Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 415
Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:15
Hắn tuy đã đăng ký tên lôi chủ "Nhân Khẩu Nhân Khẩu Nhân Khẩu", lấy được chiếc nhẫn đầu thú Hắc Thiết thuộc về lôi chủ.
Tuy nhiên, còn chưa đợi Vu Mãn Sương lên đài tham gia đ.á.n.h lôi, Ngôn Lạc Nguyệt đã nhìn thấy một thứ khiến người ta phải chú ý trong danh sách phần thưởng mà lôi đài cung cấp.
"Trong phần thưởng của nhẫn Hoàng Kim, có một đóa Thiên Địa Dị Hỏa?"
Thị giả bưng ngọc giản nở nụ cười hoàn mỹ, khách khí nói:
"Nếu hai vị lôi chủ giành được nhẫn Hoàng Kim, liền có thể chọn lấy đóa Thiên Địa Dị Hỏa này từ trong danh sách phần thưởng."
Ngôn Lạc Nguyệt ngay cả phân hỏa của Ô Đề Chi Hỏa cũng có rồi, theo lý mà nói, chút Thiên Địa Dị Hỏa cỏn con, căn bản không được cô để vào mắt.
Thế nhưng, đóa dị hỏa mà Ngân Quang Lôi Trường cung cấp này lại khác.
Bởi vì bên tổ chức lôi đài tài đại khí thô, khi bọn họ trưng bày danh sách phần thưởng, trên ngọc giản không chỉ liệt kê tên phần thưởng, mà còn kèm theo hình ảnh 3D lập thể của phần thưởng.
Thế là, Ngôn Lạc Nguyệt liếc mắt một cái đã nhìn thấy, hình dáng của đóa Thiên Địa Dị Hỏa kia.
Nó chỉ to bằng hạt đậu đỏ, đang nằm yên tĩnh.
Không hiểu sao, ánh lửa của dị hỏa này vô cùng ảm đạm, thoạt nhìn chẳng có chút thần khí nào của Thiên Địa Dị Hỏa trong truyền thuyết, cứ như một món hàng nhái kém chất lượng vậy.
Thế nhưng bất luận là vẻ ngoài, hay là hình dáng, thậm chí là địa điểm phát hiện ra đóa dị hỏa này —— nó đều cực kỳ giống với ngọn lửa nhỏ bay qua cửa sổ, giúp Sở Thiên Khoát hoàn thiện bước cuối cùng của thuật thể luyện trong lời miêu tả của Tống Thanh Trì!
Ngôn Lạc Nguyệt giả vờ hồ nghi nheo mắt lại: "Nhỏ như vậy, tối như vậy, yếu như vậy... Đây là Thiên Địa Dị Hỏa sao?"
Thị giả cười híp mắt nói: "Qua giám định, chúng tôi cho rằng đây là Thiên Địa Dị Hỏa."
Ngập ngừng một chút, thị giả uyển chuyển nói: "Ngài cũng biết đấy, bảo vật hiếm có như Thiên Địa Dị Hỏa, theo lý mà nói không nên đặt trong phần thưởng của nhẫn Hoàng Kim. Đa số chúng đều được dùng làm phần thưởng cho nhẫn Thủy Tinh..."
Nói cách khác, nếu không phải đóa lửa nhỏ này biểu hiện quá yếu ớt, thì còn lâu mới đến lượt lôi chủ nhẫn Hoàng Kim nhặt mót.
Nghe được tin tức này, lòng Ngôn Lạc Nguyệt chùng xuống, nhưng trên mặt chỉ nhíu mày.
"Được rồi, ngươi nói cũng có lý."
Cô gập ngọc giản lại, trả danh sách phần thưởng cho thị giả: "Xong rồi, ngươi cập nhật thông tin cho ta, sắp xếp trận lôi đài thích hợp đi."
Thị giả gật đầu, lại đưa mắt nhìn sang Vu Mãn Sương ở bên cạnh.
"Vậy thì, vị lôi chủ tôn kính này..."
Ngôn Lạc Nguyệt xua tay: "Đây là tiểu sư đệ của ta, đệ ấy vừa mới Trúc Cơ, kinh nghiệm còn nông cạn, tạm thời chưa xuống sân vội. Cứ để đệ ấy xem thêm vài trận đấu, tích lũy chút kinh nghiệm đã, không nên nóng vội."
Trong suốt quá trình, Ngôn Lạc Nguyệt không hề trao đổi ánh mắt nào với Vu Mãn Sương, nhưng Vu Mãn Sương đã ngầm hiểu.
Hắn dùng giọng điệu non nớt của người mới ra đời nói: "Sư tỷ đã dặn dò như vậy, ta nhất định sẽ dốc lòng học hỏi."
Thị giả hiển nhiên đã quen với những chuyện tương tự, gật đầu cũng không nói thêm gì.
Hắn chỉ dẫn hai người đến phòng nghỉ ở hậu trường, chuẩn bị sẵn trà bánh trái cây cho họ, rồi xoay người rời đi.
Sau khi xác nhận môi trường nói chuyện thích hợp, Vu Mãn Sương lên tiếng trước.
"Ngươi cảm thấy...?"
Ánh mắt hắn lướt nhanh qua chiếc Thảo Biên bên hông Ngôn Lạc Nguyệt.
Ngôn Lạc Nguyệt chắc nịch nói: "Ta cảm thấy đúng."
Mặc dù chỉ nhìn thấy một hình ảnh mờ ảo trên ngọc giản.
Nhưng Ngôn Lạc Nguyệt theo bản năng cảm thấy, đóa ngọn lửa to bằng hạt đậu đỏ kia, chính là phân hỏa của Ô Đề Chi Hỏa, cũng là ngọn lửa nhỏ từng giúp đỡ Sở Thiên Khoát.
Mấy năm nay, lần duy nhất Ngôn Lạc Nguyệt xuống núi, chính là ra ngoài tìm kiếm phân hỏa của Ô Đề Chi Hỏa, cuối cùng lại tiếc nuối tay trắng trở về.
Ai ngờ vật đổi sao dời, cô lại nhìn thấy dấu vết của hạt lửa đậu đỏ này trên danh sách phần thưởng của Ngân Quang Lôi Trường!
Chuyện này đúng là... đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công.
Mức độ ưu tiên của việc tìm kiếm Ô Đề Chi Hỏa, chắc chắn xếp trước nhẫn đầu thú Thủy Tinh.
Dù sao, cái trước chính là nhiệm vụ cấp truyền thuyết do Lạc Nguyệt Chi Mộc trực tiếp phát cho Ngôn Lạc Nguyệt!
Vu Mãn Sương như có điều suy nghĩ nói: "Ngươi cảm thấy trong chuyện này có uẩn khúc?"
Hắn và Ngôn Lạc Nguyệt vừa lấy được nhẫn Thủy Tinh, đến Ngân Quang Lôi Trường điều tra manh mối.
Trong danh sách phần thưởng, lại vừa vặn xuất hiện ngọn lửa nhỏ có hình dáng tương tự.
Ngôn Lạc Nguyệt lắc đầu: "Chưa chắc, có thể chỉ là trùng hợp."
Khoan hãy nói, việc Ngôn Lạc Nguyệt và Vu Mãn Sương điều tra, là nảy sinh ý định giữa đường, Ngân Quang Lôi Trường không có kênh nào để biết được.
Cho dù bọn họ biết thân phận của hai người, ai lại nỡ dùng Ô Đề Chi Hỏa làm mồi nhử?
Ngôn Lạc Nguyệt: "Nhưng để cẩn thận, Mãn Sương, chúng ta vẫn nên chia binh hai đường đi."
Đây cũng là lý do tại sao, vừa rồi cô lại ngăn cản thị giả sắp xếp trận lôi đài cho Vu Mãn Sương.
Bởi vì trong kế hoạch của Ngôn Lạc Nguyệt, lúc này không nên là lần đầu tiên Vu Mãn Sương lên đài lộ diện.
Vu Mãn Sương hơi sửng sốt: "Phải chia binh hai đường thế nào? Tên lôi chủ của ta, nhìn một cái là biết có liên quan mật thiết đến ngươi."
"Cái này à..."
Ngôn Lạc Nguyệt khoanh tay trước n.g.ự.c, ngửa người tựa vào lưng ghế, trên mặt lộ ra nụ cười nắm chắc phần thắng.
"Ngươi đã nghe nói đến một thao tác, gọi là mở mã giáp chưa?"
"—— Cho dù chưa từng mở mã giáp, cũng từng thấy ta dùng mã giáp Ngôn Tất Tín rồi chứ?"
"Rất tốt, Mãn Sương, bây giờ đến lúc ngươi phát dương quang đại truyền thống này rồi!"
Ngôn Lạc Nguyệt ra hiệu Vu Mãn Sương ghé tai qua, thì thầm bên tai hắn một tràng dài như thế này như thế kia.
Biểu cảm của Vu Mãn Sương, từ lúc đầu nghiêm túc ghi nhớ, đến sau đó hơi nhíu mày.
Nghe đến cuối cùng, hắn trước tiên nhắm mắt lại, sau đó thở hắt ra một hơi dài.
Ngôn Lạc Nguyệt chọc chọc hắn: "Ngươi thấy thế nào?"
"..."
Nhìn biểu cảm của Vu Mãn Sương, hiển nhiên hắn cảm thấy chẳng ra làm sao cả.
Tuy nhiên, chỉ một lát sau, Vu Mãn Sương liền lấy ra tấm thẻ lôi chủ "Nhân Khẩu Nhân Khẩu Nhân Khẩu" vừa mới đăng ký xong, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Ngôn Lạc Nguyệt.
"Giữ hộ ta." Vu Mãn Sương đồng ý nói, "Cứ làm theo lời ngươi nói đi. Vài ngày nữa ta cải trang ăn mặc lại, rồi đến đăng ký một cái mới."
Ngôn Lạc Nguyệt nhìn thẻ lôi chủ trong lòng bàn tay, có chút bất ngờ.
Theo thói quen của Vu Mãn Sương, mỗi khi nhận được thứ gì đặc biệt, luôn thích giao cho Ngôn Lạc Nguyệt bảo quản.
Ngôn Lạc Nguyệt cảm thấy, thói quen này của tiểu xà vô cùng đáng yêu.
Giống như một con chuột hamster nhỏ thích phân loại cấp bậc vậy:
Hòn đá thích nhất, phải để cùng với cành cây nhỏ thích nhất, hạt dẻ thích thứ hai, phải để cùng với hạt dưa nhỏ thích thứ hai...
Cho nên, Vu Mãn Sương sẽ đem những thứ đặc biệt được hắn coi trọng, đều giao cho Ngôn Lạc Nguyệt.
Bởi vì thứ quan tâm, thì nên để cùng với người quan tâm.
"Thiết kế này có chỗ nào đặc biệt sao, hình như ngươi khá thích nó?"
Vu Mãn Sương nghiêm túc nói: "Ta chỉ là thích cái tên này."
