Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 408

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:14

Trong đoạn thoại này, thuật ngữ game hơi nhiều. Người ngoài nghe, đại khái sẽ thấy hơi líu lưỡi.

Nhưng Vu Mãn Sương không hổ là tiểu xà sớm chiều chung đụng nhiều năm với Ngôn Lạc Nguyệt, ngay lập tức đã trích xuất được từ khóa.

Hắn bình tĩnh hỏi: “NPC là ai, tại sao lại gọi muội là 'thân mến'?”

Câu chuyện cười nhạt này đến quá đỗi bất ngờ.

Ngôn Lạc Nguyệt sửng sốt một chút, lúc này mới nằm sấp trên vai Vu Mãn Sương cười phá lên.

Lại qua một lúc, Ngôn Lạc Nguyệt nhỏ giọng phàn nàn:

“Haizz, vất vả lắm mới đến Ma Giới một chuyến, kết quả mới làm xong việc công, đã phải về rồi.”

“Cũng không phải là tay không mà về.” Vu Mãn Sương an ủi cô, “Chúng ta đã chuẩn bị quà lưu niệm cho Thường Lệ Lệ sư tỷ.”

Nghĩ nghĩ, Vu Mãn Sương lại bổ sung: “Còn nữa, xin sư tỷ chút hạt giống, sau khi về sẽ trồng hoa hồng cho muội.”

Ngôn Lạc Nguyệt phun nước bọt ngay tại chỗ.

Cô ho sặc sụa kịch liệt vài cái, mới khôi phục lại nhịp thở bình thường.

Ngôn Lạc Nguyệt vỗ vỗ vai Vu Mãn Sương, cổ vũ: “Rất tốt, Mãn Sương, đệ trên con đường kể chuyện cười nhạt càng đi càng xa rồi.”

Vu Mãn Sương có chút kinh ngạc, cũng có chút mờ mịt, đặc biệt quay đầu nhìn Ngôn Lạc Nguyệt một cái, nghiêm túc nói: “Không phải chuyện cười, về sẽ trồng cho muội.”

Ngôn Lạc Nguyệt một tay che mắt mình, một tay đi bịt miệng tiểu xà: “Dừng dừng dừng, đừng nói nữa!”

Thấy phản ứng của Ngôn Lạc Nguyệt đột nhiên kịch liệt như vậy, Vu Mãn Sương mặc dù có chút kỳ lạ, nhưng vẫn tạm thời im lặng.

Qua một lúc ngắn, Ngôn Lạc Nguyệt đang cảm thấy hơi nhàm chán, trong lòng bàn tay đột nhiên bị người ta nhét vào một con thỏ mềm mại.

Con thỏ chỉ to bằng bàn tay, trắng như tuyết, mắt được điểm xuyết bằng hồng ngọc, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.

Ngôn Lạc Nguyệt nắn bóp hai cái, xác nhận chất liệu là len nỉ.

Năng lực thủ công của Vu Mãn Sương, tự nhiên là không cần bàn cãi.

Lúc trước khi hắn sống một mình, không những có thể tự đo ni đóng giày may găng tay cho mình, mà thậm chí còn biết đóng đế giày ngàn lớp.

Chỉ là một món đồ thủ công bằng len nỉ, tự nhiên càng không thành vấn đề.

Sau khi nghe thấy lời của Ngôn Lạc Nguyệt, Vu Mãn Sương đính chính: “Không phải lông cừu.”

“Vậy là lông gì?”

Khi hỏi ra câu này, trong đầu Ngôn Lạc Nguyệt đột nhiên tự động sinh ra một đáp án... Ờm, nếu là như cô nghĩ... ừm, không thể nào...

Tiểu xà cần kiệm lo toan việc nhà vô cùng điềm nhiên trả lời: “Là lông thỏ.”

Ngôn Lạc Nguyệt: “!”

Trời ạ, vậy mà thực sự là lông thỏ nha!

Còn về nguồn gốc của lông thỏ...

Vu Mãn Sương giải thích: “Muội từng chạm vào tóc của sư tôn chưa?”

Mái tóc trắng đó của Cơ Khinh Hồng, thoạt nhìn từng sợi mềm mại, xúc cảm thực tế cũng đúng là như vậy.

Thay vì nói đó là xúc cảm của tóc, chi bằng nói nó giống như lông thỏ mọc rất dài, vô cùng có cá tính.

—— Mà Vu Mãn Sương, hắn chính là tiểu xà biết vun vén cuộc sống như vậy.

Lúc trước tại Thiên Luyện Đại Hội, sau khi Vu Mãn Sương thu thập lông vũ của Lăng Sương Hồn, đã buộc một cái chổi lông hạc cho Tiểu Lăng.

Mà bây giờ, Vu Mãn Sương dành một khoảng thời gian, thu thập lông thỏ của Cơ Khinh Hồng, buộc thành một con thỏ bằng nỉ lông thỏ...

“Vốn dĩ là định tặng cho sư tôn làm quà sinh thần.”

Vu Mãn Sương mặt không đổi sắc, nói ra lời vô cùng đáng sợ.

“Nếu muội thích, thì tự mình giữ lấy đi, trong tay ta vẫn còn nguyên liệu thừa, hôm khác buộc lại một con nữa là được.”

Ngôn Lạc Nguyệt vừa khiếp sợ, vừa buồn cười, lại cảm thấy món đồ thủ công này xứng đáng được đóng khung treo ở đại sảnh Tố Lữ Đường.

Nhưng sau một phen suy nghĩ, Ngôn Lạc Nguyệt vẫn quyết định, thỏ con đáng yêu như vậy, đương nhiên là phải treo bên hông, bình thường lúc ra vào để Cơ Khinh Hồng nhìn thêm vài lần.

Ngôn Lạc Nguyệt tò mò hỏi: “Mãn Sương, nguyên vật liệu này, đệ thu thập thế nào vậy a?”

Vậy mà làm xong một con thỏ nhỏ rồi vẫn còn nguyên liệu thừa, đây đừng nói là tiểu xà nửa đêm lẻn vào cạo trọc đầu Cơ Khinh Hồng rồi chứ?

Vu Mãn Sương trầm ổn đáng tin cậy nói: “Thực ra không cố ý thu thập. Chỉ là muội có phát hiện không? Mỗi lần muội giao tiếp với sư tôn xong, người đều rất hay rụng tóc...”

Mặc dù chuyến khám phá Ma Giới này nửa đường quay về, nhưng công việc cần làm vẫn phải làm.

Vu Mãn Sương cõng Ngôn Lạc Nguyệt, hai người cùng nhau trở lại bên cạnh phong ấn thủ công bị thủng một lỗ lớn, liền bắt đầu công việc của họ.

Vu Mãn Sương định dỡ bỏ lớp phong ấn thủ công này, thay bằng Ma Vực phong ấn có thể lọc cường độ ma vật.

Còn về Ngôn Lạc Nguyệt, tạo nghệ về trận pháp của cô không tinh thuần bằng Vu Mãn Sương, liền ở một bên phụ giúp tiểu xà.

Người tu tiên vừa mới tiếp xúc với trận pháp, thường sẽ nảy sinh một nghi hoặc:

Nếu phong ấn thủ công có thể phòng bị mọi ma vật, Ma Vực phong ấn lại tạo cơ hội thoát ly cho ma vật yếu ớt, vậy tại sao không dùng phong ấn thủ công chắc chắn hơn?

Ở đây thực ra tồn tại một tiền đề, đó là người tu tiên mỗi năm đều sẽ tiến vào hai tầng phong ấn đầu tiên, tiêu diệt ma vật cấp thấp và ma vật cấp trung.

Ma Vực phong ấn có năng lực phòng bị từ cao xuống thấp, giống như một tấm lưới lọc.

Tấm lưới này đã sàng lọc chuẩn xác những ma vật chưa kịp trưởng thành, bóp c.h.ế.t chúng từ trong nôi.

Ngoài ra, nó còn đảm bảo cho các tu sĩ có thể nhận được đủ sự rèn luyện.

Nếu có một ngày Ma Giới tạo thành đại quân, ngóc đầu trở lại nhân giới, các tu sĩ đã có kinh nghiệm tru ma phong phú, cũng sẽ không cảm thấy xa lạ với ma vật.

Còn về phong ấn thủ công, mặc dù nó có thể đối xử bình đẳng ngăn chặn mọi ma vật, nhưng lực phòng ngự lại không cường hãn bằng Ma Vực phong ấn.

Một khi vỡ nát, hậu quả sẽ giống như tầng thứ hai của cấm địa, ma vật cường đại và yếu ớt lẫn lộn thành một đoàn, với khí thế m.á.u nhuộm sa trường, thi nhau dốc toàn bộ lực lượng lao ra.

“Thực ra, ta luôn cảm thấy áp dụng Ma Vực phong ấn, còn có lý do thứ ba.” Trong nụ cười của Ngôn Lạc Nguyệt mang theo một chút trêu chọc, “Ma Vực phong ấn —— nó tiết kiệm tiền hơn phong ấn thủ công a!”

Phải biết rằng, Ma Vực phong ấn lấy vật liệu tại chỗ, lấy ma khí làm một trong những nguyên vật liệu xây dựng phong ấn, tiết kiệm được một phần ba linh thạch so với phong ấn thủ công.

Xét thấy mỗi một nơi phong ấn đều có chi phí chế tạo không hề rẻ, một phần ba chi phí chế tạo này đặt ra bên ngoài, tuyệt đối là một con số khiến người ta không thể coi thường.

Động tác trên tay Vu Mãn Sương không ngừng, trong lòng cũng rất tán thành cách nhìn của Ngôn Lạc Nguyệt.

Tuy nhiên...

“Có phải chỉ cần liên quan đến vấn đề linh thạch, Lạc Nguyệt muội đều sẽ nhạy bén như vậy không?”

Ngôn Lạc Nguyệt làm mặt quỷ: “Không sánh bằng đệ cần kiệm lo toan việc nhà, ngay cả nỉ lông thỏ cũng có thể tích cóp ra được nha.”

Sau lưng nói xấu sư tôn, quả nhiên có một loại niềm vui phi thường.

Hai đệ t.ử tốt của Cơ Khinh Hồng nhìn nhau cười, trong thần sắc mỗi người đều mang theo một tia tinh nghịch của thiếu niên.

Mặc dù lấy sư tôn ra làm trò đùa, nhưng hai người cũng không làm lỡ chính sự.

Chỉ thấy Ngôn Lạc Nguyệt hai người, một người lấy vật liệu từ trong túi trữ vật ra, người kia vận ngón tay như gió, nhanh ch.óng đóng xong lớp nêm thứ nhất tại tám mươi mốt vị trí then chốt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.