Sự Trả Thù Của Tô Bạch - Chương 1
Cập nhật lúc: 08/07/2026 11:00
Sau khi tôi ngủ với Thi Trấn, ngay ngày hôm sau Tần Dực đã tìm đến tận cửa.
Anh ta uể oải ngồi xuống, giọng điệu thản nhiên.
"Đừng căng thẳng, tôi không đến để tính sổ đâu, tôi biết tối qua Tô Bạch đã tìm cậu."
"Là tôi ngầm đồng ý."
Thi Trấn huýt sáo một tiếng.
Tần Dực châm một điếu t.h.u.ố.c: "Cảm giác với Tô Bạch thế nào?"
"Rất khá." Thi Trấn cũng thoải mái ngồi đối diện, vẻ mặt đầy dư vị: "Không hổ là người phụ nữ anh chọn, rất có tư vị, toàn thân chỗ nào cũng mềm, đàn hồi như gì ấy, nhéo một cái là chín muồi."
"Chỉ là còn chưa phóng khoáng lắm, nếu chủ động thêm chút nữa chắc sướng c.h.ế.t tôi rồi."
"Còn cả dáng vẻ cô ta lúc khóc nữa, đúng là thanh khiết c.h.ế.t đi được, giờ nghĩ lại vẫn..."
Mặc dù Tần Dực vẫn đang cười nhưng nụ cười đó không chạm tới đáy mắt.
"Nhưng này, anh biết rõ Tô Bạch vì dỗi anh mới trả thù, sao còn ngầm đồng ý cho cô ta bò lên giường tôi?"
"Như vậy cô ấy mới biết ngoan." Tần Dực bình thản đáp.
"Dạo này tính khí cô ấy thất thường, hay làm mình làm mẩy với tôi, khiến tôi rất phiền lòng."
"Đợi đến khi cô ấy nhận ra làm loạn thế nào cũng vô ích, thì sẽ không còn làm càn nữa."
Thi Trấn có vẻ hứng thú: "Nhưng anh không sợ cô ta nếm thử mùi vị đàn ông bên ngoài rồi sẽ nghiện, từ mèo nhà biến thành mèo hoang, cứ lẻn ra ngoài ăn vụng sao?"
Tần Dực cười khẩy không mấy bận tâm: "Không đâu."
"Tô Bạch là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã chẳng nếm được ngọt ngào gì, kiểu người này chỉ cần cho cô ấy một chút tốt đẹp, cô ấy sẽ coi anh là chiếc phao cứu mạng. Cô ấy yêu tôi đến tận xương tủy, hôm qua chỉ vì tức giận nên nhất thời bốc đồng mới làm chuyện đó với cậu, bình thường cô ấy không làm mấy trò này đâu."
Anh ta b.úng tàn t.h.u.ố.c, giọng nói theo làn khói bay ra:
"Tôi hiểu cô ấy, đợi tiêu tan cơn giận, cô ấy sẽ cảm thấy mình vấy bẩn, hối hận vì đã tìm cậu, lại còn sợ tôi chê bai cô ấy không sạch sẽ, sau này sẽ ngoan ngoãn, không tranh không cãi, bớt lo hơn."
"Để cô ấy phá giới một lần, đổi lấy sự phục tùng ngoan ngoãn sau này."
"Rất hời."
Thi Trấn tặc lưỡi vỗ tay cho anh ta.
"Không hổ là tổng giám đốc Tần, dạy người cứ như dạy ch.ó vậy."
"Mà tôi nhớ tính nết Tô Bạch như cừu non vậy, gần như không có tính khí, anh làm gì mà khiến cô ấy giận dữ thế? Chẳng lẽ... vì Khúc Dữu Bạch?"
"Đừng nói là cô ta bắt gặp các người đang…"
Thi Trấn làm một cử chỉ đầy ẩn ý rồi bật cười.
Tần Dực liếc nhìn anh ta với vẻ mặt vô cảm.
"Đừng nghĩ bậy bạ, chỉ là thấy hôn nhau thôi."
Thi Trấn lại huýt sáo.
"Này, nói thật đi, anh tính sao đây? Giờ Khúc Dữu Bạch đã về rồi, rốt cuộc anh chọn ai? Cô ấy là người phụ nữ anh nhớ mãi không quên suốt mười năm đấy."
"Anh giữ Tô Bạch bên người, chẳng phải vì tên cô ấy cũng có chữ Bạch, nhìn cũng giống cô ấy sao?"
"Khúc Dữu Bạch chắc chắn sẽ không dung túng việc anh còn người phụ nữ khác đâu."
Làn khói mờ ảo che khuất khuôn mặt Tần Dực.
Anh ta im lặng một lúc lâu.
"Để tính sau đi, Tô Bạch không rời bỏ tôi được đâu, cùng lắm thì lén lút nuôi dưỡng là được."
"Cô ấy đơn thuần, không có tôi che chở thì chỉ có bị lừa."
Anh ta chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt lạnh lẽo quét qua: "Cậu có dùng bao không đấy?"
Thi Trấn khựng lại, mấy giây sau mới phản ứng kịp.
"Chắc chắn rồi."
Tần Dực ấn tắt điếu t.h.u.ố.c, khoác áo đứng dậy, giọng nói lạnh thấu xương: "Tối qua là để cậu chiếm chút lợi lộc nhưng…"
"Không có lần sau đâu."
Giữa trưa, nắng vàng rực rỡ.
Tôi trang điểm một chút cho tươi tắn, xinh đẹp đi gặp bạn thân.
Vừa đến nơi, Lục Tranh Tranh đã kéo tôi xem xét từ đầu đến chân với gương mặt đầy lo lắng.
"Cậu không sao chứ, thế nào rồi?"
Tôi cười gạt tay cô ấy ra: "Không sao mà, ổn lắm."
Vẻ lo lắng trên mặt Lục Tranh Tranh không hề giảm bớt: "Thật không sao chứ? Tối qua cậu gọi cho tớ khóc sướt mướt, nói năng chẳng rõ ràng, tớ hỏi xảy ra chuyện gì cậu cũng không trả lời, rồi đột nhiên ngắt máy, gọi lại thì không liên lạc được."
"Cậu làm tớ sợ c.h.ế.t khiếp, cứ lo không biết đã xảy ra chuyện gì rồi."
"Cậu nói thật đi, có phải Tần Dực lại bắt nạt cậu không?"
Tôi kéo cô ấy ngồi xuống, thản nhiên nói: "Thật sự không có chuyện gì, tối qua chỉ là vô tình làm hỏng điện thoại thôi. Tớ cũng không bị bắt nạt. Tần Dực vẫn bình thường, cần tiền thì đưa tiền."
Suy nghĩ một chút, tôi nói thêm: "Chỉ là dạo trước bạch nguyệt quang của anh ta về nước, Tần Dực đã tuyển cô ta làm trợ lý, hôm qua không may thế nào lại đụng mặt thấy bọn họ hôn nhau."
Lục Tranh Tranh: ...
"Không phải chứ, thế này mà gọi là không có chuyện gì á?!" Cô ấy gần như phát điên: "Cậu không tức giận sao? Anh ta ngoại tình đấy!"
"Tớ đã nói từ sớm là kẻ này chẳng ra gì, cậu cứ nhất quyết coi anh ta như báu vật."
"Cũng tạm được." Tôi hờ hững đáp: "Tớ cũng đã lên giường với anh em của anh ta rồi."
Không khí tĩnh lặng.
Lục Tranh Tranh im lặng lần thứ hai.
Ngay sau đó, cô ấy thốt lên một tiếng "Vãi thật" kinh thiên động địa, làm cô bé ở bàn bên cạnh giật b.ắ.n mình.
Nhận ra mình đã làm quá lớn tiếng, cô ấy vội vàng bịt miệng, nhìn quanh một lượt rồi lén lút như kẻ trộm, nhích m.ô.n.g lại gần tôi thêm chút nữa.
"... Là ai thế?"
"Cậu không biết đâu."
"Sao cậu lại nghĩ vậy? Là để trả thù Tần Dực sao?"
"Cũng không hẳn." Tôi cười cười nhét chai nước sủi bọt vào tay cô ấy: "Chỉ là đột nhiên phát hiện trên vai anh ta có một vết sẹo hình trăng khuyết, rất giống nốt ruồi của anh Cố, cộng thêm uống chút rượu nên nhất thời hoa mắt thôi."
Lục Tranh Tranh trợn mắt há hốc mồm: "Cậu đỉnh thật đấy..."
"Nhưng nói thật, trải nghiệm chẳng ra sao cả. Hai gã này đều là loại không được tích sự gì, nói là đàn ông còn quá khen, thời gian chắc còn không đầy một chén trà, thật lãng phí tài năng diễn xuất của mình."
"Tần Dực thì khá hơn một chút, biết phục vụ, mặt mũi cũng tạm ổn, lúc cười có hai phần giống người kia nhưng ở lâu cũng chán."
"Thôi bỏ đi, miễn không phải anh Cố thì những người khác chỉ là trò tiêu khiển."
"Chơi bời thôi mà, ai đừng đem ai làm thật."
Lục Tranh Tranh thẫn thờ như một con lừa gỗ, đến cả mắt cũng quên chớp.
Trong cơn chấn động, cô ấy giơ ngón cái lên với tôi.
Tôi chạm cốc với cô ấy.
"Cho tớ mạn phép hỏi một câu, anh Cố của cậu là…"
Lời Lục Tranh Tranh khựng lại.
Tôi nhìn theo ánh mắt đờ đẫn của cô ấy quay đầu lại, vừa vặn chạm mặt Tần Dực với gương mặt đen sầm lại như muốn nhỏ m.á.u.
Giọng nói âm trầm thốt ra từ trong cổ họng anh ta.
"Tô Bạch, kẻ họ Cố mà em nói là ai?"
"Tốt nhất em giải thích cho rõ, những gì em và Lục Tranh Tranh nói có ý nghĩa gì?"
