Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 305
Cập nhật lúc: 19/04/2026 10:06
Kể từ ngày đó, sự hèn nhát bỏ mặc chúng sinh tại Hoàng cung đã biến thành tâm ma, ngày đêm c.ắ.n rứt, đày đọa tâm can ông. Võ Hoành Vĩ thừa biết việc mình mười năm qua không thể chạm đến ngưỡng cửa phi thăng có dính líu trực tiếp đến sự kiện này. Để chuộc lại lỗi lầm và xoa dịu cảm giác tội lỗi, ông thôi bế quan tu luyện, dồn toàn tâm toàn ý vào việc gánh vác tông môn, làm những việc trượng nghĩa hòng vớt vát chút thanh thản cho cõi lòng.
Đến tận ngày nay, khi nhận ra số lượng tiên miêu giảm sút thê t.h.ả.m và nghe tin ma tu lộng hành tại Đế Thành, Võ Hoành Vĩ tin chắc đây chính là quả báo do sự dung túng, bàng quan của mình năm xưa gây nên. Không thể ngồi yên được nữa, ông cấp tốc tìm Ngu Sở bàn bạc đối sách, và nôn nóng muốn xông vào thám thính Đế Thành để chuộc lại lỗi lầm.
Ông không hề dối gạt Ngu Sở, nhưng lại cố tình che đậy sự thật đen tối về Đế Thành mà ông đã biết từ trước.
Toàn thân Võ Hoành Vĩ nhễ nhại mồ hôi. Vô số những bàn tay lạnh lẽo của oan hồn vẫn đang điên cuồng bám riết, quấn c.h.ặ.t lấy ông như những xúc tu bạch tuộc khổng lồ, cố sống cố c.h.ế.t lôi tuột ông vào vực thẳm bóng tối.
Sau một hồi giãy giụa tuyệt vọng, ông ngẩng cao đầu, hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, ông buông thõng hai tay, trút bỏ mọi sự kháng cự, nhắm nghiền mắt lại. Toàn bộ thế giới xung quanh nháy mắt chìm vào bóng tối thăm thẳm.
Bên ngoài Đế Thành, một tên thuật sĩ đeo mặt nạ nanh tợn vươn tay ra. Món pháp bảo bằng gỗ sơn mài mang hình dáng tựa chiếc l.ồ.ng nhốt dế trên tay gã rốt cuộc cũng ngừng rung bần bật. Cảnh tượng ấy khiến những kẻ có mặt ở đó đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
"Vị đạo trưởng này xem ra lai lịch không nhỏ, thế mà có thể chống cự lâu đến vậy. Vừa nãy tiểu nhân còn tưởng lão ta sắp phá trận chui ra rồi cơ đấy." Một tên thái giám đứng cạnh đám người đeo mặt nạ khúm núm cười nói.
"Lão già này là Võ Hoành Vĩ, Chưởng môn Tu Thiên Phái, cao thủ Đại Thừa kỳ, lai lịch đương nhiên thuộc hàng khủng," tên thủ lĩnh đeo mặt nạ lạnh lùng đáp trả. "Tuy nhiên... đứng trước pháp bảo của Ma giới ta, Đại Thừa kỳ thì cũng chỉ là thứ cỏ rác mà thôi."
"Phải, phải, Ma tu đại nhân nói chí lý," tên thái giám khom lưng nịnh nọt. "Bắt sống được lão già này, các ngài cũng gỡ được mối lo, Bệ hạ nhà ta cũng sẽ long nhan đại duyệt. Quả là một mũi tên trúng hai đích."
Gã thủ lĩnh cất kỹ món pháp bảo, nhạt giọng ra lệnh: "Tiếp tục phục kích. Biết đâu ngày mai lại câu được thêm mớ cá lớn tu tiên nữa."
Việc Võ Hoành Vĩ đột ngột mất liên lạc khiến Ngu Sở không khỏi băn khoăn. Rốt cuộc là ông đang tương kế tựu kế giăng bẫy, hay cũng đã sa cơ thất thế chịu chung số phận bị úp sọt với những kẻ đi trước?
Dù tên Hoàng đế kia có cấu kết với lũ ma tu, thì với cảnh giới xấp xỉ phi thăng của Võ Hoành Vĩ, ông cũng không thể nào bốc hơi một cách vô thanh vô tức đến vậy. Chắc chắn đằng sau chuyện này còn nhiều uẩn khúc.
Mặc kệ thế nào, khi cách Đế Thành khoảng hai ngày đường, Ngu Sở quyết định thu cất pháp bảo phi hành. Vừa vặn gần đó có một gian nhà ngói hoang tàn, cả nhóm bèn lần lượt lẻn vào thay y phục.
Mục tiêu là ngụy trang thành bá tánh thường dân, nên những bộ trường bào phiêu dật, đậm chất tiên phong đạo cốt của người tu tiên đương nhiên phải lột bỏ. Tất cả thay bằng những bộ áo vải thô kệch, mộc mạc. Chỉ có điều... khí chất và dung mạo của mấy thầy trò này quá đỗi xuất chúng. Việc khoác lên mình bộ đồ rẻ tiền chẳng những không dìm hàng được họ, mà ngược lại, còn làm tôn lên vẻ tự phụ, thanh tao ẩn sâu bên trong.
"Ngụy trang thế này thôi sao?" Thẩm Hoài An gãi đầu nghi hoặc: "Đệ thấy có khác gì lúc trước đâu."
Vừa bước ra khoảng sân lộng gió, đám đồ đệ lập tức nhìn thấy Ngu Sở. Chẳng biết từ lúc nào, nàng cũng đã thay xong bộ trang phục của một thiếu phụ bình dân.
Nàng ngoắc tay gọi đám đồ đệ lại gần, nhàn nhạt nói: "Kéo áo lên, lộ lưng ra cho ta."
"Hả?" Mấy chàng thiếu niên trố mắt nhìn nhau.
Ngoại trừ Lục Ngôn Khanh luôn giữ hình tượng đại sư huynh uy nghiêm, ba tên Thẩm Hoài An, Tiêu Dực và Lý Thanh Thành ngày thường vẫn hay rủ nhau tắm suối, đùa giỡn trần truồng với nhau. Đàn ông con trai thì có gì phải sợ lộ? Thế nhưng, đứng trước mặt Ngu Sở, đứa nào đứa nấy đều đ.â.m ra thẹn thùng, lấm lét trốn ra sau lưng nhau.
Ở ngoài giang hồ hiểm ác không giống như ở trong môn phái êm ấm, lại phải đối mặt với nguy cơ trùng trùng tại Đế Thành, thái độ của Ngu Sở cũng trở nên vô cùng nghiêm khắc. "Từng đứa một bước lên, bắt đầu từ Thanh Thành."
Nhìn vẻ mặt lạnh băng, không chút gợn sóng đùa cợt của sư phụ, đám đồ đệ mới ngoan ngoãn xếp thành một hàng.
