Ta Dọn Sạch Quốc Khố Để Chạy - Chương 213: Tương Phùng Cố Nhân
Cập nhật lúc: 24/04/2026 22:09
Những người còn lại trong phòng đều là những kẻ tinh ranh, thừa biết Cố Nguy ắt hẳn có mối quan hệ sâu xa nào đó với vị chỉ huy kỵ binh kia. Nhưng thấy Cố Nguy không mảy may hé môi, cũng chẳng ai tò mò gặng hỏi.
Cố Nguy lúc này trong lòng đang ngổn ngang trăm bề suy tính, hờ hững cất tiếng hỏi: "Thạch thúc đâu rồi?"
Cao Tồn Ý ghé đầu vào đáp: "Lão thấy mùa màng ở huyện Tư Nam thất bát quá, liền thuê ngay một cỗ xe ngựa phi thẳng ra ngoại ô rồi. Lão nhắn lại là đôi ba hôm nữa mới về, dặn chúng ta không phải bận tâm."
Cố Nguy gật gù, ôm xấp sổ sách bước ra khỏi phòng.
Vừa ló mặt ra cổng huyện nha, chàng đã đụng ngay Tạ Lăng.
Tạ Lăng nhướn mày: "Sao giờ chàng mới ra?"
Cố Nguy vỗ nhẹ lên vai nàng: "Gặp chút chuyện vặt thôi. Sao rồi? Nàng dò la được gì chưa?"
"Ta lần theo manh mối của Từ Hành Chi điều tra tiếp, thì phát hiện ra cái ả đàn bà mang án t.ử tù kia có dây mơ rễ má với tên coi ngựa nhà họ Tư ở huyện Tư Nam. Mà con ngựa gã chăm bẵm lại thuộc sở hữu của Tư nhị công t.ử.
Không chỉ vậy, ta còn moi được thông tin, gã quân sư của Tư nhị công t.ử hôm qua đã mò đến phủ cựu huyện lệnh, chẳng biết hai bề bàn bạc mưu ma chước quỷ gì."
Tạ Lăng xòe hai tay ra, nhún vai: "Chỉ nhiêu đó thôi."
Cố Nguy cúi xuống hôn cái "chụt" lên má nàng: "Bảo bối của ta giỏi quá, cho thơm cái nào."
Tạ Lăng cứng đơ cả cổ, trông hệt như con rùa rụt cổ chờ bị c.h.é.m.
Cố Nguy thấy điệu bộ của nàng thì phì cười: "Đi nào, theo ta qua phủ cựu huyện lệnh dòm ngó xem sao."
Nửa canh giờ sau, hai người đã có mặt trước cổng dinh thự lộng lẫy của vị cựu huyện lệnh.
Phủ đệ của lão ta so với cái chốn Kim Lăng hẻo lánh mà vợ chồng Tạ Lăng đang tá túc thì quả là một trời một vực. Hai bức tượng sư t.ử đá sừng sững trước cổng trông oai vệ, uy nghiêm vô cùng, lại còn có thêm hai gã gia đinh đứng gác cổng nữa chứ.
Cố Nguy và Tạ Lăng vừa bước tới, hai gã gia đinh liền dùng ánh mắt khinh khỉnh ném về phía họ.
Một tên hếch mặt lên trời, mỉa mai: "Hừ, đâu ra cái thứ mèo mả gà đồng lượn lờ trước cổng phủ huyện lệnh thế này."
Lời vừa dứt, cánh cổng sơn son thếp vàng bỗng mở toang, một người đàn ông mang dáng dấp quản gia bước ra.
Gã vung tay tát bốp bốp vào mặt hai tên gia đinh, quát lớn: "Cút ngay, còn không mau cút đi chịu phạt! Mù cả rồi à, kia là tân huyện lệnh đại nhân đấy! Quan phục mặc chỉnh tề thế kia mà không nhận ra sao!"
Hai tên gia đinh cuống cuồng vắt giò lên cổ mà chạy, chớp mắt đã biến mất hút.
Tên quản gia quay sang giở giọng xảo trá: "Đại nhân và phu nhân xin đừng so đo với thứ hạ lưu này, kẻo lại hạ thấp phẩm giá của mình."
Một màn dằn mặt quá đỗi thâm thúy, tuy mưu mô xảo quyệt nhưng lại vô cùng bỉ ổi, khiến người ta dẫu tức anh ách mà chẳng thể nào xả giận.
Tuy nhiên, Tạ Lăng đâu phải dạng vừa mà để yên.
Nàng cười khẩy, lia ánh mắt đ.á.n.h giá tên quản gia từ đầu đến chân: "Ta để ý thấy người ở huyện Tư Nam diễn xuất đạt phết đấy, nhất là ông quản gia đây với hai gã gia đinh ban nãy, chẳng hay có phải xuất thân từ gánh hát tuồng không? Quả là mở mang tầm mắt."
Mặt tên quản gia lúc xanh lúc tím vì giận, lớn tiếng nạt nộ: "Đàn bà con gái biết gì mà xen vào chuyện đàn ông!"
Cố Nguy nheo mắt, vận nội công, tung một chưởng phong sắc bén quật ngã tên quản gia xuống đất. Gã lộn nhào mấy vòng mới dừng lại được, nửa bên mặt sưng vù lên như cái đầu heo.
"Phu nhân của ta mà đến lượt ngươi to tiếng à? Thêm nữa, đây mới gọi là tát vào mặt này."
Nói xong, chàng hiên ngang bước qua thân thể gã quản gia.
Trong gian sảnh chính, cựu huyện lệnh đã chễm chệ ngồi đợi từ lâu.
Vừa nhìn thấy Cố Nguy, miệng lão ta đã méo xệch, tuôn ra cái điệu bộ quen thuộc: "Chà chà, ngọn gió độc nào thổi..."
Ánh mắt Cố Nguy lạnh như băng, chàng thẳng tay ném xấp sổ sách do Cao Tồn Ý và Từ Hành Chi thống kê lên bàn trước mặt cựu huyện lệnh.
"Đây là những bằng chứng về lỗ hổng tài chính của huyện Tư Nam trong suốt mười năm qua do thuộc hạ của ta thu thập. Ngươi tham ô nhận hối lộ, biển thủ công quỹ cứu trợ thiên tai, lại còn khéo léo đu dây giữa hai nhà Phùng - Tư, tiếp tay cho chúng gây ra biết bao tội ác tày đình, tội trạng chất đống không đếm xuể. Trình báo lên triều đình Thượng Kinh thì chắc chắn cái mạng già của ngươi khó lòng giữ nổi."
Cựu huyện lệnh liếc nhìn xấp sổ sách với ánh mắt khinh miệt, hờ hững nhặt lên: "Ngươi mới chân ướt chân ráo đến Tư Nam được mấy ngày, ba ngày à? Ngươi tự phụ rằng đã tra soát xong sổ sách mười năm của huyện này ư? Hừ, bọn thanh niên tềnh toàng, bớt ngông cuồng đi..."
Đang nói dở, lão bỗng á khẩu. "Không thể nào! Không! Chuyện này không thể nào!"
Lão ta lật vội vài trang, ánh mắt thoáng hiện vẻ độc ác, hai tay dang rộng, ý đồ x.é to.ạc xấp sổ sách rành rành ra đó!
Thế nhưng, Cố Nguy nhanh như chớp lao tới gạt phắt tay lão ra, lạnh lùng dọa dẫm: "Đừng có mơ tưởng, thuộc hạ của ta chỉ cần nửa ngày là chép ra một bản y xì đúc thôi."
Cựu huyện lệnh run bần bật hai tay: "Ta khinh, ngươi dám sao! Ta thách ngươi dám một mình chống lại hai thế gia quyền lực nhất huyện Tư Nam đấy!"
Cố Nguy chẳng màng tốn nước bọt với lão, thẳng thừng ném lá thư tiến cử ra: "Đây là thư tiến cử, định giở trò mèo với ta qua cái này thì khuyên ngươi dập tắt ngay ý định đó đi. Tự mở to mắt ra mà nhìn xem ai là người chấp b.út."
Dứt lời, chàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Lăng, hướng ánh mắt về phía sau tấm bình phong: "Nghe lén là hành vi tiểu nhân đê tiện, hai vị công t.ử nấp sau kia, lần sau có hứng thú nghe Chu mỗ đàm đạo thì cứ quang minh chính đại đến phủ huyện lệnh nhé."
Nói xong, chàng hiên ngang bước đi không ngoảnh lại.
Cựu huyện lệnh run rẩy mở lá thư ra, khi nhìn rõ nét chữ và chữ ký trên đó, cằm lão suýt rớt xuống tận rốn.
"Đây... đây... đây là thư tiến cử do đích thân Dương đại nhân - Thái thú Giao Châu viết sao, lại còn toàn lời lẽ tâng bốc lên tận mây xanh... Tư công t.ử à, vụ này ta xin rút lui, ta đã cáo lão về quê rồi, chỉ muốn yên ổn sống nốt quãng đời còn lại thôi..."
Tấm bình phong thêu cảnh núi non trùng điệp bị hất văng ra, một gã công t.ử bận áo tím với vẻ mặt đầy sát khí bước ra. Hắn tung một cú đá trời giáng vào người cựu huyện lệnh: "Đồ phế vật, một thằng huyện lệnh ranh con mà cũng làm ngươi sợ sun vòi thế sao?"
Giang Thiếu Khanh đứng cạnh vỗ vai hắn trấn an: "Tư nhị công t.ử, bớt nóng, kịch hay còn ở phía sau cơ. Cứ đợi đến rằm tháng bảy đi, tên huyện lệnh này sẽ nếm mùi đau khổ."
Trong mắt Tư Kỳ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo: "Hừ, đã không thu nạp được thì phải diệt trừ. Dù sao thì huyện Tư Nam này cũng chỉ có thể do Tư gia ta nắm quyền. Một tên huyện lệnh nhãi nhép, ngông cuồng..."
Cựu huyện lệnh run lẩy bẩy, cố gắng lết thân tàn bỏ trốn.
Tư Kỳ giẫm mạnh chân lên tay lão, dùng chiếc quạt xếp gõ nhịp nhịp lên trán lão: "Huyện lệnh đại nhân à, ban nãy nghe tên kia nói, hóa ra ngươi còn thậm thụt qua lại với nhà họ Phùng cơ đấy. Chậc chậc."
Cựu huyện lệnh sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc.
Tư Kỳ nhếch mép cười gian xảo: "Thiếu Khanh, mau đi điều tra những phi vụ mờ ám giữa lão già này và nhà họ Phùng. Huyện lệnh đại nhân à, ngươi phải hiểu rõ một điều, chữ Tư trong Tư Nam, chính là Tư trong Tư gia ta."
Bên kia chiến tuyến, Tạ Lăng và Cố Nguy vừa đặt chân tới trước cổng nhà, đã thấy một bóng lưng cao lớn sừng sững. Người đàn ông mặc chiếc áo choàng xám, tay phải giấu kín sau lưng. Nghe tiếng động, hắn lập tức xoay người lại, ánh mắt chạm phải Cố Nguy.
Người đàn ông cúi mình hành lễ: "Kính chào huyện lệnh đại nhân."
Đôi mắt tinh anh của Tạ Lăng lập tức nhận ra đôi bàn tay đang run rẩy nhè nhẹ của hắn.
Nàng ghé sát Cố Nguy thì thầm: "Người quen của chàng à?"
Cố Nguy gật đầu: "Lát nữa ta sẽ giải thích cặn kẽ cho nàng nghe."
Sau đó, chàng vội vã tiến tới, nắm c.h.ặ.t hai cánh tay người đàn ông, trầm giọng nói: "Quý Kha, đã lâu không gặp."
Quý Kha, một đấng nam nhi thân hình vạm vỡ, cao tám thước, bỗng chốc hốc mắt đỏ hoe, không kìm được mà gào lên: "Tướng quân! Không ngờ kiếp này còn được diện kiến ngài!"
Cố Nguy khẽ gật đầu: "Vào trong rồi nói chuyện tiếp."
Ba người bước vào gian sảnh chính.
Cố Nguy hướng mắt về phía Tạ Lăng, giới thiệu với Quý Kha: "Đây là thê t.ử của ta, thấy nàng cũng như thấy ta, không cần phải câu nệ."
Rồi lại quay sang Tạ Lăng: "Huynh ấy là tri kỷ vào sinh ra t.ử của ta. Năm xưa vì ta mà gánh chịu tội danh tày trời, phải giả c.h.ế.t để rời khỏi Mạc Bắc. Còn cánh tay của huynh ấy..."
Nói đến đây, giọng Cố Nguy nghẹn lại, chất chứa nỗi đau xót vô bờ.
"Cũng vì cứu mạng ta trên chiến trường mà huynh ấy phải mất đi một ngón tay."
Tạ Lăng nghe vậy, ánh mắt nhìn Quý Kha tràn ngập sự kính nể, nàng dồn sự chú ý vào bàn tay của hắn.
Quý Kha ngượng ngùng giấu tay ra sau lưng, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng khi biết mình giữ một vị trí quan trọng đến vậy trong lòng Cố Nguy.
Tiếp đó, hắn quỳ một chân xuống sàn, đặt tay lên n.g.ự.c trái, hành lễ: "Kính chào tướng quân, kính chào phu nhân tướng quân."
Cố Nguy dở khóc dở cười, vội kéo hắn đứng dậy: "Làm gì thế này? Gặp ta mà còn bày đặt lễ nghĩa? Nói ta nghe xem, sao huynh lại dạt đến cái đất Tư Nam này?"
Quý Kha nghiêm nghị đáp: "Năm xưa sau khi giả c.h.ế.t trốn khỏi Mạc Bắc, ta cũng chẳng biết đi đâu về đâu, cứ nhắm hướng Nam mà đi, rồi tình cờ lưu lạc đến Tư Nam.
Ta vốn chỉ là kẻ võ biền thô lỗ, ngoài chút sức vóc ra thì chẳng được tích sự gì, đành mượn một cái tên giả xin vào quân doanh, lặn ngụp mãi rồi cũng ngoi lên được cái chức tiểu đội trưởng."
Nói đến đây, hắn cười hiền lành: "Thế còn tướng quân, ngài làm sao mà lưu lạc đến Tư Nam vậy?"
Cố Nguy kể tóm tắt lại những sóng gió đã trải qua trên đường đi, rồi nở nụ cười: "Chẳng ngờ anh em ta lại có cơ hội kề vai sát cánh thêm một lần nữa, quả là nhân duyên trời định."
Ánh mắt Quý Kha bỗng chốc trở nên nghiêm trọng: "Tướng quân, huyện Tư Nam không giống những vùng khác của Bắc Giang, nơi này đầm lầy nước đọng phức tạp lắm, huyện lệnh tiền nhiệm cũng chỉ là con rối bù nhìn thôi.
Mọi chuyện lớn nhỏ, ngân khố trong huyện đều do hai gia tộc quyền thế là Phùng gia và Tư gia thao túng. Cái vụ dằn mặt lúc ngài mới tới, chắc chắn là do một trong hai nhà bày mưu tính kế.
Theo như những gì ta nắm được, Phùng gia sống giả nhân giả nghĩa, chắc không dám công khai đối đầu với ngài đâu. Còn Tư gia thì ngông cuồng hống hách, tám chín phần mười là do chúng gây ra."
Cố Nguy gật đầu: "Phu nhân của ta cũng đã tra ra được là do Tư gia nhúng tay vào."
Quý Kha nhìn Tạ Lăng với ánh mắt đầy thán phục. Cứ ngỡ vị phu nhân này chỉ xinh đẹp, nhỏ bé, mong manh như b.úp bê sứ, ai dè lại lợi hại đến thế!
Quả không hổ danh là người được tướng quân của hắn chọn lựa!
Quý Kha lập tức tung hô nịnh nọt: "Phu nhân quả là nữ trung hào kiệt!"
Ngoài trời nắng vàng rực rỡ, Tạ Lăng bưng ra một bình rượu ngon, rồi vào bếp làm vài món nhắm đơn giản.
Một đĩa đậu phộng rang, một đĩa bò trộn gỏi, thêm vài cân thịt heo kho tàu.
Sự chu đáo của nàng khiến Quý Kha bối rối, hắn gãi đầu gãi tai: "Sao ta lại dám để phu nhân của tướng quân thân chinh xuống bếp phục vụ thế này?"
Hắn định đứng lên giúp một tay, nhưng Tạ Lăng đã kiên quyết cản lại, ép hắn ngồi xuống hàn huyên cùng Cố Nguy.
Hai người ôn lại những kỷ niệm vui buồn thời trong quân ngũ, lúc thì cười phá lên, lúc thì hốc mắt rơm rớm khi nhắc đến những đồng đội đã ngã xuống. Một đấng nam nhi thân hình cao lớn mà cũng không kìm được xúc động.
Đang say sưa trò chuyện, bỗng có người hớt hải chạy vào, tóc tai rũ rượi, tay cầm cái dùi đục gỗ. Người đó chính là Liêu Thất Trúc.
"Đại nhân, lúc nãy ta ra cổng bê đồ, thấy ngoài kia đông người lắm."
Liêu Thất Trúc nói một mạch xong mới phát hiện ra Quý Kha đang ngồi đó.
Ông trố mắt nhìn, hất mái tóc lòa xòa ra, đ.á.n.h giá Quý Kha từ đầu đến chân rồi hô lớn: "Ngươi là Quý Kha?"
Quý Kha cũng vội vàng đứng bật dậy: "Thất Trúc thúc?!"
Ngực Liêu Thất Trúc phập phồng vì kích động. Ông không hỏi han gì thêm, chỉ thốt lên một câu: "Tốt quá, tốt quá rồi, có ngươi ở đây thì ta có thêm người phụ giúp xẻ gỗ rồi."
Ông và Quý Kha vốn là bạn cũ, từng nổi tiếng là đôi bạn vong niên trong doanh trại năm xưa.
Quý Kha ngày trước từng học mót được không ít ngón nghề từ ông, nên chuyện thợ mộc dĩ nhiên chẳng làm khó được hắn.
Quý Kha gãi đầu cười xòa: "Dạ vâng."
Nào ngờ vừa dứt lời, hắn đã bị Liêu Thất Trúc lôi tuột đi một cách không thương tiếc.
"Thất Trúc thúc, từ từ thôi, từ từ thôi."
Quý Kha dở khóc dở cười. Khi quay mặt đi, hắn tình cờ nhìn thấy khóe mắt Liêu Thất Trúc ửng đỏ và mái tóc đã điểm những sợi bạc. Trong lòng bỗng trĩu nặng một nỗi buồn man mác.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Thất Trúc thúc cũng đã già đi nhiều rồi.
Sau khi hai người rời đi, Cố Nguy và Tạ Lăng bước ra cổng để xem đám đông mà Liêu Thất Trúc nhắc tới rốt cuộc là ai.
Vừa bước ra, một nam nhân cao gầy mặc áo xám liền quay sang nhìn. Hắn cúi người thi lễ một cách cung kính: "Tại hạ Phùng Vận Lương, xin diện kiến huyện lệnh đại nhân. Vị này chắc hẳn là phu nhân của ngài? Quả thực đoan trang, đài các, thật là trai tài gái sắc."
Không ai nỡ đ.á.n.h người đang cười. Cố Nguy nhíu mày hỏi: "Phùng gia chủ đến đây có việc gì?"
Đôi mắt hẹp dài của Phùng Vận Lương ánh lên nụ cười, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa sự mưu mô, sắc sảo, chứng tỏ hắn không phải là kẻ dễ đối phó.
"Tân huyện lệnh vừa nhậm chức, Phùng gia ta đương nhiên phải đến chúc mừng, chúc Chu đại nhân mọi việc hanh thông tại huyện Tư Nam."
Vừa dứt lời, hắn b.úng tay một cái. Vài tên gia nhân khiêng mấy chiếc rương lớn bước lên phía trước.
Phùng Vận Lương từ từ hé mở một góc chiếc rương, luồng ánh sáng vàng rực rỡ lập tức hắt ra, làm lóa mắt cả đám gia nhân xung quanh.
Khóe môi hắn cong lên một nụ cười đắc thắng, nhưng khi ngước nhìn Cố Nguy, nụ cười bỗng chốc cứng đờ.
Phùng Vận Lương cứ đinh ninh sẽ thấy vẻ kinh ngạc, thèm khát hiện rõ trên khuôn mặt Cố Nguy.
Thế nhưng, người nam nhân trước mặt vẫn giữ thái độ dửng dưng, lạnh lùng, chỉ liếc nhìn một cái rồi thờ ơ quay mặt đi, tựa như đang nhìn mớ cỏ dại ven đường.
Không chịu thua, Phùng Vận Lương lại mở nắp rương rộng thêm chút nữa, để lộ ra những thỏi vàng óng ánh, tròn trịa.
Vậy mà Cố Nguy vẫn cứ giữ nguyên vẻ mặt tỉnh bơ đó, ngay cả phu nhân của ngài ấy cũng tỏ ra vô cùng lạnh nhạt, chẳng mảy may có lấy một tia hứng thú trước đống vàng bạc châu báu này.
Phùng Vận Lương hắng giọng, lên tiếng nhắc khéo: "Huyện lệnh đại nhân cai quản huyện Tư Nam quả là vất vả, Phùng mỗ đặc biệt mang ngàn lượng vàng đến biếu, mong đại nhân vui lòng nhận cho."
Cố Nguy xua tay: "Cảm tạ thịnh tình của ngài, nhưng Phùng đại nhân cứ mang những chiếc rương này về đi. Trong nhà ta còn bề bộn nhiều việc, xin phép không tiếp ngài được nữa."
Nói xong, chàng dứt khoát nắm lấy tay Tạ Lăng bước vào trong.
Sắc mặt Phùng Vận Lương ngày càng tối sầm lại. Hắn tung một cú đá mạnh vào chiếc rương, quát tháo: "Thứ gì đâu, tự cho mình là cái thá gì chứ!"
Đám gia nhân vội vã xúm lại khuyên can.
Phùng Vận Lương trừng mắt nhìn cánh cổng đóng im ỉm, hằn học nói: "Đi, tới phủ cựu huyện lệnh. Ta phải cho lão ta biết cái giá của sự xấc xược."
Cả đám rồng rắn kéo nhau đến phủ cựu huyện lệnh.
Bên trong nhà, Tạ Lăng lắc đầu: "Ban nãy chàng không nên tỏ ra lạnh nhạt như vậy."
"Vì sao?"
Ánh mắt Tạ Lăng toát lên vẻ sắc lạnh: "Cứ để hai gia tộc đó tưởng rằng đối phương đã kết bè phái với chàng, rồi để chúng c.ắ.n xé lẫn nhau chẳng phải tốt hơn sao?"
Cố Nguy chợt hiểu ra: "Đúng thế thật. Nương t.ử ta quả là thông minh tuyệt đỉnh!"
Tạ Lăng khoanh tay trước n.g.ự.c: "Ta đã nghĩ ra kế sách trừng trị bọn chúng rồi. Ngư ông đắc lợi, từ giờ chàng cứ làm theo chỉ thị của ta. Chậm nhất là nửa tháng nữa, hai gia tộc này sẽ bị dẹp gọn."
Tuy nhiên, ngày hôm sau, một sự kiện chấn động không ai ngờ tới đã xảy ra.
Cựu huyện lệnh đã c.h.ế.t!
Gia đình ông ta quả quyết thủ phạm chính là người của Phùng gia.
Hôm trước, gia chủ Phùng gia Phùng Vận Lương đã rầm rộ kéo quân tới phủ cựu huyện lệnh, chuyện này cả làng trên xóm dưới đều biết, giờ hắn lại bị lôi ra làm bia đỡ đạn.
Trên công đường, gia đình cựu huyện lệnh khóc lóc t.h.ả.m thiết, nếu không có đám nha dịch cản lại, chắc chắn họ đã xé xác Phùng Vận Lương ra làm trăm mảnh.
Phùng Vận Lương tức giận đến mức gân xanh nổi đầy trán, gào thét: "Đúng là nực cười! Lão t.ử rảnh hơi đâu mà đi g.i.ế.c lão già đó! Đây là hành vi vu khống trắng trợn! Hôm qua lão t.ử đến gặp lão ta là để đàm đạo công chuyện!"
