Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 438

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:18

Vu Mãn Sương mang theo lớp sương mù mỏng nhẹ như mây, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Trong chớp mắt, những tên phụ trách đang định bỏ trốn, giống như bị ngắt điện đồng loạt ngã gục.

Bọn chúng không giống người phụ trách ở Thiên Nguyên Thành, đã dự liệu trước sương độc của Vu Mãn Sương, còn có thể vừa chống cự, vừa ung dung tự bạo.

Đám người này sau khi bị đ.á.n.h ngã, vốn định bắt chước đám khán giả đang thi nhau phát nổ đằng kia, vẽ gáo theo hồ lô.

Tuy nhiên, bọn chúng lại kinh ngạc phát hiện ra, làn khói trói buộc mình không biết là thành phần gì.

Giờ phút này, đừng nói là kích hoạt ngòi nổ trong cơ thể, bọn chúng ngay cả một ngón tay út cũng không nhúc nhích được.

Không thèm để ý đến sự khiếp sợ của đám người này, Vu Mãn Sương sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía Ngôn Lạc Nguyệt.

Quả nhiên, trong bối cảnh này, suy đoán trước đó của hắn càng được chứng thực một cách rõ ràng nhất.

Thứ huyết t.ửu kia... tác dụng không chỉ là gây nghiện.

Vu Mãn Sương uống huyết t.ửu xong không sao, không có nghĩa là người khác uống vào cũng có thể bình yên vô sự.

Đặc biệt là, trong cái cảnh mọi người thi nhau tự bạo này, cảm giác quen thuộc khiến Vu Mãn Sương phiền chán buồn nôn kia, lại càng trở nên nồng đậm.

Vu Mãn Sương không nói hai lời, trực tiếp đi về phía đám khán giả kia.

Sau khi liên tiếp vượt qua hai ba người, hắn cuối cùng cũng tóm được một tên khán giả phản kháng hơi chậm, sau đó một tay ấn c.h.ặ.t lên trán gã.

Khoảnh khắc linh lực thăm dò vào trong, trong lòng Vu Mãn Sương chợt lạnh toát.

Linh khí đặc thù được truyền vào từ huyết t.ửu, phát triển lớn mạnh trong cơ thể những khán giả này, sau đó hình thành một thứ... khó có thể diễn tả bằng lời.

Giả sử đổi thành kịch độc cội nguồn của Vu Mãn Sương, cho dù pha loãng một ngàn một vạn lần, một giọt cũng đủ khiến người ta bạo thể mà c.h.ế.t.

Nhưng cỗ lực lượng đặc thù trong huyết t.ửu kia, tuy nó có thể đạt được kết quả tương tự, nhưng về bản chất, lại hoàn toàn là một thứ đi theo ngã rẽ khác.

Nếu lấy cây tiến hóa làm ví dụ, kiếm khí và đao khí lần lượt nằm trên hai nhánh rẽ của cây tiến hóa.

Còn độc của Vu Mãn Sương, và lực lượng khiến khán giả nổ tung... hoàn toàn nằm trên hai cây tiến hóa khác nhau.

Bất tri bất giác, khóe môi Vu Mãn Sương nhếch lên một nụ cười lạnh.

Trong thần thái của Tiểu Thanh Xà, dần dần nhuốm một tia cuồng ý đã lâu không thấy.

Dưới đáy mắt đen như hắc diện thạch của hắn, cũng dấy lên một đường vân tối màu như hoa sương.

Lúc này, cảm nhận của Vu Mãn Sương, đột nhiên trùng khớp với cảm nhận của Ngôn Lạc Nguyệt khi chứng kiến cái c.h.ế.t của Vệ Thanh Ti.

Điểm khác biệt duy nhất là, sau khi Ngôn Lạc Nguyệt tiếp xúc với lực lượng này, cảm giác là gặp phải thiên địch đã dây dưa chiến đấu từ lâu.

Còn Vu Mãn Sương sau khi tiếp xúc, cảm giác lại là oan gia ngõ hẹp gặp phải một túc địch.

Cảm giác cách đời mà Ngôn Lạc Nguyệt dâng lên, là đã cùng thứ này chống cự lẫn nhau mấy ngàn mấy vạn năm.

Còn cảm giác của Vu Mãn Sương...

Giống như là trong mấy ngàn mấy vạn năm qua, hắn và thứ này c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau.

Và bọn họ đều biết, cho đến khi một trong hai bên bị đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, phe kia mới có thể dừng tay bỏ qua vậy.

Sau khi ý thức được cảm giác mà sự quen thuộc này mang lại cho mình, trong lòng Vu Mãn Sương lập tức trở nên nghiêm nghị.

Phải biết rằng, kịch độc cội nguồn chảy trong m.á.u Vu Mãn Sương, thực chất, không chỉ đơn thuần là một loại kịch độc chạm vào là c.h.ế.t.

Những năm qua, về thể chất đặc thù của Vu Mãn Sương, Cơ Khinh Hồng, Đan Phong phong chủ đều từng nghiên cứu qua, Ngôn Lạc Nguyệt và Thường Lệ Lệ thì ở bên cạnh đưa ra thêm nhiều ý tưởng, phụ giúp tiến hành hỗ trợ.

Sau nhiều lần thực nghiệm, mọi người cuối cùng rút ra một kết luận.

Đó là: Về bản chất, độc trong m.á.u Vu Mãn Sương, không phải là độc.

Đây là một loại tập hợp lực lượng thuần túy hơn, lăng giá trên cả kịch độc.

Còn về việc lực lượng này rốt cuộc là gì...

Trước khi đưa ra kết luận cuối cùng, Cơ Khinh Hồng đã dùng thái độ uyển chuyển, nói lời ngon tiếng ngọt tiễn Đan Phong phong chủ đi.

Đan Phong phong chủ tính tình khá tốt, tâm huyết nghiên cứu cũng không nặng như Thường Lệ Lệ.

Cho nên dù bị dắt mũi đi một vòng, bà cũng không lộ ra vẻ bất mãn gì, bình thản mang theo hai túi trữ vật tạ lễ mà Cơ Khinh Hồng tặng về phong.

Ngược lại là Thường Lệ Lệ, từ ngày hôm đó trở đi, ánh mắt cô nhìn Vu Mãn Sương đều phát xanh.

Cứ như thể lúc nào cũng chuẩn bị xẻo một miếng thịt trên người hắn xuống, nghiên cứu xem sau khi chôn mô cơ bắp của hắn xuống đất, có thể gây ra hiện tượng sa mạc hóa đất đai hay không...

Vu Mãn Sương: "..."

Trong một khoảng thời gian rất dài, mỗi lần Vu Mãn Sương đi ngang qua Đan Phong, đều cố ý đi đường vòng.

Khụ, tóm lại, sau khi đuổi khéo mẹ con Đan Phong phong chủ và Thường Lệ Lệ đi, Cơ Khinh Hồng và Vu Mãn Sương đã có một cuộc nói chuyện riêng.

Cơ Khinh Hồng nói: "Về mặt bề ngoài, con có thể hiểu m.á.u của con là độc."

"Giống như bất kể vật mang là mai rùa, da thú, thẻ tre hay giấy, con người đều thống nhất hiểu những thứ có ghi chép văn tự là sách vở. Đây coi như là một cách diễn giải đối với những gì đã biết."

Vu Mãn Sương tự mình suy ngẫm một lúc, bình tĩnh ngẩng đầu hỏi: "Vậy thực tế thì sao?"

Trên mặt Cơ Khinh Hồng, lại lộ ra biểu cảm cười như không cười mang tính thương hiệu của y, phảng phất như cảm thấy rất thú vị.

Y đầy thâm ý nhìn tiểu đệ t.ử của mình một cái, ung dung cười nói: "Ta nghe nói, tên của con là do Lạc Nguyệt đặt cho?"

Chuyện này Vu Mãn Sương không cố ý rêu rao, cũng không có ý che giấu. Cơ Khinh Hồng dù có biết, cũng chẳng có gì lạ.

Vu Mãn Sương gật đầu, thản nhiên nói: "Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên, đệ t.ử cảm thấy cái tên này đặt rất hay."

Nghe thấy câu thơ đồng thời bao hàm cả "Lạc Nguyệt", "Mãn Sương" và "Ô Đề" này, nụ cười của Cơ Khinh Hồng dần dần mở rộng.

"Quả thực là một cái tên hay, nhưng con có biết không — trong truyền thuyết, Ô Đề Chi Hỏa và Mãn Sương Chi Thạch, chúng một động một tĩnh, một âm một dương, một sáng một tối, một sống một c.h.ế.t."

"Ô Đề Chi Hỏa là sự sống chí dương mà vạn vật không thể gánh vác, Mãn Sương Chi Thạch lại là cái c.h.ế.t chí âm mà vạn vật không thể chống đỡ."

Sau khi nói xong đoạn thoại này, Cơ Khinh Hồng liền không mở miệng nữa.

Trên mặt y mang theo ý cười, nhìn chằm chằm Vu Mãn Sương, đồng thời thầm đếm trong lòng: Một, hai, ba...

Còn chưa đếm đến năm, Vu Mãn Sương đã đột ngột ngẩng đầu.

"Ý của người là..."

"Cho nên ta mới nói, tên của con rất thú vị."

Cơ Khinh Hồng chống cằm, dùng một loại biểu cảm mới mẻ như người mù lần đầu tiên nhìn thấy màu sắc, câu được câu không đ.á.n.h giá Vu Mãn Sương.

— Dù sao thì, đây có lẽ là Mãn Sương Chi Thạch biết đi, biết nói chuyện đấy.

"Tuy không có chứng cứ có thể chứng minh, nhưng theo ta suy đoán, có lẽ trong độc tính của con, bao hàm chính là đạo chí t.ử."

Cuối cùng, về tính chân thực của suy đoán này, không ai dùng thực nghiệm tiến thêm một bước để kiểm chứng.

Nhưng cùng với sự tăng trưởng dần dần của tuổi tác và năng lực, bản thân Vu Mãn Sương, đối với chuyện này cũng dần dần có chút phát giác.

Mãn Sương Chi Thạch, đã là một trong ba món thần vật nổi danh ngang hàng với Lạc Nguyệt Chi Mộc, Ô Đề Chi Hỏa.

Dựa trên cơ sở này, thứ có thể khiến Vu Mãn Sương dâng lên cảm giác túc địch, không tiếc liều mạng không c.h.ế.t không thôi, hơn nữa còn định sẵn là không c.h.ế.t không thôi... rốt cuộc sẽ là thứ gì?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.