Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 494

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:24

"Tên đại biến thái này, hắn lại dám vặt tóc ngươi! Ta đã mắng hắn rồi, nhưng da mặt hắn dày quá, căn bản không có tác dụng. Tiểu thụ miêu, ngươi mau lên tẩn hắn đi!"

Hồng Thông Cung chủ cười ha hả, ngửa đầu nói: "Các ngươi thấy chưa, ta đã có hai kiện thần vật trong tay. Nếu không phải tại các ngươi... Nếu không phải tại các ngươi!"

Nếu không phải đôi thiếu niên nam nữ này hoành không xuất thế, trước là Sở Thiên Khoát mang theo nỗi oan khuất trở về Sơn Trà Trấn, sau là bố cục ở Ngân Quang Lôi Tràng bị xé toạc, cho đến tận bây giờ hắn muốn mang theo Ô Đề Chi Hỏa bỏ trốn, lại còn bị hai người đụng phải ngay tại trận.

Vốn dĩ, hắn chỉ cần gom đủ thêm một kiện Mãn Sương Chi Thạch, là có thể tìm cách đi tới ngoại giới, khai cương thác thổ...

Đến lúc đó, hắn sẽ giống như ba đại thần vật này... Không, còn cao quý hơn cả ba đại thần vật này, hắn có thể trở thành thần minh đứng trên muôn loài!

Hồng Thông Cung chủ tâm tình phức tạp nói: "Nếu không có các ngươi cản trở, ta có lẽ đã ở một thế giới khác, đạt được địa vị giống như Khôi Lỗi Phệ Tình Võng rồi."

Nói đến đây, Hồng Thông Cung chủ nhíu mày, nhìn về phía Ngôn Lạc Nguyệt và Vu Mãn Sương:

"Các ngươi là thần vật thì sao chứ? Thần vật là có thể cản trở người khác sống những ngày tháng tốt đẹp sao?"

Nheo mắt đ.á.n.h giá kẻ này một lát, Ngôn Lạc Nguyệt bỗng nhiên bật cười.

"Trùng hợp thật, hôm nay ta cứ không cho ngươi sống tốt đấy."

Ngôn Lạc Nguyệt nhìn ra sự tham lam trong mắt Hồng Thông Cung chủ, cũng nghe ra d.ụ.c vọng không đáy trong lời nói của hắn.

Đối với loại người này, không thể thỏa mãn lòng tham của bọn chúng đã là một loại trừng phạt đau khổ, càng đau khổ hơn là không những không đạt được, mà còn phải mất đi.

Còn chuyện đau khổ nhất, chính là để hắn phát hiện ra, bản thân mình từ trước đến nay luôn đi trên một con đường c.h.ế.t.

Ngôn Lạc Nguyệt không nhanh không chậm tháo ba cái Thảo Biên bên hông xuống, lắc đầu cảm khái:

"Ngươi tưởng rằng, hành hạ phân hỏa của Ô Đề Chi Hỏa thành cái bộ dạng này, rồi dùng ngọn lửa của mình hấp thu tinh túy của Ô Đề Chi Hỏa, là nó có thể nuốt ngược lại Ô Đề, trở thành thần hỏa mặc cho ngươi thao túng sao?"

Cười gằn một tiếng, trong mắt Ngôn Lạc Nguyệt lóe lên tia sáng sắc bén: "Ánh sáng của đom đóm, sao dám tranh huy cùng Ô Đề!"

"Ngươi muốn Ô Đề Chi Hỏa sao?"

Cô trước tiên đổ ra ngọn lửa màu đỏ trong cái Thảo Biên thứ nhất, kẹp "Hồng Đậu Sinh Nam Quốc" đỏ rực như mã não lắc lắc trước mắt.

"Nhìn xem, ở đây có một đóa, là của bọn ta, không liên quan gì đến ngươi."

Hồng Thông Cung chủ: "..."

Ngôn Lạc Nguyệt lại lần lượt bày ra hai đóa còn lại, nụ cười nghiêm trang:

"Mặc Mặc, Phấn Phấn —— vẫn là của bọn ta, không liên quan gì đến ngươi."

Ba ngọn lửa dựa theo kích thước lớn nhỏ, lần lượt xếp hàng trên không trung, ánh sáng từ tâm lửa rực rỡ ch.ói lọi.

Hồng Thông Cung chủ cả đời này, chưa từng thấy nhiều Ô Đề Chi Hỏa đến thế.

Một đóa Ô Đề Chi Hỏa, đã thiêu đốt ra hoành đồ bá nghiệp ba ngàn năm của Hồng Thông Cung, nay ở đây lại có tận ba đóa...

Giờ phút này, Hồng Thông Cung chủ giống như một thanh niên nghèo khó dành dụm sinh hoạt phí suốt bốn năm, cuối cùng cũng mua nổi một đôi giày thể thao hàng hiệu.

Chuyện đắc ý nhất bình sinh của hắn, chính là mua được đôi giày thể thao này.

Không ngờ vừa quay đầu lại, liền phát hiện đứa trẻ nhà hàng xóm cũng có loại giày này, hơn nữa còn có cả một tủ đầy ắp!

Nếu nói ánh sáng phức tạp lóe lên trong mắt hắn lúc này không phải là thèm thuồng và ghen tị, thì chẳng ai tin được.

Mà Ngôn Lạc Nguyệt khoe khoang Ô Đề Chi Hỏa, dường như chỉ mới là bắt đầu.

Ngay sau đó, cô lại lôi từ trong cổ áo ra một mặt dây chuyền khoáng thạch.

Với con mắt quen sống trong nhung lụa của Hồng Thông Cung chủ, tự nhiên có thể nhìn ra loại khoáng thạch này cực kỳ hiếm thấy... hoặc dứt khoát là thứ không tồn tại ở thế giới này.

"Ngươi muốn làm thế giới chi chủ của thế giới khác?"

Ngôn Lạc Nguyệt cười tươi như hoa: "Thật không khéo, ta và Mãn Sương đã làm được trước rồi!"

"Bọn ta cách đây không lâu vừa đi du lịch dị giới bảy năm trở về, còn mang thứ này làm quà lưu niệm. Nơi đó phong cảnh tươi đẹp, cỏ cây thơm ngát, con người cũng mọc ra trông rất vui tai vui mắt, bọn ta ở thế giới đó, địa vị ngang hàng với thần minh..."

Đây đương nhiên là Ngôn Lạc Nguyệt bịa chuyện.

Bất kể là cô hay Vu Mãn Sương, đều không có cái sở thích này.

Nhưng cũng chẳng cản trở cô nói ra, để chọc tức cái tên Hồng Thông Cung chủ này nha.

Ngôn Lạc Nguyệt bẻ ngón tay tính toán với Hồng Thông Cung chủ: "Nhân Giới, Ma Giới, Yêu Giới, còn có dị giới bọn ta vừa đi, đều tôn thờ bọn ta như thần vật... Ây da, ta và Mãn Sương cũng không để ý cái này lắm đâu, chủ yếu là chơi cho vui thôi!"

Ô Đề Chi Hỏa chung đụng với Hồng Thông Cung chủ ba ngàn năm, vô cùng hiểu rõ tâm lý của kẻ này.

Hắn chính là hy vọng, mọi thứ tốt đẹp trên thế gian đều là của hắn.

Nghe thấy Ngôn Lạc Nguyệt nói lời này, ngọn lửa nhỏ lập tức cười lăn lộn: "Ha ha ha ha, không phải chứ, địa vị thần vật bẩm sinh, sẽ không thực sự có người coi nó là cái thá gì chứ? Sẽ không thực sự có người coi nó là mục tiêu theo đuổi cả đời chứ!"

Hồng Thông Cung chủ: "..."

Trong chốc lát, ngọn lửa ghen tị bùng lên, không ngừng thiêu đốt nội tâm Hồng Thông Cung chủ.

Thứ mà hắn cho đến nay vẫn chưa có được, trong miệng Ngôn Lạc Nguyệt và Ô Đề Chi Hỏa, lại dường như nhẹ bẫng, không có chút trọng lượng nào.

"Còn về việc ngươi muốn làm con ch.ó ngoan của dị chủng ngoại vực... Yêu cầu này, ngược lại có thể thỏa mãn ngươi."

Nụ cười trên mặt Ngôn Lạc Nguyệt tắt ngấm: "Tư cách làm ch.ó, không ai giành với ngươi đâu. Cho nên kết quả mà ngươi luôn kéo dài thời gian hy vọng đạt được... bây giờ đã có một đáp án khiến người ta hài lòng chưa?"

Vừa dứt lời, mu bàn tay cầm thiền trượng ngọc thụ của Hồng Thông Cung chủ, cuối cùng cũng lộ ra một tia run rẩy.

Không sai, sở dĩ hắn nói nhiều với Ngôn Lạc Nguyệt và Vu Mãn Sương như vậy, một là vì nhìn thấy thần vật bẩm sinh, khó tránh khỏi muốn thăm dò khoảng cách giữa hai bên.

Hai là, Hồng Thông Cung chủ vẫn luôn tìm cách liên lạc với tên Khôi Lỗi Sư kia.

Hắn không phải là tu sĩ Đại Thừa mạnh nhất trong toàn bộ Hồng Thông Cung, nhưng quả thực là một Luyện Khí Sư khá có tài.

Cây thiền trượng ngọc thụ này, chính là do vô số ma vật thông qua phong ấn Ma Vực, dùng m.á.u thịt của mình lén lút tuồn tới.

Cứ như vậy ngày qua ngày, từng cành từng cành, từng đốt từng đốt tích cóp thành một cái cây mỏng manh.

Hồng Thông Cung chủ không chỉ luyện chế nó thành pháp khí hộ thân, mà còn mượn nó để liên lạc với Phệ Tình Ma đang ở Ma Giới.

Như vậy, hắn cầm cây thiền trượng ngọc thụ này, liền giống như một con ch.ó bị xích cổ.

Cho dù thực sự có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, đ.á.n.h ch.ó cũng phải ngó mặt chủ.

Thế nhưng ngay vừa rồi, khi Hồng Thông Cung chủ bày tỏ cõi lòng với Ngôn Lạc Nguyệt và Vu Mãn Sương, Khôi Lỗi Phệ Tình Võng vốn luôn cầu gì được nấy, cũng sẽ ra lệnh cho hắn, lại không hề che chở hắn.

Không những không ban cho sự che chở, thậm chí ngay cả một tia ý thức cũng chưa từng truyền tới.

"..." Hồng Thông Cung chủ mặt chìm như nước, ánh mắt trừng Ngôn Lạc Nguyệt dường như đang chảy ra nọc độc.

Mà trong sự oán độc đó, lại mang theo sự kinh hoàng mà chính hắn cũng không nhận ra.

"Ngươi đã làm gì?"

Ngôn Lạc Nguyệt lắc đầu thở dài: "Ta chẳng làm gì cả, chỉ là ngươi hết giá trị lợi dụng rồi thôi."

"Kẻ tiểu nhân như ngươi, không phải nên hiểu rõ nhất sao? Hồng Thông Cung đã biến thành một cái vỏ rỗng, mà ngươi trong cái vỏ rỗng đó, hoàn toàn không đáng để nó mạo hiểm tới cứu a!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.