[song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 109

Cập nhật lúc: 05/04/2026 09:02

Dù sao báo cáo kết hôn của Lãnh Tiêu đã nộp rồi. Nhanh thì, trong tuần này, hai người này liền có thể lĩnh chứng kết hôn. Cho nên, Lãnh Tiêu nhịn thêm chút nữa đi! Đợi Điền Kiều chính thức trở thành vợ anh, anh muốn thân mật với Điền Kiều thế nào đều không thành vấn đề!

Lãnh Tiêu đưa Điền Kiều về nhà, chính là để Điền Kiều ở nhà anh, anh mới có thời gian nói chuyện với Điền Kiều. Kết quả, quyết định này của Diệp Sương vừa đưa ra, kế hoạch của Lãnh Tiêu lập tức thất bại.

Không thể thành công ở riêng với Điền Kiều, Lãnh Tiêu có chút không vui. Nhưng đã đợi lâu như vậy rồi, anh cũng không kém một tuần này.

Sự gấp gáp của Lãnh Tiêu, Điền Kiều cảm nhận được rồi. Chịu ảnh hưởng của Lãnh Tiêu, Điền Kiều vốn dĩ không gấp như vậy, cũng bắt đầu ngứa ngáy trong lòng.

Sau khi kết hôn cũng có thể yêu đương! Kế hoạch hẹn hò nghĩ ra trước đây, toàn bộ dời đến sau khi kết hôn đi! Lãnh Tiêu đẹp trai như vậy, chân thật như vậy, vẫn là ôm vào trong lòng thiết thực hơn! Những chuyện lãng mạn phong hoa tuyết nguyệt đó, đợi cô tận hưởng sự thiết thực rồi, lại từ từ làm!

Gió đêm thổi bay mái tóc của Điền Kiều, khiến trái tim Điền Kiều, cũng giống như mái tóc này, nhẹ nhàng gợn sóng.

Loại cảm giác ăn no xong, cùng Lãnh Tiêu dạo bước dưới ánh tà dương, không cần lo lắng bất cứ chuyện gì, không có bất kỳ phiền não nào, chỉ tĩnh lặng ngắm nhìn ráng chiều, kỳ vọng vào ngày mai tươi đẹp này thật không tồi!

Điền Kiều cố ý bước chậm lại, muốn tận hưởng thêm một lúc khoảnh khắc hạnh phúc này.

Lãnh Tiêu phối hợp với nhịp độ của Điền Kiều, bước chân cũng chậm lại.

Cảm giác hạnh phúc tĩnh lặng, không ngừng từ đáy lòng bọn họ trào dâng. Cảm giác nhàn nhã năm tháng tĩnh hảo này, khiến tâm trí căng thẳng của bọn họ đều nhận được sự thư giãn rất tốt.

Khoảnh khắc này không cần nói chuyện, bọn họ liền hiểu nhau.

Hạnh phúc của khoảnh khắc này, là chân thực như vậy. Tận hưởng thêm một chút cũng khá tốt khá tốt.

Chỉ là, con đường xa đến đâu cũng luôn có điểm dừng. Bất luận Điền Kiều và Lãnh Tiêu đi chậm thế nào, ký túc xá của Điền Kiều vẫn đến rồi.

Dưới lầu ký túc xá thỉnh thoảng lại có nữ binh ra ngoài đi lại, người đông mắt tạp, Điền Kiều buông tay Lãnh Tiêu ra, bảo anh mau ch.óng về nghỉ ngơi.

“Ngủ sớm một chút, dạo này anh vất vả rồi, nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt. Chúng ta ngày mai gặp.” Điền Kiều dịu dàng tạm biệt Lãnh Tiêu.

Ngày mai gặp, câu nói tuyệt diệu biết bao. Kiếp này, bọn họ quả thực còn rất nhiều rất nhiều ngày mai.

Chỉ là, ngày mai rốt cuộc là ngày mai. Hôm nay Lãnh Tiêu liền muốn cùng Điền Kiều thời thời khắc khắc dính lấy nhau, mãi mãi không chia lìa.

Vừa nãy còn cảm thấy đợi thêm cũng không sao Lãnh Tiêu, vào khoảnh khắc chia tay này, lại bắt đầu gấp gáp.

Vợ vẫn là trói bên cạnh mình, Lãnh Tiêu mới có thể yên tâm.

Chuyện kết hôn, vẫn phải đẩy nhanh tốc độ mới được!

Không muốn cứ như vậy trở về, Lãnh Tiêu kéo Điền Kiều vào góc khuất tầm nhìn, chuồn chuồn lướt nước hôn một cái lên môi Điền Kiều, mới lưu luyến không rời buông Điền Kiều ra, bảo Điền Kiều mau ch.óng về ký túc xá.

Không thể hôn nhiều, nụ hôn sâu rồi, Lãnh Tiêu liền không khống chế được nữa!

C.h.ế.t tiệt lại phải đợi thêm! Anh nhất định phải mau ch.óng kết hôn!

Điền Kiều vừa về đến ký túc xá đã đối mặt với rất nhiều đôi mắt sáng lấp lánh. Không chỉ mấy người bạn cùng phòng của Điền Kiều mà các nữ binh tò mò khác cũng tụ tập trong phòng cô để hóng chuyện, chờ cô trở về. Bọn họ thật sự quá tò mò.

Không biết Điền Kiều đã đi đâu, cô và Lãnh Tiêu quen nhau như thế nào, rất nhiều người buổi tối ngủ không ngon giấc!

Điền Kiều không phải là người thích đem chuyện riêng của mình ra để kể lể. Nhưng lúc này mọi người quá nhiệt tình, nếu cô không nói vài câu cho mọi người đỡ thèm, e là tối nay cô cũng đừng hòng ngủ.

Thế là, Điền Kiều bắt đầu bịa chuyện một cách nghiêm túc: “Là do các cậu không tin tớ có đối tượng đấy chứ. Trước đây đám người kia đến theo đuổi tớ, tớ đã nói rõ là mình có đối tượng rồi, vậy mà các cậu và bọn họ chẳng có một ai tin cả.”

Điền Kiều vừa nói vừa bất đắc dĩ xòe tay ra. Vẻ mặt như thể đều là do mọi người tự bỏ lỡ cơ hội phát hiện sự thật, không thể trách cô được.

Mọi người nhớ lại những lời Điền Kiều nói lúc đó, đúng là như vậy thật.

Lúc ấy, Điền Kiều bị đám người theo đuổi làm cho phiền không chịu nổi, bất kể ai đến tìm, câu đầu tiên cô đều nói với đối phương rằng mình đã có đối tượng, hai người không có khả năng, và bảo đối phương đừng lãng phí thời gian ở chỗ cô. Mặc dù bây giờ xem ra Điền Kiều không nói dối, nhưng trong tình huống đó, lời này nghe thế nào cũng giống như một cái cớ, ai mà biết được cô nói thật chứ?

Thế là, vấn đề lại quay về điểm xuất phát ban đầu: Rốt cuộc Điền Kiều và Lãnh Tiêu quen nhau như thế nào?

Bọn họ và Điền Kiều không nói là ngày nào cũng gặp, nhưng cũng gần như vậy. Rõ ràng trước đây Điền Kiều và Lãnh Tiêu chưa từng gặp mặt, hai người họ yêu nhau từ lúc nào?

Điền Kiều nói đùa: “Yêu nhau từ kiếp trước chứ sao.”

“Ấy, bọn tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy, đừng có đùa nữa! Mau thành khẩn sẽ được khoan hồng, rốt cuộc hai người yêu nhau như thế nào?”

Điền Kiều nhìn những người bạn vẫn không tin mình, chỉ cảm thấy rất buồn cười. Đám người này thật thú vị, họ thật sự luôn đi trên con đường lướt qua sự thật!

He he~ Vì nói thật họ không tin, Điền Kiều đành phải tiếp tục bịa chuyện để lừa họ thôi.

Điền Kiều nói: “Thật ra trước đây bọn tớ là bạn qua thư.”

Trong câu chuyện của Điền Kiều, trước đây vì cô cảm thấy có người thích mình là vì thích dung mạo và gia thế của cô, chứ không phải đơn thuần thích con người cô. Vì vậy, cô quyết định kết bạn qua thư mà không cần gặp mặt, để xem trên thế giới này có ai sẽ đơn thuần thích con người cô hay không.

Lãnh Tiêu chính là người bạn qua thư mà Điền Kiều ngẫu nhiên kết giao được.

“Có một lần, nhân lúc đến nhà ăn dùng bữa, tớ đã ném một mẩu giấy nhỏ vo tròn xuống đất. Ai nhặt được và bằng lòng hồi âm cho tớ, chúng tớ sẽ làm bạn.”

“Lãnh Tiêu đã nhặt được. Nhưng ban đầu anh ấy không định hồi âm cho tớ. Anh ấy tưởng tớ có ý đồ xấu, định điều tra tớ. Sau khi điều tra, phát hiện ra suy nghĩ ngây thơ này của tớ, anh ấy liền nói cho tớ một trận.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.