Ta Chỉ Định Làm Mình Làm Mẩy, Sao Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 94
Cập nhật lúc: 29/04/2026 17:00
"Ồ?" Thẩm Trang lộ vẻ hứng thú: "Cháu cũng có hứng thú với cờ tướng sao?"
Thẩm Quy Linh: "Các loại cờ con đều có nghiên cứu qua một chút. Hồi nhỏ con khá thích cờ vây, vốn dĩ còn định đi theo con đường chuyên nghiệp, nhưng ba nói việc học quan trọng hơn nên con đã từ bỏ. Cờ tướng thì con mới học một năm gần đây thôi."
Lão gia t.ử cau mày: "Đừng nghe lời ba cháu. Nếu cháu thực sự thích cờ vây thì cứ chơi lại đi, ông tìm thầy cho cháu. Chuyện chuyên nghiệp hay không tính sau, ở tuổi này cái gì cũng có thể thử sức, đừng sợ, có ông chống lưng cho cháu."
Ánh mắt Thẩm Quy Linh khựng lại một chút, anh mỉm cười nhàn nhạt: "Cảm ơn ông nội. Cờ vây khi đó đã buông bỏ rồi, bây giờ cũng không còn thôi thúc muốn chơi lại nữa."
Lão gia t.ử cũng không miễn cưỡng, chỉ tay vào chiếc bàn bát tiên bên cạnh: "Vậy còn chờ gì nữa? Mau bày ra đi, để ông xem trình độ của cháu thế nào."
Thẩm Quy Linh gật đầu, mở bàn cờ, bày từng quân cờ lên.
Thẩm Trang chống gậy ngồi xuống, tiện tay cầm lấy một quân cờ. Cạnh gỗ đã chuyển màu đen, mặt chữ cũng đã lên nước bóng lộn. Ban đầu ông cứ ngỡ đứa trẻ này chỉ muốn tìm cớ để gần gũi với mình, không ngờ nó thực sự để tâm.
Lão gia t.ử suy nghĩ một lát, giơ tay ra hiệu, người dì giúp việc ở hành lang lập tức chạy tới.
Thẩm Trang vẻ mặt hiền từ hỏi cháu trai: "Có muốn học thưởng trà với ông không? Mấy cái đứa nhóc kia, hễ cứ mùa hè là trà sữa với đồ uống lạnh, bảo uống ngụm nước nóng cứ như muốn lấy mạng tụi nó vậy."
Thẩm Quy Linh khom người: "Dạ được. Con xin thử ạ."
Thẩm Trang quay sang dặn dì giúp việc: "Đi pha một ấm Ngự Tiền Long Tỉnh đi."
Dì giúp việc hơi sững sờ. Loại trà đó mỗi năm chỉ có vài lạng, lão gia t.ử bình thường còn chẳng nỡ uống. Trước đây bà cứ tưởng chỉ có thiếu gia Lan Hy mới xin được một chén, không ngờ thiếu gia A Linh còn lợi hại hơn, được hẳn một ấm.
"Đợi đã." Dì giúp việc đang định đi pha trà thì Thẩm Trang bỗng nhớ ra chuyện gì đó nên gọi lại: "Hôm qua, lúc nhà họ Phó đến, trà đó là ai pha?"
Dì giúp việc tưởng ông muốn trách tội, vội vàng giải thích: "Không liên quan đến tôi đâu lão gia t.ử, là Tiểu Trương ạ, trà đó là cô ấy pha."
Thẩm Trang nhíu mày: "Tiểu Trương?"
Dì giúp việc sợ Thẩm Trang không tin, vội vàng nói đỡ: "Đúng vậy ạ, tôi đã hỏi Tiểu Trương rồi, cô ấy nói là Khương tiểu thư bảo chuẩn bị, nói là Khương tiểu thư muốn uống."
Chân mày Thẩm Trang lập tức giãn ra, ông phất tay: "Được rồi, chị đi làm việc đi. Ấy!" Thẩm Trang bỗng cảm thấy không ổn, lại gọi dì giúp việc lại: "Đừng để Sâm Sâm biết tôi hỏi chuyện trà lá, tránh để con bé nghĩ ngợi nhiều. Sau này chỉ cần không phải là hạ độc gây rối, con bé bảo các chị làm gì thì cứ thuận theo một chút."
Dì giúp việc cười đáp lễ, ra khỏi hoa sảnh liền tặc lưỡi lắc đầu. Đúng là thiếu gia thì thay đổi như nước chảy, còn Khương tiểu thư thì vững như bàn thạch.
Thẩm Quy Linh ngước mắt: "Ông nội, ai đi trước ạ?"
Thẩm Trang: "Bắt đầu luôn sao? Có cần ông chấp cháu vài quân không?"
Không phải ông nổ, chứ môn cờ tướng này ông đã đ.á.n.h bốn mươi năm rồi, trong giới nghiệp dư có thể nói là khó tìm đối thủ, lần nào đối đầu cũng khiến lão già họ Tô hàng xóm thua chạy mất dép. Nhưng lão Tô dù sao cũng là người ngoài, đối xử với cháu nội ruột thì vẫn phải nương tay một chút.
Thẩm Quy Linh suy nghĩ một lát: "Chấp quân thì không cần đâu ạ, ông nội nhường con đi trước nhé?"
Thẩm Trang nhướn mày: "Nghĩ kỹ chưa, trên bàn cờ không có tình ông cháu đâu nhé, ông sẽ không nương tay đâu."
Ánh mắt Thẩm Quy Linh dịu dàng: "Dạ được ạ."
Những quân cờ đen đỏ không ngừng xâu xé nhau giữa ranh giới Sở Hà - Hán Giới.
Nước trà Long Tỉnh phản chiếu ánh nắng rực rỡ, tiếng ve kêu trở thành thứ âm thanh náo nhiệt dễ chịu nhất của ngày hè. Thẩm Quy Linh khẽ di chuyển một quân Tốt, thần thái phong lưu, nhàn nhạt thốt ra hai chữ:
"Chiếu tướng."
Khoảnh khắc ván cờ ngã ngũ, Thẩm Trang ngoài sự kinh ngạc ra thì không khỏi thốt lên đầy sảng khoái:
"Lợi hại thật! Bỏ Pháo, bỏ Xe chỉ để làm bình phong che chắn cho quân Tốt ít ai để ý nhất. Nước cờ lão luyện, ra tay dứt khoát, sát phạt quyết đoán. Tốt! Tốt! Tốt!"
Thẩm Trang bưng chén trà lên nhâm nhi, dường như vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị của cuộc đối sát vừa rồi. Thẩm Quy Linh sắc mặt thản nhiên, anh vốn không mấy bận tâm đến thắng thua của một ván cờ, khách quan nhận xét:
"Là do lúc đầu ông nội quá khinh địch thôi ạ. Nếu ông nghiêm túc ngay từ đầu, tuy kết quả vẫn sẽ không thay đổi, nhưng chắc là ông có thể cầm cự thêm được tầm hai mươi phút nữa."
Thẩm Trang sững người, nhướng mày đ.á.n.h giá thiếu niên trước mặt, rồi bất chợt cười lớn.
Hay!
Trước đây ông còn lo lắng tính cách của Thẩm Quy Linh quá đỗi ôn hòa, không gánh vác nổi đại sự. Giờ xem ra, cái sự "nhu" đó chỉ là cách hành xử với đời của anh mà thôi, những góc cạnh sắc bén của thiếu niên vẫn còn đó. Qua cuộc sát phạt trên bàn cờ vừa rồi, Thẩm Trang hoàn toàn có thể cảm nhận được sự tự tin của một người nắm giữ toàn cục trong tay.
Lão gia t.ử dán mắt vào bàn cờ để xem lại các nước đi, không ngớt lời tán thưởng rồi lắc đầu: "Già thật rồi! Tư duy không theo kịp giới trẻ nữa. Vài ngày tới ông sẽ đưa cháu đi gặp mấy lão bạn cờ của ông, cháu giúp ông trị cho bọn họ bớt kiêu ngạo lại!"
