Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 428

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:16

Cho nên, Đoái Sầu Miên cần đủ kiên nhẫn.

Thở ra một hơi dài, Vu Mãn Sương bắt đầu suy nghĩ về mục đích đằng sau Ngân Quang Lôi Tràng.

Đầu tiên, huyết t.ửu có thể nâng cao tu vi.

Tuy nói một vài thiên tài địa bảo cũng có lợi cho tu vi, nhưng thiên tài địa bảo đa phần đều có hạn chế cấp bậc.

Mà huyết t.ửu có hiệu quả với cả một Kim Đan tu sĩ như Vu Mãn Sương, vậy thì Trúc Cơ tu sĩ cũng có thể — thậm chí Vu Mãn Sương còn cả gan hơn, hắn đoán loại huyết t.ửu này cũng có hiệu quả với Nguyên Anh tu sĩ.

Thứ "tốt" như vậy, chẳng trách khán giả của lôi trường dưới lòng đất lại đổ xô đi uống.

Chỉ là bọn họ không biết, thứ mình uống vào không chỉ là rượu, mà còn là t.h.u.ố.c độc có thể gây nghiện, thẩm thấu dần dần.

Thứ hai...

Sắc mặt Vu Mãn Sương trở nên càng thêm ngưng trọng.

Hắn đang nghĩ, nếu nhìn từ góc độ của Ngân Quang Lôi Tràng, bọn họ cảm thấy, Đoái Sầu Miên cần gì?

Lúc đầu lấy thân phận Đoái Sầu Miên trà trộn vào lôi trường, Vu Mãn Sương dùng bảy phần tùy cơ ứng biến, cộng thêm ba phần cố làm ra vẻ huyền bí.

Không ngờ, bây giờ cái vẻ "huyền bí" này lại được Ngân Quang Lôi Tràng tin là thật.

Thông thường mà nói, dẫn dắt thân phận mới gia nhập tổ chức, đều phải nghiệm minh chính thân, tra rõ lai lịch mới được.

Nếu không, dựa vào đâu mà kiếm tu Bộ Dã đã lĩnh ngộ kiếm ý lại bị xem như vật tiêu hao ném vào lôi trường.

Còn Đoái Sầu Miên lúc nào cũng nửa che nửa đậy, không nói tiếng người lại có thể ngồi chễm chệ trên khán đài?

Theo lý mà nói, trước khi Vu Mãn Sương tiến vào lôi trường, lẽ ra phải có người đến tiếp xúc, hỏi rõ hắn rốt cuộc là do ai giới thiệu tới.

Thế nhưng bọn họ lại không hỏi — khoan đã?

Vu Mãn Sương đột nhiên dừng lại, rồi ngồi thẳng người dậy.

Giây phút này, biểu cảm của hắn vô cùng kỳ quái.

— Có khả năng nào, Ngân Quang Lôi Tràng sau khi nhìn thấy cách ăn mặc của Đoái Sầu Miên, đã mặc định lai lịch của hắn, hay nói cách khác, mặc định việc Đoái Sầu Miên biết tin tức liên quan đến Ngân Quang Lôi Tràng là chuyện bình thường không?

Nam Cương yêu t.ử... Nam...

Phía nam, đó là địa bàn của Hồng Thông Cung.

Đang lúc Vu Mãn Sương ngưng thần suy nghĩ, trên bệ cửa sổ bỗng truyền đến tiếng động nhỏ.

Vu Mãn Sương theo bản năng ngẩng đầu lên, đầu ngón tay hơi mở ra phòng bị, sau đó hắn nhìn thấy...

Ờm... cái này... phải nói thế nào đây...

Vu Mãn Sương nhìn thấy, trên bệ cửa sổ xuất hiện một đoạn xúc tu quen thuộc.

Đó là, xúc tu thuộc về Khang Bát Thủy sư huynh.

Vu Mãn Sương: "... Bát Thủy sư huynh?"

Trong giọng nói của hắn, tràn ngập vẻ khó tin.

Trên cổ xúc tu... phỉ, ở đầu xúc tu, treo một mặt dây chuyền nhỏ hình vuông, giọng của Khang Bát Thủy truyền ra từ mặt dây chuyền này.

"Vu sư đệ." Khang Bát Thủy nhiệt tình chào hỏi Vu Mãn Sương.

"Xét thấy bây giờ ngươi đang trong quá trình ngụy trang, sư huynh không tiện lộ mặt gặp ngươi, nên dùng cách này để giao tiếp với ngươi vậy!"

Vu Mãn Sương: "..."

Vu Mãn Sương uyển chuyển nói: "Xúc tu của sư huynh, làm sao mà..."

"Ha ha ha ha!" Khang Bát Thủy sảng khoái cười lớn.

"Đây là bí pháp đặc hữu của tộc bạch tuộc chúng ta, sau khi xúc tu rời khỏi cơ thể, có thể điều khiển xúc tu tiến hành một vài hoạt động, đồng thời để ta cảm nhận được tình hình bên phía xúc tu."

Vu Mãn Sương thận trọng nói: "Về vế trước, ta từng nghe nói tộc giun và tộc thằn lằn, dường như cũng có tình huống tương tự..."

"Ồ, nhưng mà, nguyên lý của sư huynh không giống với hai tộc bọn họ lắm đâu."

Khang Bát Thủy vô cùng rạng rỡ thẳng thắn trả lời:

"Chủ yếu là, tộc bạch tuộc chúng ta, mỗi một xúc tu đều có một bộ não, cho nên bây giờ ta có thể cảm nhận được tình hình bên phía Vu sư đệ ngươi..."

Vu Mãn Sương: "!"

Khang Bát Thủy rất tự nhiên nói: "Ha ha, đều là mấy chuyện nhỏ nhặt thôi, Vu sư đệ ngươi không cần để ý."

Vu Mãn Sương: "..."

Giây phút này, Vu Mãn Sương bị chấn động mạnh.

Đồng t.ử của hắn chấn động, và rất muốn thay thế vị trí tấu hài của Ngôn Lạc Nguyệt, gào thét vài câu với Khang sư huynh.

— Chuyện lợi hại như vậy, Bát Thủy sư huynh ngươi đừng nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ như thế chứ!

— Ngươi vậy mà, có tới chín cái não!

— Ngươi vậy mà, lúc bình thường, lại không để người khác nhìn ra ngươi có chín cái não!

— Ngươi có biết ở Phù Phong, có người cảm thấy ngươi chỉ có một phần chín cái não không, Bát Thủy sư huynh?!

Theo kế hoạch, Doãn Vong Ưu giả vờ không biết, gửi cho Vệ Thanh Ti một con hạc giấy cầu cứu.

Trong thư, Doãn Vong Ưu không nói rõ địa điểm hiện tại của mình, nhưng lại yêu cầu Vệ Thanh Ti thay cô dò la tin tức của ca ca.

Rất nhanh, Vệ Thanh Ti đã gửi lại một con hạc giấy.

Có lẽ là vì xét thấy đám truy binh hết lần này đến lần khác theo hạc giấy đến, thực sự khiến người ta nghi ngờ.

Lần này, truy binh của Ngân Quang Lôi Tràng không theo tới, Doãn Vong Ưu có thể yên ổn mở thư ra đọc.

Doãn Vong Ưu ngay cả đặt lá thư trong lòng bàn tay cũng không muốn.

Cô có chút chán ghét cầm một góc hạc giấy, bịt mũi đọc xong thư của Vệ Thanh Ti.

Khi nhìn đến cuối thư, cô không khỏi lộ ra nụ cười lạnh "quả nhiên là vậy".

"Cô ta nói, cô ta có một nơi ở an toàn, bảo chúng ta mau mau qua đó hội hợp với cô ta."

Doãn Vong Ưu giũ giũ tờ giấy, sắc mặt không được tốt lắm.

Có một câu nói là "thái độ của bạn bè đối với ngươi, có thể thấy được địa vị của ngươi trong lòng bạn bè".

Giây phút này, Doãn Vong Ưu xem như đã hoàn toàn nhìn thấu: trong lòng Vệ Thanh Ti, mình có lẽ là một kẻ ngốc cố chấp, hơn nữa còn có thể biến thành món điểm tâm ngọt tự động đóng gói, giao hàng tận nơi bất cứ lúc nào.

Ngôn Lạc Nguyệt vỗ vỗ vai cô an ủi, đồng thời thấp giọng dặn dò:

"Lát nữa gặp Vệ Thanh Ti... nếu không biết nên nói gì, thì cứ che mắt, che mặt, để ta nói chuyện với cô ta."

Doãn Vong Ưu biết, Ngôn Lạc Nguyệt sợ cô lộ tẩy, chủ động giúp cô dàn xếp, vì vậy rất cảm kích gật đầu.

Ngôn Lạc Nguyệt lại chuyển mắt, nhìn sang tiểu ni cô.

"Tịnh Huyền ngươi thì... đừng nói gì cả, cứ yên lặng tụng kinh đi."

Nếu không, với tính cách của ni cô bạo lực, nhìn thấy kẻ phản bội bạn bè như vậy, có lẽ nói hai ba câu đã nhảy lên ghế, tiễn đối phương đi gặp tổ tông.

Chuẩn bị xong xuôi, Ngôn Lạc Nguyệt liền mỉm cười:

"Nếu người ta đã thành tâm thành ý mời, vậy chúng ta cứ đại phát từ bi mà tự dâng mình đến cửa thôi."

Cô vừa nói, vừa lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc áo choàng đen kịt dài chấm đất.

Ngôn Lạc Nguyệt vỗ một viên Tăng Linh Đan vào miệng, đồng thời với tư thế hiên ngang mà lưu loát khoác áo choàng lên người.

Từ bây giờ, cô không phải là tam đệ t.ử Ngôn Lạc Nguyệt của Tố Lữ Đường Quy Nguyên Tông, mà là luyện khí sư tự do Ngôn Tất Tín!

Doãn Vong Ưu và Thẩm Tịnh Huyền đều biết thân phận giả này của cô, chỉ liếc nhìn một cái, không nói gì.

Chỉ có tiểu Nguyên sư huynh, hắn chưa bao giờ biết đại Ngôn sư muội lại có thói quen cải trang, hơn nữa còn cải trang thành... trông không giống người tốt thế này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.