Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 314

Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:24

Khang Bát Thủy kinh ngạc nhìn thấy, con Cổn Viên Ma đó mới chỉ dính một giọt m.á.u của Vu sư đệ, da thịt dạng keo đục ngầu đã khô héo xẹp lép một mảng lớn.

Thể trạng của nó to lớn như vậy, có thể sánh ngang với lầu các năm tầng. Nhưng dưới dòng m.á.u Vu Mãn Sương vẩy xuống, lại sợ hãi giống như một đứa trẻ sơ sinh không có sức tự vệ.

Thấy Khang sư huynh vươn cổ quá dài, Ngôn Lạc Nguyệt kéo hắn lùi về phía sau một chút.

"Cẩn thận, Khang sư huynh." Ngôn Lạc Nguyệt khẽ nói, "Huynh đừng để m.á.u của Mãn Sương b.ắ.n vào."

—— Lời này đặt ở trường hợp khác, có thể nghe vô cùng m.á.u lạnh vô tình.

Nhưng đặt ở trường hợp này, thì tương đương với một bản hướng dẫn an toàn khi một cỗ máy g.i.ế.c ch.óc vận hành.

Còn về phần bản thân Ngôn Lạc Nguyệt, ngược lại không hề phòng bị đứng bên cạnh Vu Mãn Sương.

Cô và Vu Mãn Sương một trái một phải, che chắn vững chắc cho Khang Bát Thủy ở phía sau bọn họ.

Nhìn thấy biểu hiện của sư đệ sư muội, Khang Bát Thủy càng thêm cảm động, nhưng cũng cảm thấy không ổn: "Ngôn sư muội, muội mau ra sau lưng ta."

"Không cần lo lắng, Khang sư huynh." Ngôn Lạc Nguyệt quay đầu nhìn Khang Bát Thủy một cái, uyển chuyển bày tỏ, "Về điểm này, tình huống của hai chúng ta không giống nhau lắm..."

Khang Bát Thủy: "..."

Đúng rồi, hắn suýt nữa thì quên mất, sinh mệnh của Ngôn sư muội cường đại đến mức nào, có thể được vinh danh là người an tâm nhất để phó thác việc tống chung a!

Trầm mặc một lát, Khang Bát Thủy ngồi khoanh chân tại chỗ.

Hắn điều khiển Phi Điệp, truy kích con Cự Hình Cổn Viên Ma đang chạy trốn về phía xa.

Bên kia, Vu Mãn Sương chấm m.á.u của mình.

Hắn trước tiên vẽ ra những đường vân cố định trên không trung, sau đó dùng linh khí điều khiển, vung tay đ.á.n.h từng đường vân trận pháp lên người Cổn Viên Ma phía dưới.

Cách đây không lâu, hắn còn hâm mộ Khang sư huynh tự sản tự tiêu, phun mực vẽ bùa vô cùng tiết kiệm tiền.

Không ngờ nhanh như vậy, đã đến lượt hắn cũng tự sản tự tiêu, dùng m.á.u tươi vẽ một trận pháp.

Ngôn Lạc Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt gần như không thể rời khỏi lòng bàn tay đang chảy m.á.u không ngừng của Vu Mãn Sương. Nhìn dòng m.á.u tươi chảy xuôi như không cần tiền trong vết thương hình chữ thập, cô vô thanh vô tức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Nhìn ra trận hình mà Vu Mãn Sương đang phác họa, Ngôn Lạc Nguyệt nói:

"Cái này là... Địa Phược Trận? Lại thêm bảy tầng thuộc tính tấn công?"

"Ừm."

Lấy từ trong túi trữ vật ra một đôi găng tay bạc cùng kiểu đeo vào, Ngôn Lạc Nguyệt quả quyết nói: "Ta cũng tới."

Trình độ trận pháp của cô không bằng Vu Mãn Sương, nhưng ở bên cạnh phụ giúp một tay thì vẫn không thành vấn đề.

Vừa rồi cô cũng đã sử dụng các pháp khí khác nhau, tấn công con Cự Hình Cổn Viên Ma này vài lần.

Nhưng con Cổn Viên Ma này vô cùng tà môn, phàm là đòn tấn công đều có thể bị nó coi như năng lượng, nuốt trọn nguyên xi.

Tất cả pháp khí đến gần cũng bị nó dính lấy, sau đó nhào nặn vào trong cơ thể mình.

Đến cuối cùng, chỉ có loại m.á.u tươi chỉ cần tiếp xúc đơn giản đã có thể mang đến sát thương to lớn như của Vu Mãn Sương, mới trở thành v.ũ k.h.í chí mạng nhắm vào nó.

Cổn Viên Ma hẳn là không hiểu trận pháp.

Cho nên nó có thể không biết, những hoa văn m.á.u tươi mang đến cơn đau đớn kịch liệt và cảm giác bỏng rát kia, rốt cuộc đại diện cho điều gì.

Nhưng dưới sự truy đuổi gắt gao của Vu Mãn Sương, Cổn Viên Ma rõ ràng nhận ra, nguy cơ đang từng bước đến gần.

Dưới sự đe dọa của sinh mệnh, nó cũng đưa ra đòn phản kích cực hạn của mình.

Một khoảnh khắc nào đó, Ngôn Lạc Nguyệt đang tô viền cho trận pháp đột nhiên chú ý tới, thân hình tròn vo khổng lồ của Cổn Viên Ma, lại đang hơi lõm vào trong.

Hành động này giống như một cái bụng bia đang cố sức hít khí, rất dễ khiến người ta liên tưởng tới việc nó đang tích tụ đại chiêu.

Trong chớp mắt, Ngôn Lạc Nguyệt không cần suy nghĩ đã đẩy Vu Mãn Sương ra phía sau, trực tiếp chắn trước người bé rắn nhỏ.

Khoảnh khắc tiếp theo, cho dù là Ngôn Lạc Nguyệt, cũng ngay tại chỗ thốt ra một câu: "Đệt mợ!"

Khoảnh khắc đó, trong mắt Ngôn Lạc Nguyệt chỉ còn lại huyết quang ập thẳng vào mặt.

Không phải Cổn Viên Ma đột nhiên bị lạc đà Alpaca nhập, phun một bãi nước bọt lẫn m.á.u vào chiếc Phi Điệp lớn này.

Mà là đòn tấn công tập hợp năng lượng với độ tinh khiết cao nhất, chính là hình dạng của ánh sáng.

Giây phút này, Ngôn Lạc Nguyệt rốt cuộc cũng tỉnh ngộ, hàng trăm phát tấn công kia, những đòn tấn công cô dùng pháp khí tạo ra trước đó, sau khi bị Cổn Viên Ma nuốt vào, đều đã đi đâu.

Cổn Viên Ma hoàn toàn không lấy những đòn tấn công này làm thức ăn.

Nó giống như một cái kho chứa di động, lưu trữ c.h.ặ.t chẽ những năng lượng này.

Sau đó vào thời khắc gặp phải đại địch —— ví dụ như hôm nay, liền một hơi phun trào ra hết.

Con Cổn Viên Ma cao chừng năm tầng lầu này, năng lượng mà nó dự trữ, tuyệt đối không chỉ có hàng trăm phát tấn công mà Ngôn Lạc Nguyệt vừa đ.á.n.h ra.

Hoặc có thể nói, tất cả các đòn tấn công vừa rồi của Ngôn Lạc Nguyệt cộng lại, cũng chẳng qua chỉ là hạt muối bỏ biển so với sự tích lũy trong nhiều năm của con Cổn Viên Ma này.

Trong chớp mắt, cả người Ngôn Lạc Nguyệt đều bị huyết quang đáng sợ đó nhấn chìm.

"Ngôn sư muội!"

Phản giáp 1.0 vừa mới chế tạo xong, khoảnh khắc này thậm chí không có bất kỳ không gian phát huy nào.

Còn chưa đợi nó phản đòn tấn công của Cổn Viên Ma, lớp vỏ ngoài tròn vo đã tựa như một tờ giấy các tông dính nước, bị nghiền nát một cách dễ dàng trong đòn tấn công này.

—— Hết cách rồi, vật liệu của bộ phản giáp này, suy cho cùng cũng là Cổn Viên Ma cỡ trung yếu ớt hơn rất nhiều khi so sánh.

Sau đó, đạo huyết quang do năng lượng hội tụ thành đó, liền hàng thật giá thật đ.á.n.h vào người Ngôn Lạc Nguyệt.

"!"

Khang Bát Thủy vốn đang chuyên tâm điều khiển pháp khí, lập tức đứng thẳng người lên.

Dư âm của đòn tấn công tản ra bốn phía, đ.á.n.h trúng pháp khí Phi Điệp. Khang Bát Thủy không thể không rút lại tinh lực, duy trì sự hạ cánh thăng bằng của pháp khí.

Sau đó, bụi bặm tản đi, lộ ra bóng dáng của Ngôn Lạc Nguyệt.

Vu Mãn Sương ngay lập tức dùng áo choàng che qua loa cánh tay dính m.á.u, hai ba bước nhào tới.

Hắn vươn tay, muốn nắm lấy cổ tay Ngôn Lạc Nguyệt để xác nhận một chút, nhưng hắn lập tức nhìn thấy m.á.u tươi dính trên găng tay mình.

Ngón tay giãy giụa khép lại giữa không trung, cánh tay Vu Mãn Sương vô lực buông thõng. Xuyên qua lớp lụa trắng, hắn gần như hoảng hốt nhìn khuôn mặt Ngôn Lạc Nguyệt.

"Lạc Nguyệt, ngươi, ngươi sao rồi?"

Cơn đau của vết thương là sự bỏng rát mới mẻ.

Nhưng khi bóng dáng Ngôn Lạc Nguyệt bị huyết quang bao trùm trong nháy mắt, hắn lại chỉ có thể thể hội được sự lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.

Trong cái chớp mắt ngắn ngủi đó, nỗi sợ hãi trong lòng Vu Mãn Sương, chiến thắng việc hắn không biết gì mà phá vỏ chui ra ở Ma Giới, chiến thắng vô số lần bị người ta truy bắt khi lưu lạc khắp nơi, chiến thắng việc bị coi như lương thực để chăn nuôi, chiến thắng việc bị cái miệng khổng lồ của ma vật nuốt chửng...

Nỗi sợ hãi rợp trời rợp đất giống như hắc hải không có bến bờ, Vu Mãn Sương bị nén c.h.ặ.t trong tâm biển không chút ánh sáng.

Những bong bóng thổi ra ngày hôm trước, phảng phất như mỗi một quả đều phản chiếu nụ cười của Ngôn Lạc Nguyệt, sau đó lại đồng thời vỡ vụn.

Bóng dáng mảnh mai của cô chìm vào huyết quang, dường như cũng hóa thành một mảng bọt biển mỏng manh, tan biến trong ảo giác của Vu Mãn Sương.

May mà, may mà đó đều là giả...

Ngôn Lạc Nguyệt vuốt mặt một cái —— Cô cố ý dùng chiếc găng tay không dính m.á.u kia.

Tiếp đó, đôi môi mỏng của Ngôn Lạc Nguyệt khẽ mở, lại nói một tiếng "Đệt mợ".

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.