Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 418
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:15
Kiếm tu: "..."
Giờ khắc này, hắn rốt cuộc cũng nhớ ra, trước khi lên đài mình đã đem toàn bộ tiền tiết kiệm mua cửa mình thắng!
Kiếm tu tức giận phun ra: "Ngươi cút đi!"
Ngôn Lạc Nguyệt sờ sờ ch.óp mũi, nhảy xuống lôi đài, như ý nguyện của hắn.
Chỉ để lại một mình kiếm tu, trong lòng âm thầm phun m.á.u, mặc niệm cho bốn mươi khối linh thạch trung phẩm và ba mươi viên linh châu đã mất của mình...
Cứ như vậy, Ngôn Lạc Nguyệt thế như chẻ tre, liên tiếp đ.á.n.h một số trận mà chính cô cũng không đếm xuể.
Những lôi chủ có cấp bậc nhẫn giống Ngôn Lạc Nguyệt, không ai có tu vi cao hơn cô. Những lôi chủ có tu vi giống Ngôn Lạc Nguyệt, không ai có thanh m.á.u dài hơn cô.
Còn những người có thanh m.á.u giống Ngôn Lạc Nguyệt... xin lỗi, trên đời này không ai có thanh m.á.u giống Ngôn Lạc Nguyệt cả.
Trong khoảng thời gian này, kỳ nghỉ của Ngôn Càn và Tang Kích đã hết, chào hỏi Ngôn Lạc Nguyệt một tiếng, có chút tiếc nuối trở về tông môn.
Cho đến khi giành được tư cách đổi nhẫn đầu thú Hoàng Kim, sự nghiệp lôi đài của Ngôn Lạc Nguyệt mới tuyên bố kết thúc.
Cô vô cùng thuận lợi chọn lấy phần thưởng thăng cấp Hoàng Kim, cũng chính là đóa Thiên Địa Dị Hỏa chỉ to bằng hạt đậu đỏ, thoạt nhìn ỉu xìu kia.
Toàn bộ quá trình mượt mà dị thường, Ngân Quang Lôi Trường không hề có bất kỳ sự kháng cự nào, thậm chí còn nhiệt tình với Ngôn Lạc Nguyệt như với Thần Tài.
Phải biết rằng, ngay trong thời gian Ngôn Lạc Nguyệt đ.á.n.h lôi đài, lôi trường của bọn họ đã tung ra các chiêu trò liên quan, vừa bán vé vào cửa, vừa làm nhà cái mở sòng bạc, có thể nói là kiếm bộn tiền.
Sau khi có được đóa "Thiên Địa Dị Hỏa" này, Ngôn Lạc Nguyệt lấy cớ hơi mệt mỏi, cùng Vu Mãn Sương ngay lập tức rời khỏi Ngân Quang Lôi Trường.
Cho đến khi đến khu vực an toàn, Ngôn Lạc Nguyệt mới lấy đóa dị hỏa kia ra.
Ngọn lửa nhỏ như hạt đậu đỏ tròn vo, rìa ngọn lửa giống như những cái gai nhọn không chịu khuất phục.
Nó lăn lộn một vòng trong lòng bàn tay Ngôn Lạc Nguyệt, thoạt nhìn vô cùng nhàn nhã thoải mái.
Đối mặt với những thứ đáng yêu, con người đều sẽ nảy sinh lòng yêu thích.
Khóe môi Ngôn Lạc Nguyệt hiện lên một nụ cười, lẩm bẩm nói: "Ngươi ấy à... tên gọi là 'Hồng Đậu Sinh Nam Quốc', tên cúng cơm là Hồng Hồng nhé?"
Như để đáp lại cái tên này, ngọn lửa nhỏ nhảy nhót hai cái, màu sắc dần chuyển từ ảm đạm không ánh sáng lúc ban đầu, sang tươi tắn sáng ngời.
"... Trước đây, ngươi là giả vờ sao?"
Ngọn lửa nhỏ đậu đỏ nhảy lên như một hạt đậu nảy.
Chỉ nhìn động tác thôi, cũng có thể thấy được sự đắc ý trong lòng nó.
Ngôn Lạc Nguyệt chớp chớp mắt, không dám tin mình lại thu thập được một đóa lửa thích diễn kịch.
Hơi suy nghĩ một chút, Ngôn Lạc Nguyệt không chớp mắt lấy từ trong túi trữ vật ra một cái Thảo Biên, quơ quơ trước mắt ngọn lửa nhỏ hạt đậu đỏ.
"Hi, nhìn bên này xem?"
Hiển nhiên, đây là một cái Thảo Biên vạn năng của Giang sư huynh.
Nó thoạt nhìn giống cái gùi, giống cái rổ rách, giống con ch.ó mọc chín cái đuôi mèo... tóm lại là giống đủ thứ, chỉ là không giống nguyên mẫu mà Giang Đinh Bạch muốn đan.
Ngọn lửa nhỏ đậu đỏ bay quanh Thảo Biên một vòng, dường như có chút kén chọn, nhưng cuối cùng vẫn lấy đà lao vào qua khe hở của Thảo Biên.
Ngôn Lạc Nguyệt thâm trầm gật đầu.
Vu Mãn Sương hỏi: "Xác định rồi sao?"
Ngôn Lạc Nguyệt c.ắ.n răng khẳng định: "Xác định rồi."
Sở thích thẩm mỹ kỳ quái như vậy, chắc chắn chính là Ô Đề Chi Hỏa không thể nghi ngờ!
Lại thu hoạch được một đóa phân hỏa của Ô Đề Chi Hỏa, tâm trạng Ngôn Lạc Nguyệt tuyệt diệu khó tả.
Cô lần lượt thả ba đóa phân hỏa trong tay mình ra: Lạc Anh Tân Phân màu hồng phấn, Cô Hồng Ảnh màu mực thủy mặc, và Hồng Đậu Sinh Nam Quốc đỏ rực như m.á.u.
Ba đóa lửa nhỏ này giống như đang nô đùa với nhau, bay quanh Ngôn Lạc Nguyệt hai vòng.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Ngôn Lạc Nguyệt, ba đứa chúng nó dần dần xích lại gần nhau, rồi kết hợp lại, hợp ba làm một.
"!"
Chỉ thấy Lạc Anh Tân Phân màu hồng phấn nhảy vọt lên, đậu trên "đầu chim" của Cô Hồng Ảnh, trở thành chiếc mào lộng lẫy của bóng quạ chập chờn.
Còn Hồng Đậu Sinh Nam Quốc màu đỏ, thì nhảy rất cao, rơi tọt vào "hốc mắt" của Cô Hồng Ảnh, tựa như một viên hồng ngọc đỏ như m.á.u.
Mang theo hai ngọn lửa nhỏ, Cô Hồng Ảnh bay về phía Ngôn Lạc Nguyệt.
Nó nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Ngôn Lạc Nguyệt, lại liều mạng dùng cánh ra hiệu về phía mình.
Ngôn Lạc Nguyệt nhìn một lúc, liền hiểu được ý của Cô Hồng Ảnh.
"Ý ngươi là... ngươi còn cần một ngọn lửa đóng vai cái mỏ nữa sao?"
Cô Hồng Ảnh liên tục gật đầu!
Giây tiếp theo, ba ngọn lửa nhỏ tự động giải thể.
Chúng nó lăn lóc trên mặt bàn như những viên bi ve, toát ra một loại khí chất "mệt c.h.ế.t ta rồi".
Ngôn Lạc Nguyệt: "..."
Ngôn Lạc Nguyệt buồn cười nghĩ thầm, nếu ở kiếp trước, cảnh tượng này đủ để chụp thành một cái meme, gọi là sự bướng bỉnh của động vật công sở...
—— Khoan đã, kiếp trước?
Ngôn Lạc Nguyệt đột ngột sững sờ!
Kiếp trước... của cô?
Kiếp trước của cô, là chỉ thời hiện đại sao?
Nhưng khi Ngôn Lạc Nguyệt ở thời hiện đại, lại có thân phận gì?
Ngôn Lạc Nguyệt kinh ngạc phát hiện ra, khi mình cố gắng nhớ lại "kiếp trước", vậy mà chỉ có thể nhớ ra cái tên "Ngôn Lạc Nguyệt".
Cùng lúc đó, trên đỉnh đầu Ngôn Lạc Nguyệt, thanh vàng thần thức có tổng lượng 10000, đang giảm xuống đều đặn với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cùng với sự suy nghĩ sâu xa của Ngôn Lạc Nguyệt, thanh thần thức đó rất nhanh đã bị trừ đi 1000 tổng lượng, sau đó tiếp tục giảm bớt, giảm bớt...
Ngôn Lạc Nguyệt lại không chú ý tới sự thay đổi rõ rệt này.
Cô toàn tâm toàn ý, đều chìm đắm trong vấn đề mà mình vừa mới nhận ra.
—— Ngôn Lạc Nguyệt có thể nói ra những từ lóng thịnh hành trên mạng, có thể dễ dàng lấy ví dụ về câu cửa miệng của mỗi giáo viên chủ nhiệm: "Các em là khóa kém nhất mà tôi từng dạy".
Nhưng cô lại không nhớ nổi, rốt cuộc mình có từng đi học hay không, và học ở đâu.
—— Ngôn Lạc Nguyệt có thể tự nhiên nói ra hai chữ xã súc, đồng thời biết rõ bên A thích đưa ra những phương án không phải dành cho con người như "màu đen rực rỡ ngũ sắc" đến mức nào.
Nhưng cô lại không nhớ nổi, liệu mình có từng đi làm, cùng với rất nhiều xã súc khác 996 nội quyển hay không.
Tiến thêm một bước nữa, Ngôn Lạc Nguyệt thậm chí không nhớ nổi cấu trúc gia đình "kiếp trước" của mình, không nhớ nổi mình có cha mẹ hay không —— ồ, cô ngược lại có thể nhớ ra, chủ đề giục cưới là giai điệu chính không bao giờ thay đổi trong các buổi tụ họp gia đình.
—— Đúng rồi!
—— Mười một năm nay, cô thành thạo ứng dụng những kiến thức liên quan đến hiện đại.
Nhưng chưa từng có một lần nào, cô dùng góc nhìn của "Ngôn Lạc Nguyệt", nhớ lại bất kỳ chuyện gì liên quan đến kiếp trước của mình!
Từng thông tin tập hợp lại với nhau, khiến biểu cảm của Ngôn Lạc Nguyệt dần trở nên vi diệu.
Ngôn Lạc Nguyệt như bừng tỉnh sau giấc mộng.
Cuối cùng cô cũng muộn màng nhận ra, mình rất có thể không phải là một người xuyên không.
Hoặc nói cách khác, những kiến thức liên quan đến xã hội hiện đại đó, cũng giống như các loại ma vật mà Vu Mãn Sương sinh ra đã biết, đều thuộc về kho tàng truyền thừa ký ức của Ngôn Lạc Nguyệt.
Mà trên thực tế, trên thực tế...
Giờ khắc này, thanh vàng thần thức cuối cùng cũng cạn đáy.
