Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 248
Cập nhật lúc: 19/04/2026 05:00
Nếu bám theo cốt truyện, trong số những thế lực khao khát chiếm đoạt nữ chính, phe Ma giới có nhân vật đại diện chính là Ân Quảng Ly.
Còn cái tên Ma đầu bị hắn gọi đến kia, Ngu Sở vắt óc cũng chẳng nhớ nổi lai lịch, dò hỏi hệ thống thì nó cũng im lìm như thóc, chẳng khác nào vật c.h.ế.t.
Lẽ nào bởi Ân Quảng Ly đã mất mạng dưới tay họ, cốt truyện bị đứt gánh giữa đường, nên mới sinh ra một gã Ma đầu hoàn toàn mới?
Hơn thế nữa, Ngu Sở mơ hồ cảm thấy vị Ma Vương nọ dường như nhận ra nàng. Nàng cứ có cảm giác ngay khoảnh khắc lao tới, ánh mắt nàng đã vô tình giao với đôi mắt ẩn sau lớp sương đen của gã nam t.ử kia, để rồi hắn lập tức biến mất.
Phải chăng chỉ là ảo giác?
Ngu Sở nghĩ mãi không thông, nhưng nàng thấu rõ một điều: nàng đã tự tay bẻ ngoặt hướng đi của nguyên tác, rất có thể những biến cố sắp tới sẽ tiếp tục trượt dài khỏi quỹ đạo ban đầu.
Nhưng mà... dẫu sao cũng chẳng hề hấn gì.
Kẻ nào dám cả gan đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t, nàng nhất định sẽ tiễn hắn một đoạn đường.
Từ Đấu Pháp Đài trở về, Tinh Thần Cung chỉ mất dăm ba ngày đã nhanh ch.óng khôi phục lại nếp sống thường nhật như thuở nào.
Việc mấy vị đồ đệ giữ được tâm thế không kiêu không vội, rũ bỏ hào quang nhanh ch.óng đến thế, phần lớn là nhờ theo hầu sư phụ Ngu Sở đã lâu, thấm nhuần phong thái đạm bạc ấy.
Chưa kể, dãy Huyền Cổ Sơn vốn dĩ sơn thủy hữu tình, lại được bao bọc bởi kết giới sương mù thời thượng cổ, một khi bước vào là đoạn tuyệt với thế nhân, muốn không tĩnh tâm e rằng còn khó.
Việc đóng cửa bế quan huấn luyện quanh năm suốt tháng quả thực vô cùng gian nan. Huống hồ, một môn phái như Tinh Thần Cung, bắt nguồn từ tính cách của vị chưởng môn, đã định sẵn không phải loại đại phái lấy số đông để áp đảo quần hùng.
Đệ t.ử các môn phái khác ngoài giờ khổ luyện còn có thể tụ tập bằng hữu tiêu khiển, đệ t.ử Tinh Thần Cung lại phải dành nhiều thời gian hơn để rèn giũa tâm cảnh.
Nhưng cũng chính vì vậy, bốn bề sư huynh muội nương tựa vào nhau, thân thiết gắn bó như người một nhà.
Thỉnh thoảng, những lúc luyện tập mệt nhoài, bọn họ lại lôi mấy món pháp khí, pháp bảo từ môn phái cũ ra vọc vạch cho khuây khỏa. Vạn vật trên Tu Tiên giới đều có thể dùng làm pháp bảo, những món đồ này đôi khi là viên ngọc, tờ giấy, dải lụa... Có những thứ kỳ lạ, cổ quái, nghiên cứu cũng thấy muôn phần thú vị.
Chẳng mấy chốc, sự chú ý của đám nhỏ đã dồn cả vào Ngu Sở.
Hôm ấy, Thẩm Hoài An, Tiêu Dực và Cốc Thu Vũ rủ nhau kéo đến thư phòng tìm Ngu Sở. Cả ba đứng im thin thít, Thẩm Hoài An nặn ra một nụ cười: "Cái kia, thưa sư tôn..."
Ngu Sở đang mải mê vung b.út lông, mắt chẳng buồn nâng, đáp: "Các con lại tính giở trò gì đây?"
"Sư tôn, con còn chưa kịp nói câu nào, sao người nỡ bảo chúng con định làm chuyện xấu?" Thẩm Hoài An bày ra vẻ mặt vô tội.
"Nếu là chuyện hệ trọng, sao Lục Ngôn Khanh lại không đi cùng các con?" Ngu Sở gác b.út, thong thả hỏi: "Nói đi, có chuyện gì?"
"Dạ, sự tình là thế này, thưa sư tôn... Dẫu sao hai vị đồ đệ kia của ngài vẫn chưa có tin tức gì, ngài có thể cho chúng con mượn hai món pháp bảo kia để chơi... khụ, để học tập đôi chút được không ạ?" Thẩm Hoài An thành khẩn van nài: "Đồ đạc trong Tàng Bảo Các chúng con đều lục lọi gần hết rồi, chỉ còn thiếu hai món pháp bảo Thiên cấp trong tay ngài nữa thôi."
"Đúng đó sư tôn, ngài cho chúng con xem thử đi mà." Tiểu Cốc cũng nũng nịu hùa theo.
Ngu Sở ngước lên, đôi mày thanh tú khẽ nhướng.
Ba đứa này tung hứng nhịp nhàng ra phết. Thẩm Hoài An đóng vai chính, Cốc Thu Vũ phụ họa, Tiêu Dực đứng cạnh gật đầu lia lịa. Nhìn qua là biết đã từng bắt tay quậy phá không biết bao nhiêu bận.
"Được thôi." Ngu Sở đáp.
Nàng dẫn ba đồ đệ ra ngoài điện, rồi từ trong không gian lưu trữ lấy ra một cây cung và một thanh Tầm Long Thước, trao cho chúng.
"Oa, cây cung này trông ngầu quá đi mất!" Cốc Thu Vũ tròn mắt xuýt xoa.
Cây cung này kích thước nhỉnh hơn cung thường một chút, thân cung chạm khắc những hoa văn vô cùng phức tạp, thoạt nhìn đã thấy lai lịch bất phàm.
"Còn cái này, con thắc mắc mãi, cái Tầm Long Thước này dùng để làm gì vậy ạ?" Thẩm Hoài An mân mê thanh Tầm Long Thước trên tay.
So với cây cung kiêu hãnh, thanh Tầm Long Thước này trông quả thực quá đỗi tầm thường.
Nói cho vuông, Tầm Long Thước chỉ là hai đoạn cọc đồng nhỏ bé, một đầu cầm ở tay, đầu kia nối liền, lắc lư chuyển động theo chiều gió. Lại thêm vẻ ngoài lấm lem, hoen gỉ, trông chẳng khác nào mấy món đồ gạt người ở mấy sạp hàng rong.
Ngu Sở ném đồ cho đám trẻ rồi thong dong bước về núi sau. Từ khi các đồ đệ ngày càng hiểu chuyện, phần lớn thời gian buổi chiều nàng đều dành để tĩnh tọa tu luyện.
