Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 390

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:11

Chỉ thấy bảy người tí hon xuất hiện trên bản đồ kia, bất luận là dung mạo, chiều cao, hay là y phục, đều vừa vặn tương ứng với chư vị đang ngồi đây.

Ngôn Lạc Nguyệt thành thạo thao tác tay cầm, điều khiển nhân vật [Ngôn Lạc Nguyệt] của mình nhảy nhót hai cái, xoay một vòng như khiêu vũ.

Trong hai khắc đồng hồ đầu tiên, mọi người đều đang làm quen thao tác, xem bảng nhân vật, xác nhận kỹ năng nhân vật.

Có chỗ nào không hiểu, liền mang đến hỏi Ngôn Lạc Nguyệt.

Ví dụ như nhân vật [Ngôn Lạc Nguyệt] này, ngay từ đầu bất luận là tấn công, phòng thủ hay lượng m.á.u đều đặc biệt thấp.

Nhưng cô có một kỹ năng bị động, mỗi khi thăng một cấp, lượng m.á.u tự động +200, sau đó nhân 2 trên giá trị cơ bản hiện tại.

Còn về nhân vật trò chơi [Giang Đinh Bạch], lực tấn công ban đầu tương đối cao, nhưng giá trị nhanh nhẹn thì bị chỉnh thấp.

Giang Đinh Bạch ôn thanh nói: "Sư muội, muội thiết lập giá trị nhanh nhẹn của huynh thấp như vậy, là để cân bằng dữ liệu sao?"

"Không hoàn toàn." Ngôn Lạc Nguyệt mập mờ nói, "Trong thiết lập trò chơi, giá trị nhanh nhẹn và năng lực động thủ có liên quan mật thiết với nhau... Thì, năng lực động thủ, Giang sư huynh huynh hiểu mà..."

Cô vừa nói, vừa làm một thủ thế đan cỏ.

Giang Đinh Bạch: "..."

Đủ rồi, đừng tổn thương sư huynh như vậy.

"Ngôn sư muội!" Sở Thiên Khoát chỉ vào bảng nhân vật của mình, vẻ mặt đầy kinh dị, "Thông tin của ta có phải bị lỗi rồi không?"

Rõ ràng Tống Thanh Trì, Đào Đào còn có Giang Đinh Bạch, c.h.ủ.n.g t.ộ.c của ba người bọn họ đều là nhân tộc cơ mà!

Nhưng đến lượt Sở Thiên Khoát, thông tin tài khoản lại biến thành —

“Nhân vật: Sở Thiên Khoát

Chủng tộc: Sở Thiên Khoát...”

Sở Thiên Khoát đầy đầu dấu chấm hỏi: "Ngôn sư muội, muội có phải nhầm lẫn rồi không?"

"Không đâu." Ngôn Lạc Nguyệt thâm trầm nói, "Về điểm này, muội chủ yếu là tham khảo Na Tra..."

Dù sao giống như Na Tra từng là người, nhưng sau này do hoa sen hóa thân thành tồn tại, huynh cũng không thể nói rõ c.h.ủ.n.g t.ộ.c của hắn nên là nhân tộc, thần tộc, hay là thực vật tộc thuộc chi sen họ sen bộ mao lương lớp thực vật hai lá mầm ngành thực vật hạt kín giới thực vật.

Vậy thì suy ra cùng lý, c.h.ủ.n.g t.ộ.c của Sở Thiên Khoát... đương nhiên nên gọi là Sở Thiên Khoát.

Cái này cùng với pháp khí do Sở Thiên Khoát luyện chế thành, cũng đồng dạng gọi là Sở Thiên Khoát là cùng một đạo lý.

Sở Thiên Khoát sờ sờ cằm, cảm thấy Ngôn Lạc Nguyệt suy xét rất có đạo lý, hơn nữa còn rất thú vị.

Hắn tại chỗ phát huy trí tưởng tượng của mình, thậm chí đề nghị Ngôn Lạc Nguyệt mở chức năng sửa đổi c.h.ủ.n.g t.ộ.c, để hắn đổi c.h.ủ.n.g t.ộ.c của mình thành "Tộc thịt luộc xào cay".

Ngôn Lạc Nguyệt: "..."

Mọi người cười đùa vui vẻ náo nhiệt một hồi, đại khái làm quen với thao tác trò chơi.

Sau đó, ván trò chơi đầu tiên liền chính thức bắt đầu.

Tổng cộng có bảy người tham gia trò chơi, ít nhất phải chia ra hai phe phái.

Cho nên, giới hạn tổ đội của ván này là sáu người.

Trò chơi vừa mới bắt đầu, Ngôn Lạc Nguyệt liền chạm mặt Vu Mãn Sương, đi trước lập một đội.

Lại qua một lát, Lăng Sương Hồn cũng điều khiển nhân vật của mình đến gần, gia nhập vào trong tiểu đội.

Ngược lại ba người Sở Thiên Khoát bên kia, cũng đồng dạng lập thành một đội khi mở màn.

Còn về Giang Đinh Bạch, hắn thoạt nhìn không có bất kỳ ý định kết minh nào, đại khái dự định đơn thương độc mã, chơi xuyên đảo trò chơi rồi.

Ngôn Lạc Nguyệt nhẹ nhàng thao tác tài khoản của mình, đi vòng qua một bụi cây thấp.

"Mãn Sương, tiểu Lăng, chúng ta dọn quái nhỏ trước, nâng cấp nhân vật lên đã."

Ngay phía sau bụi cây, một con quái nhỏ hình cừu hung hăng húc về phía nhân vật của Ngôn Lạc Nguyệt.

[Ngôn Lạc Nguyệt] vội vàng né tránh, nhưng nhân vật cấp một chân cẳng ngắn ngủn.

Thế là pia kỉ một tiếng, [Ngôn Lạc Nguyệt] bị con cừu húc cho ngã chổng vó, thanh m.á.u trong nháy mắt bị trừ mất hai phần ba.

May mà Lăng Sương Hồn có một kỹ năng trị liệu, tại chỗ buff cho Ngôn Lạc Nguyệt, kéo đầy lượng m.á.u của cô.

Vu Mãn Sương mang theo vài phần lạ lẫm tiến lên kéo quái.

Đúng lúc này, [Sở Thiên Khoát] giống như một đạo quang ảnh màu bạc, mạnh mẽ đứng bật dậy từ trong bụi cỏ cao ngang nửa người!

Hóa ra ngay vừa rồi, hắn vẫn luôn điều khiển tài khoản nhân vật của mình tàng hình!

Khoảnh khắc lộ diện, [Sở Thiên Khoát] giơ trọng kiếm lên, lãnh khốc vô tình dùng ba lần tấn công thường, gặt hái sinh mạng của [Ngôn Lạc Nguyệt].

Ngôn Lạc Nguyệt: "..."

Đệt nha! Sở sư huynh, huynh làm quen cũng quá nhanh rồi đấy!

[Ngôn Lạc Nguyệt] tại chỗ phác nhai (c.h.ế.t ngắc).

Cô bé tay ngắn chân ngắn nằm sấp trên mặt đất, dải lụa buộc tóc quả cầu lông trắng trên đầu dần dần bị m.á.u tươi nhuộm đỏ.

Nhân vật tự động thê thê ai ai đọc ra lời thoại t.ử vong: "Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên... Mãn Sương mau chạy!"

Trong chốc lát, nhân vật trò chơi [Vu Mãn Sương] mạnh mẽ xoay người một cái.

Mà Vu Mãn Sương đang thao tác tay cầm trò chơi, thì lập tức trợn to hai mắt.

Không chút suy nghĩ, Vu Mãn Sương lập tức phát động kỹ năng thứ ba — Ngọc Thạch Câu Phần đối với [Sở Thiên Khoát].

Giữa bản đồ trò chơi lập thể 3D, cậu bé khoác áo choàng đen, giống như cái bóng của t.ử thần bước đi trên mặt đất.

Hắn dang rộng vòng tay, m.á.u tươi từ trong ám ảnh róc rách tuôn ra, hội tụ thành một đạo huyết tuyền chẳng lành dưới chân.

Ngay sau đó, lời thoại l.ồ.ng tiếng của [Vu Mãn Sương] tự động vang lên.

Chiếc áo choàng đen tinh xảo không gió tự bay, cậu bé đứng trong huyết tuyền, dưới chiếc mũ trùm ám ảnh đen kịt, hai ba giọt m.á.u đỏ tươi b.ắ.n lên sườn mặt trắng như ngọc của hắn.

[Vu Mãn Sương] trầm thấp uất ức nói: "— Dĩ nhãn hoàn nhãn, dĩ nha hoàn nha. Phàm là kẻ khiến ta đổ m.á.u, ta tất cũng khiến hắn rơi lệ."

Chiêu này tung ra, lượng m.á.u của [Vu Mãn Sương] hiến tế một nửa, mà Sở Thiên Khoát thì chỉ còn lại một lớp da m.á.u.

Ngay lúc Vu Mãn Sương định dùng một chiêu tấn công thường gặt hái Sở Thiên Khoát, Đào Đào và Tống Thanh Trì lại đã kết bạn chạy tới!

Nhân vật trò chơi [Đào Đào], là một y sư chuyên nghiệp, kỹ năng thứ hai và thứ ba của cô đều liên quan đến trị liệu.

Cộng thêm Sở Thiên Khoát đi vị phong tao, qua lại một hai bận, thế mà thật sự cứu sống [Sở Thiên Khoát] đang hấp hối trở lại.

Cục diện biến thành ba đ.á.n.h hai, còn có Đào Đào làm v.ú em, luôn buff m.á.u cho đồng đội.

Chưa tới thời gian cạn một chén trà, Lăng Sương Hồn và Vu Mãn Sương lần lượt over.

Lời thoại t.ử vong của [Lăng Sương Hồn]: "Nhân sinh như nghịch lữ, ngã diệc thị hành nhân... Phù quan quang âm thượng hạ, duy thanh sử vĩnh hằng."

Còn về lời thoại t.ử vong của Vu Mãn Sương, thì vô cùng tương ứng với Ngôn Lạc Nguyệt.

[Vu Mãn Sương]: "Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên... Lạc Nguyệt mau chạy!"

Đạo lời thoại này vừa ra, sống lưng Vu Mãn Sương mạnh mẽ thẳng tắp, giống như bị roi quất một cái.

Còn về Lăng Sương Hồn, thì ánh mắt kỳ lạ đặt tay cầm xuống, giống như hưng sư vấn tội nhướng mày với Ngôn Lạc Nguyệt.

Vu Mãn Sương mím môi, nhìn chằm chằm vào nơi nhân vật của Ngôn Lạc Nguyệt ngã xuống, thoạt nhìn có chút tự sinh hờn dỗi với chính mình.

Ngôn Lạc Nguyệt không can thiệp, để Tiểu Thanh Xà tự mình tiêu hóa cảm xúc.

Cô làm như không có việc gì nhìn về phía Lăng Sương Hồn: "Sao vậy, tiểu Lăng?"

Lăng Sương Hồn ôm n.g.ự.c, ra vẻ bi thương hỏi, "Ta đâu? Trong lời thoại l.ồ.ng tiếng của các người sao không có ta nha?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.