Diêm vương sống.
Hắn mở miệng ra là có người rụng đầu, hắn nhíu mày là có kẻ tè ra quần.
Sống trong sự kính sợ và cô độc tột cùng, Tiêu Diệc Thần cảm thấy nhân sinh thật là tẻ nhạt.
Trong một lần đi vi hành ngầm để điều tra ổ mại dâm và tống tiền của Tinh Nguyệt Các, hắn lười biếng làm một chiếc thẻ bài ngọc đen ẩn danh, lấy mật hiệu là "Thần".
Hắn chỉ định treo ở đó để làm mồi nhử xem tổ chức này hoạt động ra sao.
Đêm đầu tiên lập thẻ, một con chim ưng béo mầm đã bay lạc vào thư phòng của hắn.
