Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Phu Nhân Bị Lộ - Nhan Hy + Nhiếp Ngôn Thâm - Chương 67: Lời Nói Dối Của Hứa Giai Uyển Bị
Cập nhật lúc: 03/04/2026 16:08
vạch trần
“Chuyện thân mật hơn là gì.”
Giọng Nhiếp
Ngôn Thâm chưa bao giờ trầm đến thế, đôi mắt
đen cuộn trào cảm xúc gần như không thể kìm
nén. Hứa Giai Uyển nửa dựa vào giường bệnh,
bàn tay đã rút kim truyền dịch hơi siết lại,
“Nhiếp Mộ Thời đã luồn tay vào trong áo của
Hy.”
“Ngầu!”
Nhiếp Mộ Thời buột miệng nói một
câu.
142 -
Hy nhìn sang anh. Cảm xúc đang tức giận, bỗng
chốc vì câu nói này của anh mà trở nên nhẹ
nhõm, cũng có thêm vài phần vui vẻ.
“Sao cô không nói tôi và chị dâu tạo ra một đứa
bé ngay trong xe luôn đi?”
Nhiếp Mộ Thời khi
nói móc cũng rất lợi hại,
“Cái tài nói dối không chớp mắt này của cô, bản
thiếu gia đây thật sự là lần đầu tiên thấy.”
“Nhiếp Mộ Thời!”
Nhiếp Ngôn Thâm lạnh lùng
quát. Nhiếp Mộ Thời nhếch mép cười, nghĩ đến
phản ứng của Hy rồi đáp lại một câu,
“Sao, anh tin rồi à?”
Nhiếp Ngôn Thâm không
nói gì. Nhìn cảnh anh ta bảo vệ Hy, trong lòng
bỗng thấy khó chịu.
“Ngôn Thâm, họ cũng có thể chỉ là nhất thời
hồ đồ.”
Hứa Giai Uyển kéo tay áo Nhiếp Ngôn Thâm,
đôi mắt đẹp ánh lên vẻ lo lắng,
“Cô Hy có lẽ để tâm đến chuyện giữa em và
anh, nên mới tức giận làm ra chuyện như vậy.”
143 -
“Anh đừng trách cô ấy.”
Hứa Giai Uyển nói
thêm một câu. Hy và Nhiếp Mộ Thời không ai
nói gì. Hai người cứ thế đứng đó chờ đợi phản
ứng và câu trả lời của Nhiếp Ngôn Thâm.
Bàn tay buông thõng hai bên của Nhiếp Ngôn
Thâm siết c.h.ặ.t rồi lại thả lỏng, cuối cùng chỉ
khàn giọng hỏi một câu,
“Em chắc chắn em đã thấy?”
“Chắc chắn.”
Hứa Giai Uyển gật đầu. Nhiếp
Ngôn Thâm hỏi,
“Không nhìn nhầm?”
“Không ạ.”
Sau khi Hứa Giai Uyển nói xong
câu này, Nhiếp Ngôn Thâm đứng đó rất lâu
không lên tiếng.
Trong phút chốc Cả ba người đều không đoán
được suy nghĩ của anh.
“Anh, dù sao anh cũng sắp ly hôn với chị dâu
để ở bên người này rồi, hay là tác thành cho
chúng em đi.”
Nhiếp Mộ Thời xem náo nhiệt không sợ
chuyện lớn,
144 -
“Em chắc chắn sẽ đối tốt với chị dâu hơn anh,
ông nội cũng sẽ không phản đối.”
“Câm miệng!”
Toàn thân Nhiếp Ngôn Thâm
toát ra vẻ lạnh lẽo. Hứa Giai Uyển trong lòng
cuối cùng cũng yên tâm một chút. Nhiếp Mộ
Thời, tên ngốc này, đã tự mình thừa nhận, Hy
dù có biện minh thế nào cũng vô ích. Lời của
cô đã có tác dụng.
Ánh mắt Nhiếp Ngôn Thâm rơi trên người Hy
đang im lặng, đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen,
“Cô không định giải thích một chút sao?”
“Có cần thiết phải giải thích không?”
Hy lười
cả để ý.
“Hy!”
“Tôi nói tôi và Nhiếp Mộ Thời không có gì cả,
tai nạn xe hôm nay là do Hứa Giai Uyển tự lao
vào tìm đ.â.m, anh có tin không?”
Hy đối mắt
với anh.
Lời vừa dứt. Cả phòng bệnh im phăng phắc
không một tiếng động. Hứa Giai Uyển nhìn tình
hình này, đã nghĩ đến cảnh Hy và Ngôn Thâm
145 -
hoàn toàn trở mặt. Không có người đàn ông nào
có thể chấp nhận mình bị cắm sừng, đặc biệt khi
cả hai người đều là người thân cận nhất của
mình.
“Ngôn…”
Mới nói được một chữ.
Nhiếp Ngôn Thâm lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo
vô cùng,
“Tôi tin.”
Hy “?”
Hứa Giai Uyển cả người cứng đờ. Ánh
mắt có chút hoảng loạn, một nỗi sợ hãi lan tỏa
trong lòng, cô theo phản xạ định kéo tay Nhiếp
Ngôn Thâm,
“Ngôn Thâm, em không nói dối, cô ấy và
Nhiếp Mộ Thời thật sự…”
“Em có biết Nhiếp Mộ Thời là ai không?”
Trên người Nhiếp Ngôn Thâm có thêm vài
phần mệt mỏi, khí chất cả người vô cùng sa sút.
Hứa Giai Uyển theo phản xạ nhìn về phía Nhiếp
Mộ Thời. Không đợi cô lên tiếng,
Nhiếp Ngôn Thâm đã nói, “Nó là em trai tôi, là
em trai ruột sẵn sàng dùng mạng để bảo vệ tôi.”
146 -
“Ngôn Thâm…”
“Dù nó có đối xử không tốt với tất cả mọi
người, cũng không thể làm bất cứ chuyện gì có
lỗi với tôi.”
Đôi mắt đen của Nhiếp Ngôn Thâm
nhìn chằm chằm cô, lời nói không có chút nhiệt
độ nào. Hứa Giai Uyển lần này thật sự hoảng
rồi,
“Ngôn Thâm, em thật sự không lừa anh, họ thật
sự ở trên xe…”
“Đủ rồi!”
Cơn giận của Nhiếp Ngôn Thâm đã
đến cực điểm. Hứa Giai Uyển cả người run lên.
Nhiếp Ngôn Thâm không ngờ người mình luôn
tin tưởng lại biến thành thế này,
“Em có phải nghĩ rằng, bất kể em nói Hy thế
nào, tôi cũng sẽ tin không?”
Mặt Hứa Giai
Uyển trắng bệch.
“Nhiếp Mộ Thời sẽ không phản bội tôi, Hy
cũng sẽ không.”
Nhiếp Ngôn Thâm trong lòng thật sự đang tức
giận, cơn phẫn nộ trong tim đã sắp không kìm
nén được,
147 -
“Em không nên dùng chuyện này để bôi nhọ
cô ấy.”
Hy có chút ngơ ngác. Đã chuẩn bị tinh
thần hôm nay hết cái nồi này đến cái nồi khác
úp lên đầu mình. Kết quả lại đảo ngược.
“Anh trai anh hôm nay có phải chỗ này có chút
không bình thường không?”
Hy chỉ vào đầu mình nhỏ giọng trò chuyện với
Nhiếp Mộ Thời.
“Chị nên nói là chỉ có hôm nay chỗ này của
anh ấy mới bình thường.”
Nhiếp Mộ Thời
nhếch mép cười, dường như đã sớm đoán được
kết quả này,
“Trước đây đều bị phân hồ dán rồi.”
Hy “…”
Ngầu.
“Anh.”
Nhiếp Mộ Thời đột nhiên gọi anh.
Nhiếp Ngôn Thâm mang theo khí lạnh toàn
thân nhìn sang, trong lòng không thể ngờ Hứa
Giai Uyển lại biến thành như bây giờ, rõ ràng
trước đây là một người rất ngây thơ.
148 -
Nhiếp Mộ Thời còn sợ chuyện chưa đủ lớn,
“Đứa bé trong bụng có phải của anh không?”
“Đứa bé nào?”
Nhiếp Ngôn Thâm ngẩng đầu.
“Lúc em lái xe đưa chị dâu về nhà, cô ta đã lao
ra ăn vạ ở một khúc cua.”
Nhiếp Mộ Thời giải
thích đầu đuôi sự việc,
"Bị đ.â.m đến sảy thai, bác sĩ nói đứa bé không
còn nữa."
Ánh mắt Nhiếp Ngôn Thâm rơi trên người Hứa
Giai Uyển. Nhiếp Mộ Thời tiếp tục hỏi:
"Là của anh à?"
"Không phải.”
Nhiếp Ngôn Thâm trả lời rất
nhanh, không chút do dự. Anh chưa từng có
quan hệ với Hứa Giai Uyển, không thể nào có
con được.
Hứa Giai Uyển nhận ra sự việc đã không còn
tiến triển theo hướng mình mong muốn, trong
lòng hoảng loạn tột độ, đầu óc nghĩ cách làm
sao để lấp l.i.ế.m chuyện này.
"Sao không nghe em nói em có thai?”
Nhiếp
Ngôn Thâm hỏi.
149 -
"Em không dám nói...”
Hốc mắt Hứa Giai Uyển
lập tức đỏ lên, hai tay ôm gối co người trên
giường,
"Em sợ anh ghét bỏ em, không cần em nữa..."
Cô vùi đầu vào gối, nức nở khóc. Cảnh tượng
này. Người không biết tình hình nhìn vào đều
cảm thấy cô đã chịu ấm ức tột trời.
"Ngôn Thâm, em Hyn lỗi.”
Cô nói đi nói lại.
"Là lần ở khách sạn đó sao?"
"Vâng...”
Ánh mắt Nhiếp Ngôn Thâm không
có gì thay đổi, chỉ hỏi một câu:
"Tại sao lại đổ nước bẩn lên người Hy Hy, còn
dùng cách bại hoại danh tiếng như vậy."
"Em sợ anh biết em m.a.n.g t.h.a.i con của người
khác sẽ không cần em nữa, sẽ cảm thấy Hy Hy
trong sạch hơn em.”
Hứa Giai Uyển khóc đến
đứt từng khúc ruột,
"Em bẩn rồi, Hyn lỗi... Hyn lỗi...”
Giọng nói
mang theo tiếng khóc và sự tuyệt vọng.
Cả người như chìm đắm trong một cảm xúc nào
đó, không thể thoát ra. Nhiếp Ngôn Thâm nghĩ
150 -
đến những chuyện cô đã gặp phải trước đây, tuy
anh đã tống kẻ bắt nạt vào tù, nhưng vết thương
lòng để lại cần thời gian để xóa nhòa.
"Anh không bỏ em.”
Nhiếp Ngôn Thâm cố
gắng hết sức để đứng ở góc độ của cô mà suy
nghĩ,
"Nhưng chuyện này là em làm sai, hãy Hyn lỗi
Hy Hy và Mộ Thời."
"Hyn lỗi Hy Hy, Hyn lỗi Mộ Thời.”
Hứa Giai
Uyển Hyn lỗi rất nhanh, thái độ vô cùng thành
khẩn,
"Em sai rồi, Hyn lỗi."
Hy Hy:
“...”
Màn diễn này, cho điểm tối đa.
Hứa Giai Uyển trong việc nắm bắt lòng đàn
ông, thật sự đã làm đến mức cực hạn. So với
việc khăng khăng không nhận sai sau mỗi lần
đổ vỏ, kiểu chủ động thú nhận, nhanh ch.óng
nhận lỗi của Hứa Giai Uyển này quá dễ dàng
chiếm được trái tim một người. Huống chi
Nhiếp Ngôn Thâm vốn đã có bộ lọc dành cho
Hứa Giai Uyển.
151 -
