Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 263

Cập nhật lúc: 19/04/2026 05:06

Nhìn biểu cảm ngây ngô, vô tội của đám "đệ t.ử ngoan" này, Lý Thanh Thành chỉ biết lắc đầu, hận rèn sắt không thành thép.

"Các huynh đệ tỷ muội nhìn lại mình xem, có chỗ nào giống đám thanh niên đang hừng hực sức sống không?" Lý Thanh Thành càm ràm: "Thế người phàm dưới kia đang chuộng trò gì, các vị cũng mù tịt luôn đúng không?"

"Thế họ chuộng trò gì?" Thẩm Hoài An hỏi vặn lại.

Chỉ chờ có thế, Lý Thanh Thành lập tức hưng phấn ra mặt.

"Huynh hỏi trúng người rồi đấy. Đệ đây cái gì cũng dở, chỉ được cái tài ăn chơi là số dzách." Lý Thanh Thành vắt chéo chân ngồi phịch xuống đất: "Chúng ta có thể chơi mạt chược, lắc xí ngầu, bài cửu. À đúng rồi, đệ còn biết cả đ.á.n.h bài lá, cờ tướng nữa, kẹt quá thì mang dế ra chọi cũng xôm!"

Nghe hắn kể lể một tràng, Thẩm Hoài An và Cốc Thu Vũ lập tức sáng rực đôi mắt, tỏ vẻ vô cùng hứng thú. Ngay cả Tiêu Dực cũng phải tròn xoe mắt ngạc nhiên.

Chỉ duy nhất Lục Ngôn Khanh là khoanh tay trước n.g.ự.c, buông lời cảnh cáo đầy vẻ nguy hiểm: "Tuyệt đối không được, chớ có đắm chìm vào mấy trò vô bổ đó mà thui chột ý chí."

Đám sư đệ sư muội bề ngoài ngoan ngoãn gật gù tuân lệnh.

Đêm đến, Lục Ngôn Khanh đang tĩnh tọa trên giường, chợt nghe thấy những tiếng sột soạt lén lút vọng lại từ góc Đông Nam ngoài viện.

Hắn khoác thêm áo ngoài, bước ra sân kiểm tra. Đập vào mắt hắn là một túp lều tạm bợ dựng ven đường, bốn góc lều còn bị đá chèn lên kết hợp với pháp trận cờ xí do chính tay Cốc Thu Vũ bày bố. Từ trong túp lều hắt ra ánh nến leo lét mờ ảo.

Cốc Thu Vũ là do một tay Lục Ngôn Khanh dìu dắt từ bé, chút mánh lới vặt vãnh này của nàng làm sao qua mắt được hắn?

Lục Ngôn Khanh đưa tay phá vỡ trận pháp cách âm. Tức thì, một mớ âm thanh hỗn tạp, ồn ào từ trong lều tuôn ra như ong vỡ tổ.

"Lý Thanh Thành, đệ chơi gian, chắc chắn đệ đã giở trò gian lận!" Giọng Thẩm Hoài An vang lên đầy phẫn nộ: "Khai thật đi, có phải đệ đã dùng cái trò bói toán thần sầu đó để nhìn trộm bài của ta không?!"

"Oan uổng quá, oan uổng quá, tuyệt đối không có chuyện đó." Lý Thanh Thành liến thoắng phân trần: "Sư huynh à, đệ đã nói từ nhỏ đệ sinh ra đã ngậm thìa vàng may mắn rồi mà, sao huynh cứ không chịu tin vậy."

"Vậy thì đệ..." Thẩm Hoài An chưa kịp dứt câu, bỗng cảm thấy một luồng hàn khí ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn từ từ ngoái đầu lại, bắt gặp ngay ánh mắt của Lục Ngôn Khanh đang ghim c.h.ặ.t vào mình.

Lục Ngôn Khanh cúi xuống nhìn Thẩm Hoài An, đôi con ngươi phản chiếu ánh trăng toát lên vẻ lạnh lẽo, đáng sợ vô cùng.

"Thẩm Hoài An." Lục Ngôn Khanh nhếch mép cười nhạt: "Đệ làm gương cho các sư đệ sư muội kiểu này đấy hả?"

Yết hầu Thẩm Hoài An khẽ chuyển động, hắn ực một tiếng nuốt nước bọt.

Hắn buông vội xấp bài, định co giò bỏ chạy. Nào ngờ Lục Ngôn Khanh phản xạ cực lẹ, tóm gọn cổ áo Thẩm Hoài An rồi lôi tuột đi xềnh xệch.

Thẩm Hoài An kêu la oai oái dọc đường rồi mất hút. Ba đứa nhóc còn lại đưa mắt nhìn nhau trân trân.

"Hay là... mạnh ai nấy về phòng đi." Cốc Thu Vũ đ.á.n.h tiếng.

"Ý kiến tuyệt vời!" Lý Thanh Thành gật đầu cái rụp.

Ba đứa thoăn thoắt lồm cồm bò dậy.

Cốc Thu Vũ thu dọn trận pháp, Tiêu Dực tháo dỡ lều bạt, Lý Thanh Thành gom gọn mớ bài. Ba người phối hợp nhịp nhàng, chớp mắt đã dọn dẹp sạch sẽ hiện trường rồi ù té chạy về phòng ngủ.

Sáng sớm hôm sau, cả ba nghiêm chỉnh đứng xếp hàng ngoài sân, đối mặt với Thẩm Hoài An và Lục Ngôn Khanh. Lục Ngôn Khanh giữ vẻ mặt lạnh như tiền, còn Thẩm Hoài An thì nhăn nhó, xoa bóp liên hồi, xem chừng trận "giao lưu võ thuật" đêm qua hơi bị quá tay.

"Chúng ta dứt khoát phải bài trừ tận gốc cái tệ nạn c.ờ b.ạ.c đáng lên án này!" Vùng da dưới mắt Thẩm Hoài An thâm quầng một mảng, nhưng hắn vẫn dõng dạc hô to: "Từ nay về sau cấm tiệt không được để đại sư huynh bắt quả tang đ.á.n.h bài nữa. Nếu không, huynh ấy bắt được lần nào tẩn ta lần đó. Các đệ hiểu chưa!"

"Đã rõ!" Ba người đồng thanh đáp lời một cách trang nghiêm.

—— Lần tới có lập sòng, tuyệt đối phải qua mặt được đại sư huynh!

Vài hôm sau, Lục Ngôn Khanh bất lực nhận ra đám nhóc này đúng là hết t.h.u.ố.c chữa. Điển hình là Thẩm Hoài An, thà c.ắ.n răng chịu đòn cách ngày chứ quyết không bỏ cái thú sát phạt bài cửu với Lý Thanh Thành.

Ban đầu hai gã này còn bằng mặt không bằng lòng, thế mà qua dăm ba ván bài, lại kết thành đôi bạn vong niên, tâm đầu ý hợp đến lạ lùng.

Ngoài Thẩm Hoài An ra, Lục Ngôn Khanh quả thực chẳng biết lấy ai làm bia đỡ đạn.

Tiêu Dực ư? Tên nhóc này vốn ngoan ngoãn, ngặt nỗi toàn bị rủ rê lôi kéo.

Cốc Thu Vũ thì sao? Nha đầu này tuy lanh lợi, nghịch ngợm, nhưng dẫu sao cũng là tiểu sư muội, thân làm sư huynh sao nỡ hạ cẳng tay thượng cẳng chân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 263: Chương 263 | MonkeyD