Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 207: Không Ai Có Thể Bắt Thóp Được Tôi
Cập nhật lúc: 08/05/2026 03:04
Nếu là đối chiến ngự thú bình thường, Minh Hi tuyệt đối sẽ không dùng Thời Chi Giới để “ăn gian”.
Nhưng ai bảo cái lão già khú đế của Bắc Nghệ Chuyên Cao này không biết xấu hổ cơ chứ.
Ông ta đã không giảng võ đức, thì đừng trách cô dùng thủ đoạn đặc thù.
Trên không trung, Kim Nguyên Bảo đã bắt đầu ngưng tụ năng lượng.
Lôi điện tím vàng quen thuộc lại lần nữa xuất hiện đầy chấn động, không khí xung quanh cũng như trở nên nặng nề.
“Woa—!”
Ba người Hạ Đại Sinh cũng sững sờ.
Bọn họ ít nhiều cũng hiểu về Lôi Thần Nhất Nộ, đều biết kỹ năng này có tác dụng phụ rất lớn.
Dù sao thì tuyệt đối không thể sử dụng liên tục.
Nhưng tình huống trước mắt lại là — Lôi Diêm Đại Phong vừa dùng Lôi Thần Nhất Nộ xong, sau khi được Lạc Khắc Hi Nhã trị liệu, nó lại "đầy m.á.u hồi sinh".
Không chỉ hồi lại, mà còn có thể tiếp tục sử dụng Lôi Thần Nhất Nộ mà không hề bị ảnh hưởng.
Chuyện này đúng là ly kỳ.
Đừng nói Lạc Ương đang ở trong cuộc, ngay cả bọn họ cũng cảm thấy cực kỳ không chân thực.
Kỹ năng trị liệu của Lạc Khắc Hi Nhã mạnh đến vậy sao?
Ngay cả tác dụng phụ của Lôi Thần Nhất Nộ cũng có thể tiêu trừ?!
Chỉ riêng cái sự phi lý của tổ hợp này, Minh Hi đi đến đâu mà chẳng thể chống nạnh bước đi cái kiểu "bất cần đời" cơ chứ.
Trong mắt Quỷ Diện Lệ Hùng cũng loé lên một tia kinh ngạc, biểu cảm trên mặt nạ quỷ trên vai phải đều vặn vẹo cả rồi, trông càng thêm đáng sợ và dữ tợn.
Nó rõ ràng cũng không lường trước được Lôi Diêm Đại Phong có thể phát động tấn công lần nữa.
“Thần Diện, Quỷ Ảnh!”
Lúc này Lạc Ương chỉ còn lại một sủng thú có thể chiến đấu, đã bắt đầu có chút mất bình tĩnh!
Bình tĩnh?
Điềm tĩnh?
Không tồn tại.
Quỷ Diện Lệ Hùng phản ứng cũng rất nhanh.
Mặt nạ quỷ trên vai phải lập tức bay lên không trung, phóng to gấp trăm lần, che kín cả bầu trời.
Chỉ thấy nó há miệng, phát ra một tiếng gầm không tiếng, ngay sau đó từng đạo quỷ ảnh từ trong miệng mặt nạ quỷ bay ra, nghênh đón luồng lôi điện thô tráng như cột chống trời kia.
Minh Hi nhíu mày.
Quỷ Ảnh, cô nhớ hình như là kỹ năng đặc chủng hệ Ác Ma, Địa giai.
Miễn nhiễm với công kích năng lượng, cũng không gây sát thương vật lý.
Nhưng nếu bị quỷ ảnh xuyên qua, sẽ trực tiếp trọng thương tinh thần hải của sinh vật siêu phàm.
Hàng trăm hàng ngàn quỷ ảnh gương mặt dữ tợn, hoàn toàn không để ý đến lôi điện đang giáng xuống, như bầy sói nhìn thấy con mồi, lao thẳng về phía Kim Nguyên Bảo.
Còn lôi quang tím vàng thì hung hãn bổ xuống Quỷ Diện Lệ Hùng dưới mặt đất.
Tuy nhiên, sủng thú Vương cấp vẫn là sủng thú Vương cấp.
Nó nhanh ch.óng phản ứng, cố gắng chống đỡ đòn này.
Nhưng uy lực của Lôi Thần Nhất Nộ vượt xa dự đoán của nó, lôi điện dễ dàng xuyên thủng phòng ngự, giáng thẳng xuống người nó.
Quỷ Diện Lệ Hùng gầm lên giận dữ, thân thể khổng lồ lùi lại mấy bước.
Trên mặt nạ quỷ cũng xuất hiện vết nứt thứ hai.
Cùng lúc đó—
Khi đám quỷ ảnh dày đặc sắp chạm tới Kim Nguyên Bảo.
Minh Hi nhanh ch.óng kết ấn, thu hồi Kim Nguyên Bảo về không gian sủng thú.
Kim Nguyên Bảo vừa tung Lôi Thần Nhất Nộ xong, lúc này đang ở trạng thái suy yếu nhất.
Ngay cả vỗ cánh cũng không làm nổi, càng không có khả năng né đám quỷ ảnh kia.
Tinh thần hải của sinh vật siêu phàm bị tổn thương không phải chuyện đùa.
Huống chi còn là Quỷ Ảnh cấp Địa giai.
Cho nên Minh Hi không chút do dự dùng đến thủ đoạn phi thường.
Chiêu này gọi là — ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Rất thực tế.
Minh Hi hoàn toàn không cảm thấy mình hèn hạ, cô chỉ gọi đó là biết co biết duỗi.
Còn đối phương không dùng?
Liên quan gì đến cô?
Nói trắng ra, đối phương không xứng để cô đối xử theo cách thông thường.
Hơn nữa, chỉ cần cô đủ “mặt dày”, lão già kia cũng sẽ không thể bắt thóp được cô.
Ngón tay Minh Hi nhanh đến mức như đóa hoa nở rộ dưới ống kính tốc độ cao, liên tục kết ấn.
Không gian màu cam xuất hiện, Kim Nguyên Bảo chật vật rơi ra không gian sủng thú.
Động tác thu lại rồi triệu hoán ra của cô nhanh đến mức để lại tàn ảnh, tốc độ này độc thân tám trăm năm cũng không luyện nổi!
Ngay sau đó, Minh Hi lại chuyển không gian sủng thú thành Thời Chi Giới.
Lại một lần nữa dẫn Kim Nguyên Bảo vào Thời Chi Giới, nằm vào khoang hồi phục năng lượng, hồi đầy rồi đi ra.
“Tiểu Ngân Hoa, Thần Thánh Trị Liệu.”
Tiểu Ngân Hoa lập tức nhập vai.
Kim Nguyên Bảo lại một lần nữa "đầy m.á.u hồi sinh".
“Kim Nguyên Bảo, Lôi Thần Nhất Nộ.”
Lạc Ương: “……”
Mẹ nó, đối chiến ngự thú mà chơi kiểu này à?!
“Đợi đã!”
“Cô gian lận!”
Lạc Ương tức đến bật cười.
Có Ngự Thú Sư nào trong lúc đối chiến mà dùng cách thu sủng thú về không gian để né kỹ năng không?
Nếu tình huống này xảy ra trên đài thi đấu, điều đó đồng nghĩa với việc nhận thua.
Nhưng Minh Hi làm thì thôi đi.
Cô lại còn thản nhiên triệu hoán Lôi Diêm Đại Phong ra lần nữa.
Còn cho nó tiếp tục tấn công.
Hành vi của con nhóc này, về lý thuyết đúng là gian lận không sai vào đâu được.
Nhưng——
Minh Hi nhìn Lạc Ương, nhún vai:
“Đừng nói linh tinh, vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn thôi, trong dã ngoại đối chiến, căng thẳng lỡ tay là chuyện thường mà, ông thấy đúng không?”
Lạc Ương có cảm giác một ngụm m.á.u đen nghẹn nơi cổ họng.
Lời này nghe sao mà quen tai thế?
Chẳng phải là rất quen sao.
Vừa nãy lúc ông ta cho Kỳ Khắc Lạp tấn công Minh Hi, cũng là một tràng lời lẽ y hệt như vậy.
Ba người Hạ Đại Sinh cố nhịn cười: “……”
Ba người Thường Vân Lâm nén nhục: “……”
Cạn lời, là Biển Băng Nguyên đêm nay.
Chuỗi thao tác hoa mắt lại không có giới hạn này của Minh Hi khiến người ta không kịp nhìn, càng khiến người ta phải thán phục.
“Không vấn đề gì nữa chứ? Không vấn đề gì thì chúng ta tiếp tục!”
Minh Hi mặt không biểu cảm: “Kim Nguyên Bảo, Lôi Thần——”
“Đợi đã!!!”
Lạc Ương lại một lần nữa lớn tiếng cắt ngang Minh Hi, giọng nói đã biến điệu, hệt như bị thứ gì đó đ.â.m xuyên cuống họng.
“Cô chắc là vẫn muốn tiếp tục chứ?”
Minh Hi nhướng mày:
“Làm sao vậy? Vị thầy giáo Bắc Nghệ Chuyên Cao này, không lẽ ông sợ rồi à?”
Lạc Ương liếc nhìn Quỷ Diện Lệ Hùng của mình.
Đặc biệt là chiếc mặt nạ quỷ trên vai phải đã xuất hiện hai vết nứt.
Nhất thời im lặng.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng ông ta quả thực đã sợ rồi.
Ai mà ngờ được kỹ năng trị liệu của Lạc Khắc Hi Nhã lại mạnh đến vậy.
Ngay cả tác dụng phụ của Lôi Thần Nhất Nộ cũng có thể tiêu trừ.
Quá vô lý!
Quá không nói đạo lý!
Ngông cuồng hết mức!
Nếu Lôi Diêm Đại Phong và Lạc Khắc Hi Nhã cứ phối hợp như vậy, có thể vô hạn dùng Lôi Thần Nhất Nộ…
Thì ông ta cũng không biết Quỷ Diện Lệ Hùng của mình chịu được bao nhiêu lần.
Một lần?
Hay hai lần?
Dù sao đó cũng là Lôi Thần Nhất Nộ!
Ông ta không dám cược.
“Minh Hi, cô đừng quá đáng!”
Lạc Ương hoàn toàn không ngờ mình lại bị một con nhóc con ép đến mức này.
Con nhóc vừa lên đã làm bị thương Vong Ưu có năng lực quấy nhiễu tinh thần.
Sau đó giương đông kích tây, liên hợp Chu Doanh và những người khác xử lý Trữ Thuỷ Mô Mô.
Tiếp đó đ.á.n.h ngất Kỳ Khắc Lạp.
Giờ lại dùng Lôi Thần Nhất Nộ khiến Quỷ Diện Lệ Hùng có sức mà không có chỗ dùng, thậm chí không thể phản công.
Dù ông ta có khinh thường, có phủ nhận, cũng buộc phải thừa nhận một điều—
Minh Hi đúng là thiên tài.
Cho dù con nhóc không từ thủ đoạn, hèn hẹ vô sỉ, hành động không theo lẽ thường.
Nhưng sự thật là, chỉ bằng một mình con nhóc đó—
Một Ngự Thú Sư cấp D—
Đã hoàn toàn đảo ngược cục diện thắng bại.
Đắng chát.
Minh Hi cười lạnh:
“Quá đáng sao? Tôi thấy cũng bình thường mà? Vị nữ sinh kia của các người chẳng phải đã nói rồi sao, đoạt bảo dã ngoại, kẻ có năng lực thì đạt được? Tôi đây chẳng phải đều là để chứng minh thực lực của bản thân mình sao?”
Lạc Ương nghiến răng.
Ông ta biết, hôm nay vố này mình chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Có Lôi Thần Nhất Nộ chắn phía trước, lại còn một mình tác chiến—
Ông ta đã hoàn toàn mất ưu thế.
Trận chiến này, ông ta thua vừa khó coi, vừa nhục nhã!
“Được! Chúng ta đi!”
