Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 56:

Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:01

"Sau Đó Ta Và Ngôn Càn Sẽ Vây Quanh Muội Ấy Đập Đất Khóc Rống —— Đợi Đấy, Ngươi Rước Lấy Phiền Phức Lớn Rồi."

Không thể không nói, xưng bá Lợi tự ban hai ba năm nay, Thang ca vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại bài vở này.

Thang ca: "..."

Mẹ nó chứ, vậy mà ngay cả giáo trình ăn vạ cũng công bố tại chỗ, tên nhãi ranh cá sấu này cũng quá ch.ó rồi đi?

Ngôn Lạc Nguyệt: "..."

Không thể không nói, thiên phú ngôn ngữ sống động như thật này của Tang Kích, quả thực là ngày hôm qua tái hiện.

Còn nữa, vậy mà lại diễn cảm dạt dào diễn lại lịch sử đen tối của nàng trước mặt mọi người, Tang Kích này cũng quá ch.ó rồi!

Tiểu đệ Giáp lẻn đến bên cạnh Thang ca, tự cho là thần không biết quỷ không hay nhỏ giọng nói: "Lão đại, nghe nói tiểu cô nương này rất được các tiên sinh yêu thích a."

Thang ca nghe xong, lập tức tức muốn hộc m.á.u:

"Các ngươi có còn là yêu tộc giống đực không, vậy mà lại lấy một tiểu cô nương ra chắn phía trước. Có bản lĩnh ngươi bỏ nàng xuống, chúng ta quyết một trận t.ử chiến, ai cũng không được liên lụy đến chuyện của tiểu cô nương này!"

Trong chớp mắt, Tang Kích lật mặt như lật sách, nụ cười trên mặt biến mất không còn tăm hơi.

Hắn lạnh lùng nói: "Ồ, không liên lụy đến muội ấy đúng không —— các ngươi đều nghe rõ cho ta, đây là lão đại của các ngươi đích thân nói. Ai mà dám đụng đến một ngón tay của muội muội ta nữa, thì chính là kẻ hèn nhát nuốt lời."

Tang Kích đặt Ngôn Lạc Nguyệt xuống ghế, lộ ra nụ cười phản diện góc mở hai trăm bảy mươi độ tiêu chuẩn của tộc cá sấu: "Đi thôi, chúng ta ra ngoài đ.á.n.h!"

Thang ca: "..."

Tuy nói, sự việc đã phát triển đến cục diện hắn mong muốn như ước nguyện.

Nhưng tại sao hắn lại có cảm giác như bị người ta dùng lời nói dồn vào thế bí?

Còn nữa, sao về mặt trí lực lại có cảm giác bị nghiền ép toàn diện...

Cùng với việc đám người này rầm rộ bước ra khỏi cửa lớn, phòng học Lợi tự ban nháy mắt trống một nửa.

Ngôn Lạc Nguyệt trèo lên bệ cửa sổ, theo dõi sát sao động tĩnh trong diễn võ trường.

Ba phút sau, nàng buồn chán lắc đầu, tựa như một vị hiệp khách thâm tàng công dữ danh, an nhiên trở về chỗ ngồi tiếp tục biến thành tiểu quy.

Sự thật chứng minh, Ngôn Lạc Nguyệt hoàn toàn không cần phải lo lắng cho Ngôn Càn và Tang Kích.

Nàng trơ mắt nhìn hai ông anh tấu hài này bấm quyết thi pháp, bọn họ một người đào hố, một người lấp đất, phối hợp ăn ý chôn sống toàn bộ đám thiếu niên bất lương của Lợi tự ban!

"..."

Không thể không nói, Ngôn Càn và Tang Kích đúng là người đại diện cho giáo d.ụ.c tố chất, học đi đôi với hành.

Công pháp bọn họ dùng để chôn người không phải thứ gì khác, chính là môn Ngự Thổ Quyết mà Giang tiên sinh truyền thụ lúc phạt bọn họ trồng cây trước đó.

Bây giờ, đám thiếu niên bất lương đều bị dựng đứng đưa vào hố cây, chỉ chừa lại phần từ n.g.ự.c trở lên ở bên ngoài.

Nhìn từ xa, những bạn học đủ màu sắc này, tựa như một mảnh ruộng mạ chỉnh tề, hàng ngang hàng dọc đều cực kỳ quy củ, thoạt nhìn vậy mà lại có một loại cảm giác vui tai vui mắt không nói nên lời.

Thang ca hoành hành Lợi tự ban hơn hai năm, chưa từng đối phó với đối thủ thất đức như vậy, trong lúc nhất thời c.h.ử.i bới không ngớt.

Tang Kích làm bộ sờ lên thắt lưng: "Ê, hay là ta tưới cho cái cây non này chút nước tiểu đồng t.ử nha."

Thang ca nháy mắt ngậm miệng, im lặng như gà: "..."

Ngươi thật sự rất ch.ó! Ngươi ngàn vạn lần đừng qua đây a!

Dưới ánh mắt kinh hoàng của Thang ca, Ngôn Càn tựa như đấng cứu thế từ trên trời giáng xuống, kéo anh em về đi học:

"Đừng làm trò này, muội muội đang nhìn trong phòng kìa."

Tiết thứ hai, Lợi tự ban có một nửa học sinh vắng mặt.

Trong khoảng thời gian này còn xảy ra một khúc nhạc đệm không lớn không nhỏ: Lão gà mái yêu làm tạp vụ trong học đường, theo lệ kéo ống nước đi tưới cây.

Bà ấy thật sự tưởng đám thiếu niên bất lương này đều là bụi cây mới trồng của học đường, dòng nước xiết lạnh lẽo ào ào xịt đầy mặt bọn họ.

Đám thiếu niên bất lương: "..."

Sự cay đắng của nhân sinh, sáng hôm nay bọn họ coi như đã nếm trải đủ.

Đến cuối cùng, những bạn học này vẫn là do các tiên sinh đích thân thả ra.

Lúc được thả ra, những cái đầu bình thường giống như gà trống nhỏ kiêu ngạo của bọn họ, toàn bộ đều xám xịt cúi gầm.

Còn có người đương trường nhịn không được hai tay ôm mặt, cảm thấy sâu sắc hôm nay lưu niên bất lợi, quả thực là cởi truồng đẩy cối xay —— mất mặt xoay vòng vòng.

Ngoài ra, xét thấy màn thể hiện túa xua toàn sân của Tang Kích trong trận ẩu đả này —— Thang ca cảm thấy hắn rất ch.ó, Ngôn Lạc Nguyệt cảm thấy hắn rất ch.ó, bản thân Tang Kích càng là toàn trình vững vàng như ch.ó già...

Ba chữ "chó" (khuyển) cộng lại, Tang Kích từ đó trong miệng mọi người có một cái tên mới, gọi là Tang Tiêu (ba chữ khuyển ghép lại).

Không chỉ một mình Thang ca nghiến răng nghiến lợi đọc hai chữ này.

Sau này, ngay cả đám thiếu niên bất lương bị thu phục của Lợi tự ban, cũng thỉnh thoảng lỡ miệng thốt ra câu cửa miệng "Tiêu ca của chúng ta..."...

Có thể nói, vụ đ.á.n.h lộn hội đồng lần này làm ầm ĩ không nhỏ.

Đổng tiên sinh vốn nổi tiếng cổ hủ nghiêm khắc nghe tin chạy tới, một sợi giới tiên vung vẩy trong không khí vù vù sinh phong, nhất định phải cho tất cả những kẻ tham gia một bài học.

Ngôn Lạc Nguyệt quan sát sợi giới tiên kia ở cự ly gần: Ba sợi mây nhỏ màu đen bện cùng tơ bạc, trong khe roi dường như còn lưu lại vết m.á.u cũ màu tím đen.

Bị một roi nặng như vậy quất vào lưng, e là sẽ đương trường da tróc thịt bong.

"... Tss."

Sau khi xác nhận tính sát thương của sợi giới tiên này, Ngôn Lạc Nguyệt không chần chừ một giây nào, nháy mắt biểu diễn một màn bốc hơi tại chỗ.

Với tư cách là đối tượng đã sớm nằm trong sổ đen của Đổng tiên sinh, Tang Kích bị Đổng tiên sinh xách lên hàng đầu, tiếp nhận một tràng quở trách như mưa sa bão táp.

Đại loại như trước kia ở Trinh tự ban, chính là hắn gây chuyện, bây giờ đến Lợi tự ban, vậy mà vẫn là hắn gây chuyện vân vân.

Tang Kích đính chính một chút: "Khoan đã tiên sinh, lần này là bọn họ kiếm chuyện với ta và Ngôn Càn trước."

"Xảo ngôn lệnh sắc!" Đổng tiên sinh lại vung vẩy giới tiên vào không khí.

"Ngươi có thể báo cáo sư trưởng, cũng có thể xin tỷ đấu trong giờ võ, tệ nhất là đ.á.n.h nhau to trên diễn võ trường. Nhưng chôn người ta thành một đội hình vuông vức, đây không phải là xuất phát từ thú vui ngoan cố, thì là cái gì?"

Tang Kích sờ sờ ch.óp mũi, cũng không tiện phủ nhận ác thú vị của mình.

Chỉ là...

Hắn thở dài nói: "Ngài không hiểu, gặp phải tình huống này thì phải đ.á.n.h một lần cho phục... Bỏ đi, ngài cứ nói chuẩn bị phạt ta thế nào đi."

Đổng tiên sinh bị thái độ dầu muối không ăn này của hắn chọc tức đến mức nhảy dựng lên.

"Vậy mà không có chút lòng tự kiểm điểm nào, hôm nay nhất định phải đ.á.n.h ngươi hai mươi roi, để răn đe kẻ khác..."

Lời còn chưa dứt, một giọng nói tựa như gió mát trăng thanh, ôn hòa lướt qua tai tất cả mọi người có mặt.

"Đổng sư đệ."

Đổng tiên sinh thu liễm vẻ giận dữ, cung kính xoay người hành lễ: "Giang sư huynh."

"Đầu đuôi sự việc, ta đã nghe người ta nói rồi."

Giang Đinh Bạch mỉm cười gật đầu với Đổng tiên sinh, lại đưa mắt nhìn hai người Tang Kích, Ngôn Càn.

Nói ra cũng lạ, tuy Giang Đinh Bạch không nghiêm khắc, cũng không nổi giận, nhưng một khi bị ánh mắt ôn hòa bình tĩnh kia của hắn quét qua, tất cả mọi người có mặt đều nhịn không được chỉnh đốn y phục nét mặt, quy củ đứng thẳng, không dám lộ ra nửa phần phóng túng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.