Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 509
Cập nhật lúc: 25/04/2026 20:02
"Đa Tạ."
Có lẽ là do người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, ấn đường của cô ấy dường như cũng trở nên sáng sủa hơn.
Ngôn Lạc Nguyệt chỉ tò mò nhìn thoáng qua, đã bị nữ thị vệ phát hiện.
Giây tiếp theo, Yêu tộc cá vảy ngược vỗ vỗ lên cái trán đang tản ra ánh sáng nhạt của mình.
Sau đó thì... ừm?!
Khoảnh khắc này, chỉ thấy trán của nữ thị vệ đột nhiên giống như một chiếc đèn pin răng sói được bật công tắc, phóng ra một dải ánh sáng trắng ch.ói lóa về phía xa!
Ngôn Lạc Nguyệt: "!"
Oa, tiện lợi thế cơ à, còn tự mang theo đèn pin nữa? Chẳng lẽ tổ tiên các ngươi làm thợ mỏ sao?
Hít nhẹ một hơi, Ngôn Lạc Nguyệt rất nhanh đã nhớ lại: Sinh vật cá vảy ngược này, trên trán hình như tự mang theo một bóng đèn nhỏ.
Cô còn đang thắc mắc, sao vừa nãy lúc gặp mặt, ấn đường của đối phương lại sáng như vậy.
Hóa ra đây là đặc tính c.h.ủ.n.g t.ộ.c của người ta.
Bất động thanh sắc kéo kéo tay áo Lăng Sương Hồn, Ngôn Lạc Nguyệt cười xấu xa nói: "Tiểu Lăng, ta tặng ngươi một câu ngạn ngữ mới, thấy sao?"
Lăng Sương Hồn khó hiểu nhìn cô.
Ngôn Lạc Nguyệt làm mặt quỷ, nhỏ giọng nói: "Cứ gọi là —— 'Cá vảy ngược có ấn đường phát sáng, vận khí sẽ không quá tệ'."
Có giao tình "đầy người đại hán" vừa rồi, thái độ của nữ thị vệ đối với bọn họ cũng thân thiết hơn một chút.
Phát hiện ba người Ngôn Lạc Nguyệt dường như rất hứng thú với cái trán phát sáng của mình, Yêu tộc cá vảy ngược liền chủ động giới thiệu:
"Các ngươi thích sao? Vậy lần sau khi cờ chúng ta tổ chức cuộc thi phát sáng, các ngươi có thể qua xem."
"Cái gì, còn có cả cuộc thi phát sáng nữa sao?"
Nữ thị vệ bật cười: "Đương nhiên là có a, giống như Nhân Giới các ngươi có cuộc thi thư pháp, cuộc thi đan thanh, cuộc thi văn chương. Yêu Giới chúng ta tự nhiên cũng có cuộc thi phát sáng, cuộc thi thụ phấn, cuộc thi xem răng nanh của ai vừa sáng vừa dài..."
Ngôn Lạc Nguyệt ngẫm lại, cảm thấy cũng đúng.
Chỉ cần là nơi có sinh vật, thì sẽ có sự so sánh.
Chỉ là so sánh năng lực phát sáng cơ bản nhất thì tính là gì. Nghĩ đến xã hội hiện đại, còn có người tổ chức giải đấu dùng miệng ngậm xe đạp nữa kìa.
Lăng Sương Hồn lại lấy ra cuốn thư giản không rời thân của mình, nhấc b.út định ghi chép.
"Người tham gia có đông không? Đều có những ai? Đạo hữu có bằng lòng kể chi tiết một chút không?"
Yêu tộc cá vảy ngược triệt để mở máy hát, miệng lưỡi lưu loát nói:
"Người tham gia đông lắm, suy cho cùng yêu thú biết phát sáng có rất nhiều. Giống như tộc cá vảy ngược chúng ta, tộc đom đóm, một số tộc sứa, còn có tộc tằm nổi, tộc ốc sên biển huỳnh quang..."
Ngôn Lạc Nguyệt vươn cổ nhìn thoáng qua, vô cùng cảm thán công phu cơ bản của Lăng Sương Hồn rất vững chắc.
Yêu tộc cá vảy ngược này mỗi khi nhắc đến một c.h.ủ.n.g t.ộ.c, Lăng Sương Hồn không chỉ ghi lại tên c.h.ủ.n.g t.ộ.c đó, mà thậm chí còn vẽ thêm một bức hình minh họa tóm tắt.
Chú ý tới ánh mắt của Ngôn Lạc Nguyệt, Lăng Sương Hồn mỉm cười với cô.
"Ghi nhớ tên gọi và đặc tính của các Yêu tộc, đây coi như là công khóa bắt buộc của sử quan chúng ta rồi."
Nữ thị vệ vẫn đang tiếp tục kể: "Ồ, trước khi cuộc thi phát sáng bắt đầu, chúng ta thường sẽ liên thủ từ trước, trùm bao bố Yêu tộc đom đóm, bắt bọn họ rút lui khỏi cuộc thi."
"Tại sao?" Lần này, người đặt câu hỏi là Vu Mãn Sương.
Hắn cẩn thận nhớ lại ánh sáng của đom đóm, cảm thấy hẳn là không thể so được với độ sáng của cá vảy ngược.
Nữ thị vệ không cần suy nghĩ liền đáp: "Đương nhiên phải tẩn bọn họ rồi —— Các Yêu tộc dự thi khác, hoặc là giống tộc cá vảy ngược ta, chỉ có phần đầu phát sáng. Hoặc là giống tộc ốc sên biển huỳnh quang, toàn thân trên dưới đều có thể phát sáng, lúc thi đấu cùng lắm là cởi áo trên."
Cô ấy hầm hừ nói: "Ai mà giống như tộc đom đóm bọn họ chứ, cứ đến lúc chấm điểm độ sáng hình người, là lại phải tụt quần khoe m.ô.n.g!"
Ngôn Lạc Nguyệt: "..."
Đúng nha, cơ quan phát sáng của đom đóm, quả thực là mọc ở phần đuôi.
Giờ phút này, Ngôn Lạc Nguyệt mang theo tâm tình ngưỡng mộ nhìn nữ thị vệ một cái, sâu sắc cảm thấy sự kỳ ảo của Yêu Giới, chính là thẩm thấu vào mọi phương diện trong cuộc sống.
Cứ lấy cái cuộc thi phát sáng này mà nói, nếu không phải đích thân tham gia trải nghiệm, sao có thể nghĩ đến vấn đề thực tế như vậy chứ!...
Dưới sự dẫn đường của nữ thị vệ, nhóm người Ngôn Lạc Nguyệt đi tới phòng của Tường Vân tộc trưởng.
Tường Vân tộc trưởng cũng chưa ngủ, thấy bọn họ tới, còn cố ý thắp thêm một ngọn đèn, khiến căn phòng trở nên sáng sủa hơn.
Sau khi nghe nói loại t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đầu tiên đã phát huy tác dụng, Tường Vân tộc trưởng lập tức lộ rõ vẻ vui mừng.
"Không bằng chúng ta làm một mạch, cho những Dị Mẫu Ma khác ăn loại t.h.u.ố.c này, khiến chúng biến thành chỉ biết đẻ trứng."
Tường Vân tộc trưởng vừa nói, vừa vui vẻ đứng lên: "Ta đi tìm người của tộc ruồi nhặng đây."
"Ây, ngài khoan đã." Ngôn Lạc Nguyệt gọi đối phương lại, ôn tồn nói, "Trong tay ta vẫn còn vài loại t.h.u.ố.c, không bằng cứ lần lượt thử nghiệm trên người những Dị Mẫu Ma còn lại đi."
"Chuyện này..."
Tường Vân tộc trưởng rõ ràng có chút do dự.
So với việc từ từ thử t.h.u.ố.c, ông tự nhiên có khuynh hướng tóm gọn một mẻ đám Dị Mẫu Ma này hơn.
Nếu không, cứ để cái loại máy sản xuất ma vật này ở gần tộc địa, ban đêm ông làm sao có thể ngủ yên giấc được.
Thấy Tường Vân tộc trưởng mặt lộ vẻ do dự, Ngôn Lạc Nguyệt nhanh ch.óng bồi thêm một câu: "Đợi đến khi thử t.h.u.ố.c xong, không phiền tộc trưởng bận tâm, ta cùng Mãn Sương, Tiểu Lăng tự sẽ nhổ cỏ tận gốc cứ điểm ma vật này."
Câu nói này, đã triệt để đè nặng cán cân trong lòng Tường Vân tộc trưởng.
Trong lòng Tường Vân tộc trưởng cũng biết tầm quan trọng của việc này —— Sở dĩ đám người Ngôn Lạc Nguyệt lẻn vào doanh trại địch, tự mình hạ t.h.u.ố.c, mà lại ủy thác cho yêu ruồi nhặng của Tường Vân tộc địa bọn họ ra tay, chính là muốn kiểm tra tỷ lệ thành công của việc diễn tập thực địa.
Một khi phương thức này thực hành thành công ở Tường Vân tộc địa, vậy thì mô hình "thụ phấn hạ t.h.u.ố.c" tương tự, có thể nhân rộng ra các tộc địa khác.
Nghĩ tới đây, Tường Vân tộc trưởng nặng nề gật đầu.
"Được, vậy nghe theo các vị quý khách!"
Lần thứ hai hạ t.h.u.ố.c cho Dị Mẫu Ma, vẫn áp dụng phương pháp cũ là thụ phấn cho thức ăn.
Đại đội ruồi nhặng lại xuất động, chỉ là lần này, Ngôn Lạc Nguyệt cố ý giảm bớt lượng t.h.u.ố.c, chỉ phái ra một phần ba số lượng Yêu tộc ruồi nhặng so với lần trước.
Trơ mắt nhìn đồng đội phe mình hội tụ thành một đám mây đen nhỏ, vo ve bay đi, trong ánh mắt Lăng Sương Hồn dần dần hiện lên vài phần lo lắng.
"Ruồi nhặng thụ phấn tuy tự nhiên, nhưng âm thanh khó mà che giấu, phương pháp này vẫn có chút mạo hiểm. Nếu như bị phát hiện..."
Nghe đến đây, râu của Tường Vân tộc trưởng không khỏi run lên.
"Vậy, vậy chúng ta chỉ đành..."
Lăng Sương Hồn siết c.h.ặ.t cán b.út trong tay, có chút căng thẳng nhìn ông.
Tường Vân tộc trưởng thở dài một hơi: "Vậy chúng ta chỉ đành —— lần sau phái Mạt Trùng tộc ra trận thôi!"
Ngôn Lạc Nguyệt: "..."
Vu Mãn Sương: "..."
Lăng Sương Hồn: "..."
Cầu xin ngài đấy, lúc nói chuyện đừng có thở dốc ngắt quãng như vậy được không!
Nhưng nếu đổi người thụ phấn thành ve rận, tính ẩn nấp quả thực sẽ tăng lên không ít.
Suy cho cùng bản thể của bọn họ giống như một hạt bụi vậy, trắng trắng, không hề gây chú ý.
