Ta Chỉ Định Làm Mình Làm Mẩy, Sao Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 50
Cập nhật lúc: 25/04/2026 11:01
Khương Hoa Sâm sụt sùi: “Không phải, mẹ chính là ghét con. Em gái nói rồi, ông nội muốn đưa con đi Tương Anh nên mẹ rất tức giận, thế nên mẹ mới không uống canh của con, thế nên mẹ mới...” Cô càng nói càng thấy tủi thân, khóc không thành tiếng.
Trương Nhu nhìn mà xót xa vô cùng. Dù Khương tiểu thư có không nghe lời đến đâu thì suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, trên đời này làm gì có người mẹ ruột nào đối xử với con mình như thế? Nhìn bộ dạng khóc không ra hơi của Khương Hoa Sâm, Trương Nhu gần như có thể khẳng định loại chuyện này chắc chắn không phải mới xảy ra lần một lần hai.
“Khương tiểu thư, cô đừng sợ, tôi đưa cô đi tìm lão gia t.ử.”
“Trương Nhu!” Phương Mi nghe thấy phải đi tìm lão gia t.ử thì lập tức biến sắc, một tay kéo lấy Khương Hoa Sâm đang trốn sau lưng Trương Nhu, giọng điệu dịu dàng nhưng lạnh thấu xương.
“Sâm Sâm, mẹ đã nói là mẹ không giận rồi mà, đó chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi?”
Khương Hoa Sâm từ từ hé đôi lông mi đẫm nước mắt: “Thật không ạ? Mẹ thật sự không giận con sao?”
Kiếp trước, vì biết cô sắp bị đưa đi Tương Anh, Phương Mi đã nổi trận lôi đình, thậm chí dùng cành liễu cắm hoa đ.á.n.h đập cô, dù cô có van xin thế nào cũng vô ích.
Đứa em gái tốt của cô, Khương Vãn Ý, còn đứng một bên đắc ý: “Chị ơi, đều tại chị làm mẹ giận đấy.”
Đêm đó, mỗi một roi đều quất vào thắt lưng và m.ô.n.g cô. Đánh xong, Phương Mi lại như biến thành một người khác, dịu dàng tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c cho cô.
“Sâm Sâm, đừng trách mẹ. Con phải nhớ kỹ, ở Thẩm gia con không được đi sai một bước nào, nếu không sẽ không còn là con gái ngoan của mẹ nữa.”
Mãi đến sau khi thức tỉnh, Khương Hoa Sâm mới hiểu ra, thì ra đây chính là thứ gọi là tẩy não, là PUA.
Phương Mi đón nhận ánh mắt mong chờ của Khương Hoa Sâm, ánh mắt càng trở nên dịu dàng hơn: “Thật mà, mẹ không có giận, mẹ chỉ là lo lắng con đi xa một mình không có ai chăm sóc thôi.”
Khương Hoa Sâm hít mũi, đầy vẻ tủi thân: “Vậy tại sao mẹ không uống bát canh con mang lên?”
Nhắc đến canh, sắc mặt Phương Mi lại trở nên khó coi.
Khương Hoa Sâm lại bắt đầu khóc: “Mẹ quả nhiên là ghét con.”
Huyệt thái dương của Phương Mi giật liên hồi: “Không có chuyện đó đâu.”
Khương Hoa Sâm bướng bỉnh: “Vậy mẹ uống hết bát canh đó đi. Canh đó là con đặc biệt dặn dì Lưu làm, có tác dụng thanh nhiệt hạ hỏa, trước đây rõ ràng mẹ cũng rất thích mà.”
Mí mắt Phương Mi co rút. Óc lợn buổi trưa còn chưa tiêu hóa hết, giờ lại thêm phổi lợn, nếu uống thật thì e là mấy ngày tới bà ta chẳng ăn nổi thứ gì nữa.
Khương Hoa Sâm lộ vẻ buồn bã, quay người nắm lấy tay Trương Nhu: “Dì Trương, cháu đi cùng dì đến Thấm Viên.”
“Sâm Sâm!” Phương Mi hết cách, c.ắ.n răng nói: “Mẹ đâu có bảo là không uống, mẹ biết con ngoan, sao mẹ nỡ lãng phí tấm lòng của con chứ?”
Phương Mi như hạ quyết tâm, đầy vẻ "nghĩa hiệp" đi tới bàn ăn, múc một bát canh phổi lợn rồi uống ực một hơi.
Tâm trạng Khương Hoa Sâm lập tức khởi sắc, đắc ý liếc nhìn Khương Vãn Ý một cái.
Bị bỏng cả mặt mà vẫn không nhìn ra mẹ yêu ai nhất sao? Khương Vãn Ý chỉ coi cô là kẻ ngốc, không cam lòng tiến lên kéo tay Phương Mi: “Mẹ, chị ấy...”
“Câm miệng!” Phương Mi vừa phải nén cơn buồn nôn đang dâng trào vừa quát khẽ, sau đó mặt mày xám xịt nhìn Trương Nhu: “Cô còn chưa đi?”
Trương Nhu nhìn Khương Hoa Sâm, thấy cô hoàn toàn bị Phương Mi dắt mũi thì thầm thở dài trong lòng, nhàn nhạt nói: “Tương Anh không giống Liên Thành, lão gia t.ử bảo tôi qua hỏi xem Khương tiểu thư cần mang theo những gì để còn chuẩn bị trước.”
Nếu thật sự đã chán ghét thì sao còn sai người đến hỏi han sở thích?
Phương Mi hơi ngạc nhiên nhìn Khương Hoa Sâm một cái. Bà ta cứ ngỡ con bé này đã làm lão gia t.ử ghét bỏ, giờ xem ra có vẻ không phải vậy.
“Sâm Sâm, mẹ cũng đang định hỏi con đây. Con đi một mình mẹ không yên tâm, con muốn chuẩn bị cái gì cứ nói với mẹ.” Tâm trạng Phương Mi bỗng chốc tốt lên, giọng nói lại dịu đi vài phần.
Kiếp trước Thẩm Trang thật sự đã nguội lạnh tâm can, Khương Hoa Sâm bị đ.á.n.h đau đến mấy cũng không dám đi mách, sau đó lên cơn sốt mà bị tống lên tàu hỏa đi Tương Anh.
Khóe môi Khương Hoa Sâm nở nụ cười, vẻ mặt đầy đơn thuần: “Con không cần gì cả, con chỉ cần mẹ tha lỗi cho con là được rồi.”
Lời này khiến Phương Mi rất hài lòng: “Đứa trẻ ngốc, nói gì mà tha lỗi với không tha lỗi? Mẹ là vì xót con thôi.”
Khương Hoa Sâm chỉ vào nồi canh trên bàn: “Vậy mẹ uống hết chỗ canh đó đi, mẹ uống hết con mới tin là mẹ yêu con.”
Sắc mặt Phương Mi biến đổi, nhưng nhanh ch.óng điều chỉnh lại: “Sâm Sâm, nhiều quá, mẹ ăn không hết.”
Khương Hoa Sâm: “Mẹ quả nhiên không yêu con.”
“...” Khóe môi Phương Mi giật giật.
Khương Hoa Sâm: “Mẹ ơi, con sắp đi rồi, ông nội nói đến khi khai giảng con mới được về, con không muốn rời đi với sự hối tiếc rằng mẹ không yêu con.”
Khi bạn đứng trên đỉnh cao đạo đức để gây sức ép, đối phương dù không muốn cũng buộc phải chấp nhận.
Khương Hoa Sâm học rất nhanh, và lập tức thực hành ngay lên người Phương Mi. Nhưng lúc này Phương Mi hoàn toàn không hay biết, một mặt thì đắc ý vì sự sùng bái của Khương Hoa Sâm, mặt khác lại hận con bé này cứng đầu cứ ép mình uống hết cả nồi canh. Nếu là bình thường bà ta chắc chắn sẽ chiều theo, nhưng lúc này thật sự nuốt không trôi nữa.
