Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 261
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:18
Phảng phất như bất luận là loại đau đớn thương tích gì, cũng không thể tạo thành một tia dấu vết nào trên nét mặt hắn.
"Ta rất tốt."
Lăng Sương Hồn gằn từng chữ đọc như cái máy:
"Cho nên trong thời gian này, người lạ xin cố gắng tránh xa xà yêu. Còn người nhà, bạn bè của xà yêu, thì phải dành cho xà yêu sự quan tâm và chăm sóc đầy đủ."
"Sự xoa dịu thích hợp và tiếp xúc nhiều hơn, có lẽ có thể xóa bỏ sự bất an của xà yêu..."
Y còn chưa dứt lời, Vu Mãn Sương đã "bạch" một tiếng nằm bẹp trên bàn.
Hắn mang theo một tia chần chờ hỏi: "Thật sao?"
Vu Mãn Sương nhắm mắt, bày ra dáng vẻ tráng sĩ c.h.ặ.t t.a.y tỏ vẻ: "Vậy ta kỳ thật có chút không thoải mái."
Ngôn Lạc Nguyệt: "..."
Lăng Sương Hồn: "..."
Nhìn thấy bộ dạng này của hắn, Ngôn Lạc Nguyệt lập tức phì cười thành tiếng.
Cô rút tay mình về, sau đó trong biểu cảm có chút tủi thân của Vu Mãn Sương, nghiêng người cách lớp áo choàng, trao cho con rắn nhỏ một cái ôm ấm áp.
Từ đó có thể thấy, tài liệu mà Lăng Sương Hồn ghi chép, quả thực chuẩn xác đáng tin.
Nếu không phải là khoảng thời gian yếu ớt trước khi lột xác này, Vu Mãn Sương ngày thường, tuyệt đối không thẳng thắn, không biết làm nũng như bây giờ.
Thật không biết đợi sau khi qua kỳ lột xác, nhớ lại biểu hiện của mấy ngày nay, con rắn nhỏ sẽ lộ ra vẻ mặt gì.
Ây da, sẽ không mỗi ngày âm thầm cuộn tròn trong góc tường, giả vờ mình là một cây nấm, cho đến khi những người khác đều quên mất chuyện này mới chịu đào mình ra chứ.
Lăng Sương Hồn "bốp" một tiếng gập sách lại.
Y mặt không cảm xúc nhìn cảnh tượng trước mắt:
Sau khi Ngôn Lạc Nguyệt kết thúc cái ôm cọ cọ này, ngồi thẳng lại, Vu Mãn Sương cũng cảnh giác và bất an thẳng người lên.
Hắn thậm chí còn hóa ra nguyên hình như bích ngọc, chiếc lưỡi rắn màu hồng thỉnh thoảng thò ra thụt vào, giống như đang làm quen lại với môi trường xung quanh vốn đã trở nên rất xa lạ sau khi mất đi thị lực này.
Cho đến khi Ngôn Lạc Nguyệt đưa cho hắn một bàn tay, tiểu thanh xà mới men theo cổ tay uốn lượn bò lên.
Hắn như trút được gánh nặng quấn lấy cánh tay Ngôn Lạc Nguyệt, an tâm áp đầu vào khuỷu tay cô.
Lăng Sương Hồn cảm khái nói: "Tiểu Ngôn, tiểu Vu, cảm ơn hai người. Hai người đã giải quyết một vấn đề mà ta vẫn luôn suy nghĩ từ rất lâu rồi."
Ngôn Lạc Nguyệt quay đầu: "Tiểu Lăng, huynh đang nói gì vậy?"
Lăng Sương Hồn nghiêm túc hỏi: "Muội chẳng lẽ không tò mò sao, một băng nhóm ăn vạ lúc bình thường không đi ăn vạ, thì sẽ làm gì?"
Ngôn Lạc Nguyệt: "Ta cũng tò mò, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta?"
Lăng Sương Hồn tự hỏi tự trả lời: "Thông qua quan sát, ta phát hiện, bọn họ đương nhiên là —— ở trong nội bộ tự ăn vạ lẫn nhau a!"
Ngôn Lạc Nguyệt: "..."
Lăng Sương Hồn tiến hành tổng kết phát ngôn cuối cùng: "Công d.ụ.c thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí. Hai người tiếp tục tu luyện đi, ta chuồn trước đây."
Ngôn Lạc Nguyệt: "... Khoan đã, dám bịa chuyện thì đừng có chột dạ! Huynh chạy cái gì, huynh quay lại đây!"
Trải qua khúc nhạc đệm nho nhỏ này, Ngôn Lạc Nguyệt rốt cuộc cũng hiểu, vì sao Cơ Khinh Hồng lại cố ý rút khúc xương giao long kia ra tặng bọn họ.
Có thể là vì rắn và giao long cùng loài, khí tức gần gũi.
Lúc buông cánh tay Ngôn Lạc Nguyệt ra, Vu Mãn Sương cuộn mình trên khúc xương giao long to bằng cánh tay thiếu nữ kia, cảm xúc cũng có thể giữ được bình tĩnh.
Chọn một thời điểm không tồi, Ngôn Lạc Nguyệt đem khúc xương giao long kia dung luyện đơn giản một chút, chế tạo nó thành hình dạng cành cây đặc thù, thuận tiện cho con rắn nhỏ quấn lên đó lột xác.
Theo Lăng Sương Hồn giới thiệu, phần khó khăn nhất trong lúc lột xác, chính là lớp da ở phần mõm.
Chỉ cần lớp da rắn cũ quanh môi bong ra thuận lợi, quá trình phía sau sẽ trở nên vô cùng mượt mà.
"Dù sao vạn sự khởi đầu nan mà."
Ngôn Lạc Nguyệt nghe xong, như có điều suy nghĩ.
"Rất có lý." Cô lẩm bẩm, "Lúc ta đi đôi bốt cao cổ nhỏ hơn một size, lúc mới bắt đầu cởi gót chân ra, cũng là khó nhất..."
Lăng Sương Hồn: "... Ta cảm thấy không giống nhau lắm, nhưng ví von này vẫn rất hình tượng."
Trong lúc hai người bọn họ kẻ tung người hứng, Vu Mãn Sương đã sớm hóa thành nguyên hình, gác cằm lên một lỗ xương hình tròn.
Đó là lỗ hổng mà Ngôn Lạc Nguyệt lúc luyện chế xương giao long, cố ý đục thông chừa lại cho con rắn nhỏ, có thể giúp con rắn nhỏ cọ rớt lớp da cũ ở mõm.
Những lỗ hổng tương tự, cô dựa theo thứ tự sắp xếp từ nhỏ đến lớn, đục tổng cộng hơn mười cái.
Như vậy, đợi lần sau Vu Mãn Sương lột xác nữa, cành xương đã qua luyện chế này vẫn có thể lấy ra dùng.
Khác với tưởng tượng của Ngôn Lạc Nguyệt, hóa ra rắn lúc lột xác, sẽ không lắc lư cái đuôi như lục lạc nhỏ.
Thực tế, thân rắn màu xanh biếc ngay từ đầu đã siết c.h.ặ.t trên long cốt.
Dưới sự che phủ của vảy rắn, Ngôn Lạc Nguyệt thậm chí có thể quan sát được mỗi một lần căng cứng và đàn hồi của các nhóm cơ.
Mặc dù con rắn nhỏ trong suốt như phỉ thúy chạm khắc, nhưng màu sắc da rắn lột ra của hắn, lại càng giống màu trắng sương bán trong suốt hơn. Nhìn kỹ lại, trên lớp da rắn phủ một tầng xanh lục nhạt, giống như một tia sắc cỏ lọt vào rèm.
Vặn vẹo cổ chui ra khỏi lỗ xương, giống như cởi một chiếc áo len chui đầu vậy, phần đầu của con rắn nhỏ, đã thoát khỏi sự trói buộc của lớp da cũ.
Quá trình này nói ra có chút thần kỳ —— lớp da cũ thoạt nhìn mang theo cảm giác nhám mờ nhạt, mà mỗi một mảnh vảy sau khi lột da, đều giống như mặt bóng được mài giũa cẩn thận, mới tinh như vừa rửa, đẹp đến mức khiến người ta gần như muốn đưa tay sờ một cái.
Mắt thấy tiểu thanh xà đã lột xong lớp da mõm khó lột nhất, thế nhưng giây tiếp theo, động tác của hắn bỗng nhiên khựng lại.
Vu Mãn Sương quay đầu, chiếc lưỡi rắn mảnh khảnh run rẩy trong không khí, ngẩng đầu hướng về phía Ngôn Lạc Nguyệt.
Khoảnh khắc này, Ngôn Lạc Nguyệt bỗng nhiên ý thức được, giữa hình người và yêu hình của bọn họ, chênh lệch thể trạng vẫn là quá lớn.
Ví dụ như lúc Vu Mãn Sương hóa thành hình người, còn cao hơn cô một chút, hai người nắm tay nhau là có thể cùng nhau nhảy qua những mảnh vỡ tàn tích, tung tăng nhảy nhót mà đi.
Nhưng khi hắn hóa thành một con rắn nhỏ, chiều dài chỉ đủ cho hắn quấn ba vòng hai vòng, từ cổ tay cuộn mãi đến tận khuỷu tay mình.
Cho dù Ngôn Lạc Nguyệt khoanh chân ngồi trên mặt đất, Vu Mãn Sương lúc nhìn cô cũng cần phải ngẩng đầu.
Nghĩ nghĩ, Ngôn Lạc Nguyệt dứt khoát cũng hóa thành yêu hình.
Rùa nhỏ lạch cạch lạch cạch bò trên mặt đất vài cái, gác móng vuốt lên khóm cành xương.
Hướng về phía tiểu thanh xà gần trong gang tấc vẫy vẫy móng vuốt, Ngôn Lạc Nguyệt cười nói: "Sắp xong rồi, bây giờ ngươi chỉ còn thiếu một đoạn dài thế —— này nữa thôi."
Khoảng cách giữa hai móng vuốt, đương nhiên không đủ để diễn tả chiều dài còn lại của thân rắn.
Nhưng Vu Mãn Sương cúi đầu xuống, cách không cọ cọ về phía Ngôn Lạc Nguyệt.
"Ừm."
Đoạn da rắn sau đó, bong ra tương đối thuận lợi, nhưng khi ch.óp đuôi cuối cùng cũng thoát khỏi lớp da cũ, Vu Mãn Sương vẫn có chút kiệt sức.
Con rắn nhỏ thả lỏng cơ thể, "bạch" một cái mặc cho mình rơi vào chiếc khay cạn bên dưới.
Giọt nước trong khay lập tức b.ắ.n ra ngoài, lấm tấm rải đầy nửa cái mai rùa của Ngôn Lạc Nguyệt.
"Không có độc..." Vu Mãn Sương mềm nhũn nói, "Khoảng thời gian ta vừa mới lột xác xong này, đều tạm thời không có độc."
