Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 77
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:02
Ngày nọ, Lục Chiêu Nhược dậy rất sớm, ngồi ngay ngắn bên cửa sổ.
Đông Nhu bưng chậu đồng bước vào, thấy vậy liền kinh ngạc: "Sao hôm nay nương t.ử lại dậy sớm như vậy? Có phải thân thể không khỏe không?"
Từ khi giả bệnh, nương t.ử nhà nàng ấy luôn ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao.
Khóe môi Lục Chiêu Nhược cong lên: "Hôm nay có khách quý đến."
Kiếp trước đúng ngày này, khuê mật thân thiết Cảnh Quỳnh Hoa sẽ lặn lội đường xa từ kinh thành đến, mang theo tấm biển “trinh tiết phường” do hoàng đế ngự ban, cùng với năm trăm lượng bạc.
Cảnh Quỳnh Hoa vốn bị giáng từ kinh thành đến Cát Châu, ở đây vài năm rồi lại trở về kinh, còn gả cho một quan viên tứ phẩm.
Theo lệ Đại Thuộc, phải thủ tiết hai mươi năm mới được ban “trinh tiết phường”, mà Lục Chiêu Nhược mới chỉ chờ Thẩm Dung Chi ba năm, khuê hữu kia đã xin cho nàng một tấm.
Nghĩ đến tấm biển đá lạnh lẽo ấy, đầu ngón tay Lục Chiêu Nhược khẽ run rẩy.
Kiếp trước, tấm "trinh tiết phường" ấy được dựng ngay phía đông cổng lớn Thẩm gia, cách chừng ba trượng.
Dân chúng Cát Châu ai nấy đều ca ngợi, nói con dâu Thẩm gia có thể diện lớn lao.
Nhưng thể diện ấy lại trở thành sợi dây thường siết c.h.ặ.t cổ nàng.
Sau khi Trương thị có được tấm biển ngự tứ ấy, càng thêm hà khắc với nàng.
Mỗi lần bà ta đều dùng "trinh tiết phường" để áp chế, chỉ vào mặt nàng mà mắng: "Đây là biển do hoàng thượng ngự b.út ban thưởng! Ngươi dám bất kính nửa phần, lão thân lập tức dâng đơn kiện, cáo ngươi bất hiếu với trưởng bối, khinh nhờn hoàng ân! Đến lúc đó không chỉ ngươi, mà cả Lục thi cũng không thoát khỏi tội “đại bất kính”!"
Một khi được ban bảng vàng, nàng buộc phải giữ trọn phẩm hạnh đó suốt đời, nếu không sẽ bị coi là "khi quân".
Nàng nhớ có một năm, vào đêm Nguyên Tiêu, huynh trưởng Lục Bá Hoành đỏ mắt quỳ dưới đất, cầu xin nàng trở về.
Nàng quả thực đã từng d.a.o động, nhưng Trương thị lại lao đến dưới tấm biển mà khóc lóc: "Hôm nay lão phụ sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay dưới tấm biển ngự tứ này!"
Thẩm Lệnh Nghi khoanh tay, cười lạnh: "Phụ nhân tiết hạnh được ban bảng vàng, dù đi đến chân trời góc biển, trong sổ hộ tịch của quan phủ vẫn ghi ngươi là Thẩm Lục thị!"
…
Đông Nhu không hiểu, khẽ hỏi: "Đại nương t.ử, hôm nay có vị quý khách nào đến vậy?"
Lục Chiêu Nhược thu hồi tâm tư, nhàn nhạt nói: "Là khuê hữu từ kinh thành tới, lặn lội ngàn dặm chỉ để tặng ta một món quà lớn là tấm biển “trinh tiết phường” do hoàng thượng ngự ban."
Đông Nhu kinh ngạc: "Hả? Nhưng chẳng phải phải thủ tiết hai mươi năm mới được ban sao?"
Lục Chiêu Nhược nhớ lại lời lẽ kiếp trước của Cảnh Quỳnh Hoa, khóe môi thoáng cười lạnh: "Nàng ta nói mình quen thân với Hoàng hậu, đã thay ta nói vài lời trước mặt Hoàng hậu. Hoàng hậu chỉ thuận miệng nhắc qua, hoàng thượng liền ban “ân điển” này."
Mắt Đông Nhu sáng lên: "Cảnh nương t.ử tận tâm như vậy, đúng là người tốt."
[Người tốt?]
Kiếp trước, Cảnh Quỳnh Hoa nước mắt lưng tròng nói: "Chiêu Nhược muội muội, xin hãy nén bi thương. Mấy tháng trước phu quân ta tình cờ gặp Thẩm lang quân trên biển, huynh ấy đang chuẩn bị về nhà đoàn tụ với muội… Nào ngờ gặp phải giặc Oa, chúng tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t huynh ấy, phu quân ta cũng trải qua cảnh cửu t.ử nhất sinh mới chạy thoát được, mang theo ngọc bội tuỳ thân của Thẩm huynh."
Chính vì lời ấy, nàng thật sự tin rằng Thẩm Dung Chi đã c.h.ế.t.
Về sau dù phát hiện thư từ Trương thị gửi đi và mật thư giấu sau tượng Phật, nàng cũng không hề nghi ngờ.
Nàng thậm chí vì thế mà hận giặc Oa thấu xương, đêm đó khi đối mặt kẻ làm nhục mình, nàng còn bắt hắn đi gia nhập quân thủy sư.
Nhưng Thẩm Dung Chi lại vẫn còn sống.
Vì sao Cảnh Quỳnh Hoa nói hắn ta đã bị giặc Oa g.i.ế.c?
Nếu phu quân nàng ta vốn chưa từng ra biển, cũng chưa từng gặp Thẩm Dung Chi, chỉ là muốn mượn nàng để tạo thanh thế ở kinh thành, vậy miếng ngọc bội kia từ đâu mà có?
Ngọc bội đó chính tay nàng tặng, Thẩm Dung Chi luôn mang bên mình.
Nàng ta thật sự là người tốt sao?
Kiếp trước khi ở tạm phủ họ Cảnh tại Biện Kinh, danh tiếng hiền đức của Cảnh Quỳnh Hoa lan xa trong giới phu nhân, về sau nàng mới lờ mờ nhận ra, đối phương chỉ lợi dụng một “quả phụ” như nàng để tô điểm cho danh nghĩa trọng tình trọng nghĩa của mình.
Từ đó nàng mới dần dần xa cách.
Đông Nhu nghi hoặc: "Nhưng lão phu nhân vừa viết thư gọi chủ quân về, rõ ràng chủ quân vẫn còn sống. Nếu thấy tấm biển này, e chủ quân sẽ tức giận, nói không chừng còn đuổi Cảnh nương t.ử ra khỏi cửa."
Lục Chiêu Nhược nhàn nhạt đáp: "Bọn họ sẽ không."
Đông Nhu không hiểu: "Vì sao?"
Lục Chiêu Nhược hiểu Trương thị và Thẩm Thanh Thư quá rõ.
Sao phải bỏ danh tiếng không cần mà lại có? Sao lại từ chối năm trăm lượng bạc ban thưởng ? Huống chi người được biểu dương còn được miễn giảm thuế má.
Kiếp trước, rõ ràng biết con trai chưa c.h.ế.t, họ vẫn nhận tấm biển ấy, còn dùng nó để khống chế nàng.
Đời này, cho dù hai tháng sau Thẩm Dung Chi trở về, với bản tính tham lam, họ nhất định vẫn sẽ nhận, không chỉ che giấu chuyện con trai về nhà, mà còn tìm đến nàng.
Quả nhiên, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân vội và.
Lục Chiêu Nhược lập tức nằm trở lại giường.
Đông Nhu vội vàng buông màn xuống.
Trương thị dùng khăn che mũi miệng, chỉ đứng ngoài cửa nói vòng vào: "Lục thị, Cảnh nương t.ử từ kinh thành xa xôi tới thăm ngươi…"
Nói rồi, bà ta không nhịn được cười: "Còn mang theo một tấm biển “trinh tiết phường” do hoàng thượng ban nữa!"
Lục Chiêu Nhược ho khẽ: "Cô mẫu, khụ khụ, nhưng lang quân chưa c.h.ế.t mà…"
"Câm miệng!"
Trương thị quát lớn, rồi hạ giọng: "Đồ ngu! Đây là biển ngự ban, lại còn kèm theo năm trăm lượng bạc thưởng! Cảnh nương t.ử lặn lội ngàn dặm mới xin được, nếu từ chối thì nàng ta sẽ nghĩ sao? Dù sao nàng ta chỉ ở đây hai ngày rồi về kinh, chuyện sau đó sao nàng ta biết được? Đợi Dung Nhi trở về, cứ nói là nàng ta nhầm là xong."
Đông Nhu lúc này mới hiểu vì sao nương t.ử nói “Bọn họ sẽ không”.
Quả là tham lam vô độ!
Trương thị cảnh cáo: "Nàng ta đang nghỉ ngơi, lát nữa sẽ tới thăm ngươi, ngươi mà dám lỡ lời nửa câu…"
Lục Chiêu Nhược khẽ ho, đáp: "Nhi tức hiểu."
