Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 259
Cập nhật lúc: 19/04/2026 05:05
Nàng cứ tận tâm truyền thụ Tinh Thần Bí Tịch cho hắn là đủ, đừng để hắn vừa bước ra đường đã điên cuồng xem tướng cho địch thủ, đến lúc đó lại chẳng biết đường mà chạy thoát thân.
Ngu Sở vừa dứt dòng suy nghĩ, chợt nghe tiếng "ting ting" vang lên bên tai, hệ thống cửa hàng lại vừa cập nhật món đồ mới.
Nàng mở không gian, truy cập vào cửa hàng, đập vào mắt là một cuốn sách đơn độc nằm yên lìm với tựa đề "Tinh Thần Trắc".
... Tinh Thần Trắc? Cái tên nghe chừng cũng có chút kỳ thú.
Phía bên kia, bốn vị đồ đệ đang dẫn Lý Thanh Thành đi thu xếp chỗ ở.
"Ba người bọn ta mỗi người một phòng. Ta ở Tây sương phòng, Lục Ngôn Khanh Đông sương phòng, Tiêu Dực ở phòng chính." Thẩm Hoài An kéo dài giọng điệu: "Vừa vặn khu viện này đã chật kín người, đệ sang khu viện kế bên mà ở một mình đi."
Cốc Thu Vũ trợn mắt, Lục Ngôn Khanh mỉm cười, ngay cả Tiêu Dực cũng đứng một bên ngẩn tò te. Ai nấy đều rõ tính tình Thẩm Hoài An ưa hoạnh họe, chỉ giỏi võ mồm.
Lý Thanh Thành đảo mắt nhìn biểu cảm của mọi người, rồi quay sang Thẩm Hoài An, toét miệng cười.
"Sư huynh, sư huynh ơi. Ta biết lỗi rồi mà, ta lặn lội xa xứ đến đây nương nhờ sư phụ, trăm cay ngàn đắng." Lý Thanh Thành càng nói càng hăng, bày ra vẻ mặt vô cùng đáng thương: "Ta khổ lắm huynh ơi, dọc đường toàn ăn rau ăn trấu, suýt chút nữa bỏ mạng giữa đường. Nay khó khăn lắm mới được đoàn tụ với người thân, xin đừng bắt ta phải lủi thủi một mình, ta cô đơn, ta cô đơn lắm huynh ơi ——"
Vừa gào thét, Lý Thanh Thành vừa làm bộ nức nở xúc động, định sán tới dựa dẫm vào Thẩm Hoài An, khiến hắn nổi da gà khắp người.
"Ngươi... ngươi đứng yên đó mà nói chuyện, xê ra xa ta một chút!"
Thẩm Hoài An định đẩy ra, nhưng Lý Thanh Thành bám riết lấy hắn như một con lười, ôm c.h.ặ.t không buông, miệng vẫn không ngừng rên rỉ "khổ quá, khổ quá". Thẩm Hoài An sắp phát điên đến nơi.
"Ngươi không có xương sống à? Đừng có ôm ta nữa! Thôi được rồi, được rồi, Tây sương phòng nhường cho ngươi, ta dọn ra ở riêng một khu viện là được chứ gì!" Thấy Lý Thanh Thành làm ồn quá, Thẩm Hoài An toát cả mồ hôi hột, bực dọc hạ giọng: "Ngươi tránh xa ta ra, lát nữa sư tôn mà bước ra lại tưởng ta ức h.i.ế.p ngươi thì khốn! Cùng chung một viện là được chứ gì?!"
Nghe vậy, Lý Thanh Thành lập tức buông tay, đứng thẳng tắp.
"Thành giao!" Hắn dõng dạc đáp.
Thẩm Hoài An nhìn kỹ lại, trên mặt cái tên này chẳng có lấy một giọt nước mắt, hóa ra nãy giờ hắn chỉ gào khan.
"Ngươi, cái tên này..."
Thẩm Hoài An suýt nữa tức hộc m.á.u.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, ba người còn lại không nhịn được mà bật cười khúc khích.
"Thẩm Hoài An, đệ cũng có ngày đụng phải khắc tinh cơ đấy." Lục Ngôn Khanh trêu ghẹo.
"Đừng có cười, thế rốt cuộc hắn ở đâu." Thẩm Hoài An bực dọc càu nhàu.
"Gian nhà chính có hai phòng." Tiêu Dực lên tiếng: "Chúng ta có thể mỗi người ở một phòng."
Gian nhà chính mà Tiêu Dực nhắc đến gồm phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, nằm ở hai cánh Đông, Tây của gian nhà.
"Thế thì còn gì bằng!" Lý Thanh Thành lại đ.á.n.h mắt sang Lục Ngôn Khanh và Thẩm Hoài An: "Nhưng mà... hai vị sư huynh đều ở sương phòng, ta lại chễm chệ ở nhà chính thì có vẻ không phải phép cho lắm?"
"Không hề gì." Thẩm Hoài An và Lục Ngôn Khanh chưa kịp mở lời, Tiêu Dực đã điềm nhiên đáp: "Hai huynh ấy sợ bóng tối."
Lục Ngôn Khanh và Thẩm Hoài An: ...
Lục Ngôn Khanh nở nụ cười: "Tiêu Dực, suất giò heo kho tàu tối nay của đệ bị cắt rồi."
Vẻ mặt Tiêu Dực nhăn nhó đau xót, hắn quay sang Lý Thanh Thành đính chính: "Thực ra hai người họ chẳng sợ bóng tối chút nào đâu."
"Đệ cứ tự mình làm quen một lát đi, nghỉ ngơi cho khỏe. Khoảng nửa canh giờ nữa là đến giờ dùng bữa, đến lúc đó sẽ có người gọi đệ."
Sau khi thu xếp xong hành lý và phòng ốc cho Lý Thanh Thành, bốn người Lục Ngôn Khanh xin phép lui ra, để hắn được không gian yên tĩnh.
Lý Thanh Thành cười tươi roi rói, vẫy tay tiễn mọi người ra cửa.
Khi chỉ còn lại một mình trong phòng, Lý Thanh Thành khép c.h.ặ.t cửa lại. Lúc này hắn mới buông tiếng thở phào, toàn thân rũ rượi, trượt dọc theo cánh cửa ngồi phịch xuống đất, nụ cười trên môi cũng vụt tắt.
"Phù... đúng là mệt mỏi nhất vẫn là chuyện đối nhân xử thế."
Lý Thanh Thành uể oải ngoáy tai, nằm vật ra sàn nhà.
Hắn đăm đăm nhìn lên trần nhà, ánh mắt vô định, chẳng rõ đang ấp ủ suy tư gì.
Lát sau, Lý Thanh Thành lồm cồm bò dậy, hướng về phía Đế Thành mà quỳ lạy.
"Cha, nương, nãi nãi. Mọi người đối xử với con tàn nhẫn quá, bảo cắt đứt quan hệ là thẳng tay đuổi con ra khỏi nhà, ngay cả một nấm mồ cũng không thèm lập. Lại chẳng chu cấp cho con một đồng xu cắc bạc nào, nếu con không nhanh trí, chắc đã bỏ xác dọc đường vì c.h.ế.t đói rồi."
