Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 315

Cập nhật lúc: 19/04/2026 10:08

Sau đó, nàng lần lượt gọi từng người vào chính điện. Lục Ngôn Khanh là người đầu tiên bước vào.

Vừa bước qua cửa, hắn đã thấy Ngu Sở uy nghi ngồi trên bồ đoàn. Nàng gọi: "Ngôn Khanh, lại đây." Lục Ngôn Khanh ngoan ngoãn bước tới, ngồi xuống đối diện nàng.

"Sư tôn?" Hắn thắc mắc: "Người còn điều gì dặn dò đệ t.ử chăng?"

"Nhìn kỹ ta, xem có điểm gì dị thường," Ngu Sở ra lệnh.

Lục Ngôn Khanh quét mắt nhìn một lượt, thành thật đáp: "Người vận hắc y, lại còn buộc gọn tóc."

Ngu Sở không nói thêm lời nào, chỉ khẽ vươn tay che đi tầm nhìn của hắn.

"Sư tôn đang làm gì vậy?" Lục Ngôn Khanh khó hiểu.

"Ta đang cấy một cơ chế phòng ngự tiềm thức vào thế giới tinh thần của các con, để đề phòng bất trắc xảy ra," Ngu Sở điềm nhiên đáp. "Ta chính là lá chắn phòng ngự cuối cùng của con."

Thế nào là "tiềm thức"? Thế nào là "cơ chế phòng ngự"? Và "bất trắc" mà người nhắc tới là điều gì? Bao nhiêu câu hỏi bủa vây tâm trí, nhưng Lục Ngôn Khanh chưa kịp cất lời hỏi, Ngu Sở đã nói tiếp.

"Nếu vô tình sa vào bẫy rập tinh thần, con sẽ thấy ta xuất hiện trong bộ dạng hắc y này. Ta xưa nay vốn không bao giờ ăn mặc như vậy, nên con sẽ dễ dàng nhận thức được đó là ảo cảnh," Ngu Sở gằn giọng. "Và chính ta, sẽ là người đ.á.n.h thức con."

Nàng từ từ rút tay lại. Giọng nàng văng vẳng rành rọt bên tai Lục Ngôn Khanh.

"Bây giờ, hãy nhìn theo ngón tay ta."

"Ba, hai, một."

"—— Tỉnh!"

Trong khu rừng rậm rạp, Lục Ngôn Khanh đột ngột mở bừng mắt. Hắn tựa lưng vào thân cây đại thụ, n.g.ự.c phập phồng thở dốc, bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm vạt áo từ lúc nào.

Phía bên kia Đế Thành, Cốc Thu Vũ nấp mình trong lùm cỏ hoang, thân hình bất động như tượng đá. Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, mi mắt nhắm nghiền khẽ run rẩy.

Ảo cảnh ập đến. Cốc Thu Vũ bàng hoàng nhận ra mình đang đứng giữa dãy hành lang tấp nập của Bạch Vũ Lâu, chứng kiến vô số nữ đệ t.ử hối hả qua lại ngược xuôi. Năm nay nàng đã mười bảy xuân xanh, dáng dấp thiếu nữ đã trổ mã yêu kiều, thế nhưng nơi chốn này, nàng dường như vẫn chỉ là con nhóc ốm yếu, gầy còm năm xưa.

Đang thẫn thờ, bỗng một cú đá giáng mạnh vào lưng khiến nàng ngã nhào xuống đất. Nén cơn đau buốt từ sống lưng, nàng gắng gượng xoay người lại. Đập vào mắt là một nữ tu ngoài đôi mươi đang nhướng mày, dùng ánh mắt khinh miệt rẻ rúng nhìn nàng.

"Lương, Lệnh, Tuệ!" Cốc Thu Vũ nghiến răng, tay cuộn c.h.ặ.t thành quyền, gằn từng tiếng một.

"Tên của ta cũng là thứ để loại như ngươi réo lên sao?" Lương Lệnh Tuệ lạnh lùng quát tháo: "Cốc Thu Vũ, còn không mau xéo đi làm việc đi?!"

Thuở ấu thơ bị đem bán, khi Cốc Thu Vũ bước chân vào Bạch Vũ Lâu cũng chỉ mới bảy, tám tuổi đầu. Lay lắt sống ở chốn địa ngục này vài năm, lúc rời đi nàng cũng vừa tròn mười tuổi. Với thân hình liễu yếu đào tơ, nàng làm sao chống đỡ nổi đòn roi của một nữ nhân trưởng thành.

Ở các môn phái khác, tạp dịch đều do đám đệ t.ử chuyên trách đảm nhận. Nhưng ở Bạch Vũ Lâu, công việc ấy lại đổ dồn lên vai những bé gái được mua về vì le lói chút đỉnh thiên phú. Trẻ con mười tuổi mới là lúc nội đan rục rịch thành hình, qua đó mới đoán định được tiềm năng tu đạo. Cột mốc mười tuổi chính là ngã rẽ định mệnh của những tiểu cô nương nơi đây: hoặc là một bước lên mây trở thành đệ t.ử chính thức, hoặc là tiếp tục kiếp tôi tớ mọn mạt, tất cả đều định đoạt ở thời khắc ấy.

Bí mật nhơ nhuốc mà Bạch Vũ Lâu luôn cố giấu kín, đó là bọn họ sẵn sàng bán những bé gái không có thiên phú cho đám nam tu tà dâm, thậm chí g.i.ế.c người diệt khẩu không gớm tay. So với kết cục bi t.h.ả.m ấy, việc bị đày đọa làm tạp dịch xem ra vẫn còn là một đặc ân chán chê.

Cốc Thu Vũ ì ạch xách thùng gỗ to oạch ngang hông, cùng đám tiểu muội ngồi xổm dọc hành lang lau chùi sàn gỗ. Đột nhiên, tóc nàng bị giật ngược ra sau.

"Cốc Thu Vũ, ngươi lại lười biếng à!"

"Ta không có!" Tiểu Cốc gân cổ cãi.

"Còn dám cãi lại?! Đã nhắc bao nhiêu lần, lau sàn là phải quỳ xuống, ngươi nhìn lại xem mình đang làm cái kiểu gì?" Lương Lệnh Tuệ cười gằn: "Một ngày không ăn đòn là ngươi lại được đằng chân lân đằng đầu, đồ tiện tì!"

Bị túm c.h.ặ.t tóc, l.ồ.ng n.g.ự.c Cốc Thu Vũ phập phồng dữ dội, nàng ném về phía Lương Lệnh Tuệ một ánh nhìn sắc như d.a.o cạo.

"Dám dùng ánh mắt đó nhìn ta à?!" Lương Lệnh Tuệ vung tay tát bốp một cú trời giáng, rồi xô mạnh Cốc Thu Vũ ngã lăn ra đất, bắt đầu thượng cẳng chân, hạ cẳng tay không thương tiếc.

Đám bé gái xung quanh sợ xanh mặt, khóc nấc lên van xin: "Sư tỷ, xin đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa tỷ ấy sẽ c.h.ế.t mất..."

"Loại như ngươi cũng xứng gọi ta là sư tỷ sao?" Lương Lệnh Tuệ bật cười cay độc, chỉ tay thẳng mặt cô bé vừa lên tiếng: "Ngươi, tự vả miệng mình đi! Cho đến khi nào ta cho phép dừng mới được dừng —— cấm được khóc!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.