Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 85
Cập nhật lúc: 16/04/2026 17:06
“Hai ngày sau…”
Hắn bỗng lên tiếng, giọng điệu vốn trầm khàn lại cố ý hạ thấp thêm vài phần: “Bổn tướng nhất định sẽ đến.”
Lục Chiêu Nhược nhẹ nhàng đứng dậy, hành một lễ vạn phúc tiêu chuẩn: “Thiếp thân đa tạ Tiêu tướng quân.”
Nếu Tiêu Dạ Minh đã có lòng giúp đỡ như vậy, thì nàng càng muốn giao tấm bản đồ sào huyệt giặc Oa mà mình chuẩn bị cho hắn, chỉ mong có thể giúp hắn một tay, để hắn sớm ngày dẹp yên giặc Oa, trả lại bình yên cho bách tính vùng Lân Hải.
Lúc đứng dậy, nàng lấy từ trong tay áo ra cuộn hải đồ đã niêm sáp.
Đặt lên án thư, mở nó ra, nàng nói: “Thiếp thân mạo muội, những ngày qua tùy ý vẽ vài đường nét, cũng không biết có thể coi là bản đồ đường biển Lân Hải hay không.”
Tiêu Dạ Minh nhìn tấm bản đồ trên án thư, ánh mắt chợt ngưng đọng, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào mép bàn.
Nét mực trên giấy xanh còn mới, nhưng thủ pháp vẽ lại tinh xảo hơn cả họa quan của Thị Bạc Ty.
Đường bờ biển uốn lượn hiện rõ đến từng chi tiết, cả mũi đất nhỏ nhất cũng không sai một ly.
Nàng lại còn dùng những đường bạc cực mảnh để vẽ ra vài tuyến thủy đạo bí mật, chính là những con đường mà thủy sư nhiều năm cũng chưa từng dò rõ, cũng là thứ hắn âm thầm phát hiện trong nửa năm qua kể từ khi đến Lân Hải, chưa từng kinh động đến Thị Bạc Ty, càng chưa từng nói cho bất kỳ ai.
Đồng thời, trên hải đồ còn đ.á.n.h dấu ba nơi, đều là những chỗ qua bao đời chỉ phác họa sơ sài trong “Lân Hải Thủy Trình Đồ”.
Hắn bỗng phát hiện, mấy tuyến thủy đạo bí mật này đều phải đi qua ba vị trí được đ.á.n.h dấu ấy.
“Thiếp thân thuở nhỏ theo gia phụ học chữ đọc sách, xem qua không ít văn thư về hải trình, dần nảy sinh hứng thú. Dù sao cũng sống ở thành Cát Châu, xưa nay thiếp vẫn luôn để tâm đến tuyến đường Lân Hải, sau này lại nghe có một người huynh cùng cha khác mẹ c.h.ế.t trên biển dưới tay giặc Oa, nên càng chú ý hơn.
Về sau phu quân của thiếp thân ra biển buôn bán, có lẽ vì quá nhớ nhung, nên thiếp ngày đêm mơ thấy một vùng biển, tỉnh dậy lại nhớ rõ đến cả hoa văn đá ngầm, liền thuận tay vẽ lại.
Nghĩ rằng có lẽ sẽ có chút tác dụng, nên mang đến dâng cho Tiêu tướng quân. Nếu như, nếu như tấm bản đồ này khác xa thực tế thì tướng quân cứ xem như là mộng tưởng của phụ nhân chốn khuê phòng, bỏ đi cũng được.”
Nói xong, nàng im lặng, tỉ mỉ quan sát Tiêu Dạ Minh.
Đầu ngón tay hắn chậm rãi vuốt qua mép giấy biếc, ánh mắt dần trầm xuống.
Đường bờ biển và bãi đá ngầm trên bản đồ này hoàn toàn trùng khớp với “Lân Hải Thủy Trình Đồ” mới nhất do Thị Bạc Ty ban hành, đến cả ký hiệu đóng quân của tuần kiểm cũng chính xác không sai.
Nhưng ba tuyến thủy đạo vẽ bằng chỉ bạc kia lại chính là thứ hắn âm thầm dò xét suốt nửa năm qua, thậm chí còn tinh vi hơn những gì hắn biết.
Bởi vì nàng đã lợi dụng quy luật thủy triều, tính chuẩn khoảng trống giao nhau giữa các thuyền tuần tra.
Còn ba điểm được đ.á.n.h dấu kia, trước đây hắn chưa từng phát hiện điều gì khác thường, nhưng giờ nhìn kỹ lại, mới nhận ra ba nơi ấy đều tránh khỏi mọi tuyến tuần tra của tuần kiểm.
Lục Chiêu Nhược lên tiếng: “Ba chỗ này thoạt nhìn không đáng chú ý, nhưng thực ra là cảng tự nhiên có thể chứa hàng nghìn thuyền, chỉ là không biết thật giả ra sao, dù sao cũng là lúc thiếp thân còn nhỏ, nghe một lão ngư đã qua đời kể lại.”
Kiếp trước nàng cũng từng không hiểu, vì sao Thị BạcTy lại không đ.á.n.h dấu ba nơi này.
[Chứa được nghìn thuyền?]
Tiêu Dạ Minh thoáng kinh ngạc.
“Lân Hải Thủy Trình Đồ” từ thời Thái Tông đến nay, trải qua hơn trăm năm, tất thảy mười bảy lần chỉnh sửa, mỗi lần đều phải đối chiếu lời của thương nhân trên biển, ngư dân, và cả lời khai của tù binh, cuối cùng do mười hai họa quan của Thị Bạc Ty cùng hoàn thành, mất ba tháng mới định bản.
Mà mới hắn đến đây hơn nửa năm đã tìm ra được những tuyến thủy đạo kia.
Vậy vì sao Thị Bạc Ty lại không phát hiện ra những con đường bí mật ấy?
Một nữ t.ử lại có thể nhìn ra ba vị trí tưởng như không đáng chú ý nhưng lại tránh được mọi tuyến đường mà Thị Bạc Ty lại không nhận ra?
Đã có thể chứa được nghìn thuyền ẩn náu, vì sao trên hải đồ của Thị Bạc Ty lại không hề đ.á.n.h dấu?
Lục Chiêu Nhược nhìn ra đối phương hiển nhiên đã có manh mối.
Còn việc Thị Bạc Ty có cấu kết với giặc Oa hay không, nàng tự biết mình chỉ là một phụ nhân nơi phố chợ, không đến lượt nàng xen vào chuyện triều đình.
Thấy Tiêu Dạ Minh cau mày không nói chuyện, ánh mắt nàng khẽ lay chuyển, trong giọng nói mang theo vài phần tự giễu: “Xem ra là thiếp thân hồ đồ rồi, một phụ nhân nơi khuê phòng thì hiểu gì về hải trình Lân Hải? Lại coi cảnh trong mộng là thật, quả là quá ngu ngốc.”
Lục Chiêu Nhược chậm rãi vươn tay, định cẩn thận cuộn lại tấm bản đồ, nào ngờ Tiêu Dạ Minh bỗng vươn tay ra, động tác mang theo chút vội vàng chưa kịp che giấu.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, cả hai đều sững lại.
Trong mắt Lục Chiêu Nhược thoáng qua một tia kinh ngạc, còn Tiêu Dạ Minh thì như bị bỏng, lập tức rút tay về.
Cổ tay hắn khẽ run, khó mà nhận ra, nhưng vệt đỏ nhạt đã lặng lẽ lan lên tận vành tai, đối lập với giọng nói có phần bối rối: “Thất lễ rồi, Lục nương t.ử, xin đừng trách.”
Không đợi Lục Chiêu Nhược kịp đáp lời, hắn lại vội vàng nói tiếp: “Lục nương t.ử quá khiêm tốn rồi…”
Giọng nói của hắn trầm xuống vài phần, ngón tay chỉ lên tấm bản đồ: “Bức bản đồ này còn tinh xảo hơn cả “Lân Hải Thủy Trình Đồ” mà quân thủy sư đang dùng. Đặc biệt là mấy tuyến thủy đạo màu bạc này…”
Ánh mắt hắn tối lại: “Chính là mật lộ mà bổn tướng mới phát hiện tháng trước, còn chưa kịp phái người đi thăm dò.”
Lục Chiêu Nhược cụp mi, dù nàng không dâng bản đồ, với năng lực của hắn, việc phát hiện ra ba sào huyệt kia cũng chỉ là sớm hay muộn.
“Còn ba chỗ mà Lục nương t.ử đã đ.á.n.h dấu…”
Ngón tay Tiêu Dạ Minh gõ mạnh lên những điểm chu sa, làm ngọn nến trên án khẽ rung.
Hắn chăm chú nhìn những ký hiệu tinh tế trên bản đồ, trầm giọng nói: “Chính là điểm then chốt của những mật đạo này.”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc như lưỡi d.a.o: “Ba ngày sau, bổn tướng sẽ đích thân đi dò xét. Nếu đúng như nương t.ử suy đoán…”
Hắn cuộn bản đồ lại, lớp sáp niêm phát ra tiếng vỡ giòn: “Ta sẽ lập tức điều binh, nhất định phải quét sạch ba sào huyệt giặc Oa này, trả lại bình yên cho dân chúng Lân Hải.”
Lục Chiêu Nhược khẽ nhún chân hành lễ: “Mong tướng quân bảo trọng. Thiếp thân chờ tin chiến thắng khải hoàn của tướng quân.”
Nói xong, nàng cáo từ: “Thiếp thân nên về rồi.”
Tiêu Dạ Minh tiễn nàng xuống thuyền.
