Ta Dựa Vào Đoán Mệnh Bạo Hồng Tinh Tế - Chương 139: Kẻ Đến Tự Đến**

Cập nhật lúc: 27/04/2026 16:46

Trên chiếc phi thuyền trở về, nhóm thiếu niên vừa uống rượu vừa đ.á.n.h bài. Đến khi đặt chân xuống Tinh cầu Trung tâm, bước đi của người nào người nấy đều đã chuếnh choáng, loạng choạng.

Lúc này trăng đã lên đến ngọn liễu. Tinh cầu Trung tâm vô cùng phồn hoa, dân số lại đông đúc, nên dù đã khá muộn nhưng đường phố vẫn náo nhiệt tấp nập. Đặc biệt là khu phố nơi tọa lạc của nhà hàng Fes, nó được mệnh danh là trung tâm của khu vực cốt lõi.

Những đại lộ rợp bóng cây thẳng tắp nối dài từ bãi đỗ xe, trải tít tắp đến tận những nơi khuất tầm mắt.

"Sao cậu còn chưa đi?" Hoắc Xuyên huých nhẹ vào người Vân Mạt.

Vân Mạt nhìn về phía đường Bình Tùng ở phía trước mặt, đáp: "Các cậu đi trước đi, tớ còn có chút việc phải xử lý."

"Cậu thì có việc gì được chứ?"

Hoắc Xuyên hơi tỉnh rượu một chút. Ngón tay thon dài lười biếng vươn lên, thuận tay nới lỏng cổ áo cho dễ thở, để lộ vùng xương quai xanh quyến rũ lúc ẩn lúc hiện.

Ở Tinh cầu Trung tâm này, Vân Mạt tứ cố vô thân, giờ này rồi thì cô còn có thể có chuyện gì được chứ?

Hoắc Xuyên có chút không yên tâm. Bên kia, Lưu Dược Bàn dường như cũng nhận ra thái độ của cô hơi là lạ nên liền tiến tới hỏi thăm.

"Lăng Cửu chẳng phải vừa bói cho tớ một quẻ sao? Bảo là hôm nay tớ sẽ có một khoản tiểu tài, nên tớ muốn đi thử vận may một chút," Vân Mạt giải thích.

Quẻ tượng lúc nãy hiển thị, nếu muốn tìm người, "người cần tìm sẽ tự tìm đến".

Nhưng tìm người? Cô thì có thể tìm ai được cơ chứ?

Lần theo sự chỉ dẫn của quẻ tượng, Vân Mạt quyết định cứ đến đó xem sao.

"Vậy để tớ đi cùng cậu."

Hoắc Xuyên vẫn không mấy yên tâm. Dù an ninh ở Tinh cầu Trung tâm khá tốt, nhưng cậu ta cũng vừa mới trải qua một vụ bắt cóc nên trong lòng vẫn còn tâm lý "chim sợ cành cong".

"Vậy cũng được," Vân Mạt dường như sực nhớ ra điều gì đó, khẽ gật đầu.

"Cầm lấy cái này," Cô đưa cho Hoắc Xuyên một tờ Bùa Giải Rượu.

"Đây là cái quái gì vậy?"

Hoắc Xuyên miệng thì hỏi nhưng tay vẫn rất tự nhiên nhận lấy. Vừa cầm lá bùa trong tay, cậu ta lập tức cảm thấy cả người sảng khoái, đầu óc tỉnh táo hẳn ra.

Nhóm Lưu Dược Bàn đã yên vị trên xe lơ lửng, ló đầu qua cửa sổ vẫy tay chào: "Có chuyện gì thì nhắn tin nhé, bọn này về trước đây."

"Đi đi, hẹn gặp lại," Vân Mạt cũng vẫy tay đáp lễ.

"Định đi đâu đây?" Hoắc Xuyên giơ cổ tay định gọi điện cho Giang Hải Đào điều thêm một chiếc xe tới.

"Đường Bình Tùng, đi bộ một lát là đến thôi," Vân Mạt nói.

"Cậu rốt cuộc đến đó làm cái gì vậy?"

Hoắc Xuyên nhất quyết muốn hỏi cho ra nhẽ. Cái con người này dạo gần đây cứ thích bao đồng xía mũi vào chuyện của người khác, cậu ta phải canh chừng cho kỹ mới được.

Tuy nhiên, còn chưa kịp đi đến đường Bình Tùng, bọn họ đã bị một đám đông đi ngược chiều làm cho giật mình lùi lại mấy bước.

Đây là trò cá cược tập thể thua nên bị phạt đấy à? Nhưng sao số lượng người đông đến mức này? Lại còn diễn ra giữa chốn thanh thiên bạch nhật như vậy nữa.

"Đậu má, mù mắt tôi rồi! Mấy cái bùa của cậu ấy, có cái nào làm người ta mù tạm thời không cho tôi xin một tờ với?"

Hoắc Xuyên phả ra hơi rượu nồng nặc, vừa nói vừa giơ hai ngón tay lên làm bộ muốn tự chọc mù mắt mình.

Dòng người đi ngược lại ít nhất cũng phải vài trăm người. Một đám nam thanh nữ tú, thế quái nào lại... không mặc quần ngoài! Mập ốm lẫn lộn, nam nữ chen chúc...

Không ít những kẻ phát tướng, trên người núng nính toàn là thịt mỡ. Theo từng bước di chuyển, đám mỡ thừa đó cũng rung lên bần bật, thậm chí có những "đôi chân đầy lông" bay phấp phới trong gió.

"Chuyện gì thế này?" Vân Mạt há hốc mồm kinh ngạc.

"Ngày Hội Không Quần của người Aimei đấy," Hoắc Xuyên bĩu môi giải thích.

Vân Mạt vội vàng mở trí não lên, đọc phần giới thiệu kiến thức: "Ngày Hội Không Quần, vào ngày này hàng năm, tộc người Aimei sẽ không mặc quần dài đi dạo trên phố. Theo lời bọn họ, tổ tiên muốn thông qua hình thức này để nâng cao sự tự tin của giới trẻ. Và cứ thế, phong tục này được truyền lại cho đến tận bây giờ."

"Trời đất ơi, tớ phải về nhà rửa mắt ngay lập tức."

"Cậu đừng nói nữa, tớ khó chịu quá, mù rồi, mù thật rồi. Cậu nhìn đường giúp tớ với, cảm ơn."

Hoắc Xuyên vừa lảm nhảm vừa nhắm tịt mắt, giả vờ như người mù khua khoắng tay dò dẫm tiến lên phía trước.

Giữa đám đông, một người phụ nữ đẫy đà liên tục chớp mắt thả thính với cậu ta.

Vân Mạt nhìn thêm một lúc, cảm giác hai mắt cay xè như vừa bị xát ớt vào, đành vội vàng thu hồi ánh nhìn.

Cô sợ nếu nhìn thêm lúc nữa, bản thân sẽ thực sự bị mù luôn mất.

Hoắc Xuyên len lén hé mắt nhìn cô. Ngay đúng lúc này, cậu ta chợt thấy khóe miệng Vân Mạt cong lên một nụ cười kỳ lạ.

Nụ cười đó khiến trong lòng cậu ta dâng lên một dự cảm về một sự việc chẳng lành sắp xảy ra.

"Hừ..." Vân Mạt bất chợt nở một nụ cười lạnh lẽo.

Hoắc Xuyên nhịn không được rùng mình một cái: "Này, cậu sao thế?"

"Báo cảnh sát!" Vân Mạt huých mạnh vào hông Hoắc Xuyên.

"Làm cái gì cơ?" Lưỡi Hoắc Xuyên có chút líu lại.

Vân Mạt mở một bản tin trên mạng Qiandu (Bách Độ/Baidu), chỉ vào tấm ảnh đính kèm, sau đó chỉ thẳng vào cái tên đang hòa lẫn trong đám người mập mạp kia: "Hắn ta là Hồ Đa Kim!"

"Ai cơ?!"

Hai mắt Hoắc Xuyên trợn tròn thao láo. Ánh mắt cậu ta cứ liên tục đảo đi đảo lại giữa bức ảnh của một người đàn ông bình thường và cái tên đang cởi chuồng chạy rông kia. Đầu cậu ta lắc nguầy nguậy như cái trống bỏi.

"Không thể nào, sao gã này có thể là Hồ Đa Kim được?!"

Cái tên đang nhảy nhót loạn xạ giữa đám đông kia rõ ràng mang khuôn mặt chất phác, gò má và sống mũi đều cao hơn Hồ Đa Kim rất nhiều. Sao hai người này có thể là một người được?!

"Chính là hắn."

Vân Mạt lại mở một đoạn video diễn thuyết của Hồ Đa Kim lên, chỉ vào cái gã đang chạy nhảy tung tăng đó:

"Nhìn cấu trúc xương đi, dù cho hắn có phẫu thuật thẩm mỹ thì cấu trúc xương cũng không thể thay đổi được, chắc chắn là hắn!"

"Mau báo cảnh sát đi, xét nghiệm DNA là biết ngay!"

Vân Mạt khẳng định chắc nịch.

Lòng bàn tay Hoắc thiếu gia túa đầy mồ hôi. Cậu ta biết về cái vụ án l.ừ.a đ.ả.o tài chính đặc biệt nghiêm trọng đó. Ngay cả bố cậu, Hoắc Triết Hàm, cũng từng chép miệng cảm thán về độ liều lĩnh "trộm cả tháp" của gã này.

"Cậu có chắc không đấy?"

Hoắc Xuyên cẩn thận xác nhận lại. Rủi mà không phải thì e là lát nữa bố cậu sẽ phải lên đồn cảnh sát để bảo lãnh cậu về mất.

"Tin tớ!" Vân Mạt nói: "Nếu không phải vì thân phận của tớ hơi nhạy cảm, tớ cũng chẳng cần cậu phải ra mặt báo cảnh sát."

"Thôi được rồi," Hoắc Xuyên nhắm mắt làm liều, bấm nút gọi.

Cảnh sát Tinh tế làm việc cực kỳ nhanh gọn. Tiếng còi xe hú vang rền, chẳng mấy chốc đã có mặt tại cái con phố "nhức mắt" này.

"Sao lại là cô nữa?"

Viên cảnh sát trẻ tuổi nhíu c.h.ặ.t mày khi nhìn thấy Vân Mạt.

"Hả? Ha ha ha, chú cảnh sát, duyên phận, đúng là duyên phận," Vân Mạt vội vàng chạy tới cười lấp l.i.ế.m.

Viên cảnh sát này rõ ràng là cái anh chàng đã cản đường không cho cô vào nhà ở khu dân cư Hải Đô ban nãy.

"Sao nào? Trong này lại có thêm ông chú nào của cô nữa à?" Viên cảnh sát trẻ hỏi móc mỉa.

"À, xét về mặt xưng hô thì đúng là có thể gọi một tiếng 'chú' đấy ạ. Tứ hải giai huynh đệ, hà tất phải là người thân ruột thịt mới gọi nhau một tiếng 'chú' được chứ."

Viên cảnh sát trẻ lộ rõ vẻ nghi ngờ. Còn chưa kịp bắt đầu điều tra án, anh ta đã nhìn chằm chằm Vân Mạt không chớp mắt. Cô gái này rõ ràng không phải là một người an phận thủ thường.

"Hai người vừa báo là nhìn thấy Hồ Đa Kim?" Anh ta lôi máy ghi hình ra hỏi.

Vân Mạt lùi lại một bước, lén lút chọc chọc vào người Hoắc Xuyên.

"À à, vâng, đúng rồi."

Hoắc Xuyên cố gắng nặn ra một vẻ mặt chất phác thật thà nhất có thể. Khổ nỗi cái áo sơ mi hoa hòe hoa sói ch.ói lóa trên người cậu ta lại chẳng ăn nhập gì với hai chữ "thật thà", ngược lại còn khiến người ta thêm phần nghi ngờ.

"Hồ Đa Kim là tên nào?"

"Chính là cái gã đứng trong góc kia kìa, trên quần có thêu một bông cúc nhỏ ấy."

Viên cảnh sát trẻ nhíu mày, Vân Mạt lập tức nhanh miệng đính chính: "À không, là cái gã đeo kính gọng vàng kia kìa."

Vài cảnh sát khác đã bắt đầu đối chiếu hình ảnh với những người trong đám đông, và rồi tất cả cũng đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy như những chiếc trống bỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Dựa Vào Đoán Mệnh Bạo Hồng Tinh Tế - Chương 139: Chương 139: Kẻ Đến Tự Đến** | MonkeyD