Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 239

Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:16

Lúc nói chuyện, giọng điệu của Nữu Kỳ Đao tỏ ra đặc biệt lơ đãng.

Nữu Thư Kiếm bừng tỉnh đại ngộ: "Đệ hiểu rồi, kẻ bị một tấm bản đồ không biết thật giả thu hút đến, chắc hẳn không phải là kẻ cực kỳ có dã tâm, thì cũng là kẻ cực kỳ tham lam, hơn nữa đa phần không cân nhắc hậu quả gì, chính là loại thuộc hạ mà đại ca cần."

"... Đúng, chính là như vậy."

Bỏ qua vấn đề về bản đồ, hai anh em ngồi trên lầu, tâm trạng bình tĩnh thưởng thức cuộc thi dưới lầu.

Rất nhanh, một luyện khí sư thần bí đội mũ sa, giấu mặt sau lớp màn đã giành được vị trí đứng đầu.

Năng lực của hắn vượt xa mức trung bình của các luyện khí sư ở ngoại trường, quả thực là một kỵ tuyệt trần hành hung những người tham gia dưới lầu, cả người giống như hạc trong bầy gà, vô cùng thu hút sự chú ý.

Ồ, người này ngược lại...

Trong ngoại trường, vậy mà lại có nhân tài bực này, quả thực nằm ngoài dự đoán của Nữu Kỳ Đao.

Vốn dĩ theo giá trị quan của Hồng Thông Cung mà nhìn, ngoại trừ Tứ đại tông môn ra, những người còn lại đều không đáng để nhìn thêm một cái.

Giống như những luyện khí sư ngay cả thiệp mời Thiên Luyện Đại Hội cũng không lấy được kia, hắn chịu nói với bọn họ một câu, đã đủ để đối phương mang ơn đội nghĩa cả một năm trời.

Mà hiện tại, luyện khí sư này, hắn khiến Nữu Kỳ Đao cảm thấy hắn có giá trị đáng để nhìn thẳng một cái.

Vẫy tay gọi tùy tùng bên cạnh tới, Nữu Kỳ Đao hỏi: "Người kia, hắn, tên là gì?"

Tùy tùng bay nhanh xuống lầu tuần tra một vòng, sau đó cung kính quay lại báo cáo: "Hắn tên là Hồ Thố Kỉ."

Nữu Kỳ Đao: "..."

Cái quái gì thế này? Sao nghe không giống tên người vậy.

Nhờ phúc của Cơ Khinh Hồng, dạo gần đây hắn vô cùng dị ứng với chữ "Thỏ", cho nên vừa nghe thấy cái tên này lọt vào tai, theo bản năng liền ngửa người ra sau.

Dựa theo biểu hiện của Hồ Thố Kỉ, Nữu Kỳ Đao trước tiên ước lượng trình độ của luyện khí sư này trong lòng.

Ừm, người này bàn về năng lực, tuy không sánh bằng kỳ tài ngút trời như mình và em trai, nhưng trong số luyện khí sư bình thường, cũng có thể xưng được một câu xuất chúng rồi.

Nữu Thư Kiếm chú ý tới tiến triển dưới lầu, phát hiện con Hồ Thố Kỉ này... phi, vị Hồ Thố Kỉ này, vậy mà thực sự chọn mảnh bản đồ tàn khuyết kia làm phần thưởng.

Cảm thấy phân tích của mình sắp được chứng thực, Nữu Thư Kiếm không khỏi vui mừng ra mặt.

"Đại ca, đệ thấy hắn đúng là một hạt giống tốt!"

"Nếu bảng hiệu của chúng ta là Tụ Hiền Lâu. Vậy thì nên có vài phần ý tứ lễ hiền hạ sĩ (tôn trọng người tài)."

Nữu Kỳ Đao vừa nói, vừa ngồi ngay ngắn lại một chút.

Hắn ra hiệu bằng tay với thị tùng bên cạnh: "Đi đi, mời vị Hồ Thố Kỉ giành chiến thắng này... Hồ tiên sinh lên đây, để hắn gặp ta một lát... Ừm, tiết lộ cho hắn một chút bối cảnh của Tứ đại thế lực."

Nữu Thư Kiếm lấy làm lạ nói: "Đại ca, không phải huynh nói, điểm tốt của đám người này, chính là ở chỗ không biết chúng ta đến từ Hồng Thông Cung sao?"

"Người này có chút năng lực, xứng đáng với mồi nhử thơm hơn."

Nữu Kỳ Đao nhạt giọng nói: "Huống hồ, ta cũng chưa từng nói chúng ta là người của Hồng Thông Cung, chỉ để hắn biết sau lưng chúng ta là Tứ đại thế lực, như vậy là đủ rồi."

Thấy đại ca nắm chắc phần thắng như vậy, Nữu Thư Kiếm do dự một chút, vẫn nhắc nhở:

"Đại ca, đệ lại nghĩ lại rồi, người này đội một cái mũ sa, giấu đầu lòi đuôi, có thể là không có ý tốt, chúng ta cần phải xem mặt hắn mới được."

"Ta biết." Nữu Kỳ Đao trầm giọng nói, "Đệ yên tâm, ta tự có chừng mực."

Chưa đầy chốc lát, tùy tùng liền dẫn Hồ Thố Kỉ đi lên lầu.

Mắt thấy bóng dáng gầy gò mỏng manh, mặc trường bào mộc mạc kia xuất hiện ở cửa, Nữu Kỳ Đao vừa rồi sắc mặt còn bình thản, lập tức nở một nụ cười nhiệt tình.

Hắn nói với luyện khí sư: "Tiên sinh mau ngồi."

"..."

Hồ Thố Kỉ thoạt nhìn có vẻ hơi hoảng sợ, thật sự giống hệt như cái tên của hắn, sinh ra đã mang lá gan thỏ đế.

Hắn đứng tại chỗ, vội vàng chối từ: "Không dám nhận, không dám nhận, chủ nhân gia xin ngồi trước."

Thấy người này có thể đặt đúng vị trí thân phận của mình, trong lòng Nữu Kỳ Đao vô cùng hài lòng.

Hắn thong dong ngồi xuống, phủi phủi vạt áo, bày ra thái độ vô cùng lễ hiền hạ sĩ cười nói:

"Ta vừa thấy tiên sinh, trong lòng liền cảm thấy thân thiết dễ gần, phảng phất như người quen cũ, chắc hẳn tiên sinh và ta kiếp trước từng là anh em."

Trong dự tính của Nữu Kỳ Đao, người thường nghe thấy đệ t.ử xuất thân từ Tứ đại thế lực, vậy mà lại chịu hạ mình kết giao như thế, chắc hẳn đã sớm thụ sủng nhược kinh.

Nhưng không biết vì sao, Hồ Thố Kỉ nghe xong lời này, dĩ nhiên lại rơi vào một trận trầm mặc quỷ dị.

"..."

Nữu Kỳ Đao khẽ nhíu mày: "... Tiên sinh?"

Giây tiếp theo, liền nghe thấy giọng nói của Hồ Thố Kỉ nhỏ xíu yếu ớt, phảng phất như không quá biết nói chuyện, đối với giao tiếp xã hội có chướng ngại nhất định, khoa trương hùa theo: "Vậy thì thật sự là quá có tiền duyên rồi oa!"

Nữu Kỳ Đao: "?"

Là người này vốn dĩ đã hơi kỳ lạ, hay là do hắn đa tâm rồi.

Sao hắn lại nghe ra từ trong lời này, một cỗ mùi vị âm dương quái khí vậy?

Hồ Thố Kỉ.

Cái tên này, bắt nguồn từ tấm thiệp hỉ long phượng trong trận minh hôn cách đây không lâu.

Ba khắc trước, Ngôn Lạc Nguyệt lâm thời nảy ra ý định, muốn tham gia trận "Tụ Hiền Lâu đại bỉ" này.

Đông lão đang đứng ngay bên cạnh, thân phận của chính cô chắc chắn không thể trực tiếp dùng. Mà cái áo choàng Ngôn Tất Tín này nếu truy cứu kỹ, rất dễ liên hệ tới Quy tộc ở bờ bên kia Vân Ninh Đại Trạch.

Cho nên, Ngôn Lạc Nguyệt quyết đoán, ngay tại hiện trường ngụy tạo cho mình một cái áo choàng mới.

Sờ sờ cằm mình, Ngôn Lạc Nguyệt nghiêm túc nghĩ thầm:

Nếu thiết lập nhân vật của áo choàng "Ngôn Tất Tín", là một kẻ mắc chứng hoang tưởng bị hại siêu mạnh và quá mức cẩn thận.

Vậy thì đặc điểm của cái áo choàng mới này, cứ định là một kẻ mắc chứng sợ xã hội, nghèo túng và hễ mở miệng là đắc tội người khác đi.

Cái áo choàng "Hồ Thố Kỉ" này, từ dung mạo đến cái tên đều là lấy tài liệu ngẫu nhiên. Thuộc loại acc clone dùng một lần, chỉ cần Ngôn Lạc Nguyệt lấy được bản đồ, là có thể bốc hơi tại chỗ.

Nói ra cũng khéo, Nữu Kỳ Đao triệu tập đại hội, là vì muốn tìm kiếm thuộc hạ loại "dùng một tháng rồi vứt", lại vừa vặn đụng phải áo choàng "dùng một ngày rồi vứt" của Ngôn Lạc Nguyệt.

Không thể không nói, đây là một màn song hướng bôn phó, đôi bên cùng có lợi.

Giữa bọn họ, quả thực có duyên.

Nữu Kỳ Đao rất nhanh liền phát hiện, vị luyện khí sư họ Hồ coi như có chút tài mọn này, có một nhược điểm vô cùng chí mạng.

— Hắn nói lắp, thần kinh thép, nhát gan như chuột, hơn nữa còn không quá biết nói chuyện.

Ví dụ như, hắn khen ngợi Hồ Thố Kỉ một câu: "Với trình độ luyện khí của tiên sinh, vậy mà còn phải luồn cúi ở ngoại trường, thực sự là uổng phí nhân tài rồi."

Hồ Thố Kỉ lập tức khiêm tốn nói: "Không, không, không có, không tính là uổng phí. Trình độ của ta, so với... so với Nhị công t.ử còn kém hơn cơ."

Nữu Thư Kiếm: "?"

Nữu Kỳ Đao: "..."

Giống như ý thức được mình nói sai, Hồ Thố Kỉ vội vàng tìm cách chữa cháy: "Đừng, đừng, đừng hiểu lầm, ý của ta là, ta cũng chẳng mạnh hơn Nhị công t.ử là bao."

Nữu Thư Kiếm: "?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.