Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Phu Nhân Bị Lộ - Nhan Hy + Nhiếp Ngôn Thâm - Chương 103: Không Phải Chỉ Vạch Trần Cậu Thôi
Cập nhật lúc: 08/04/2026 17:17
sao
"Anh nghĩ nhiều rồi." Giọng điệu của Nhiếp
Ngôn Thâm vẫn như thường lệ, nhưng tay lại
siết lại một chút,
"Tôi cãi nhau với cô ấy, chỉ vì lời nói và hành
động của cô ấy không giống trước đây, đã làm
những việc chạm đến giới hạn của tôi."
"Ha." Yến Thanh Uyên cười khẽ một tiếng.
Anh ta chậc chậc, vẻ mặt đầy ẩn ý. Nhiếp Ngôn
Thâm không thích dáng vẻ này của anh ta:
"Anh không tin?"
"Rốt cuộc là ai có lời nói và hành động không
giống trước?" Yến Thanh Uyên nhướng mày,
quyết định chọc tức anh,
"Tôi không hiểu trước đây cô ấy thế nào,
nhưng cậu, Nhiếp Ngôn Thâm, tôi thì hiểu
không thể hiểu hơn được nữa."
20
"Tôi về trước đây." Nhiếp Ngôn Thâm lười nói
nhảm với anh ta nữa.
"Ngôn Thâm." Yến Thanh Uyên gọi anh lại.
Tay Nhiếp Ngôn Thâm vẫn giữ tư thế cầm điện
thoại, ánh mắt nhìn qua vô cùng lãnh đạm,
dường như không có chuyện gì có thể khơi dậy
hứng thú của anh.
"Hy là người duy nhất từ nhỏ đến lớn có thể dễ
dàng ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu."
Yến Thanh Uyên nói ra điểm mấu chốt, tối nay
anh ta không ngủ ngon được, người này cũng
đừng hòng,
"Những chuyện cậu cãi nhau với cô ấy, đổi lại
là bất kỳ ai khác cậu cũng sẽ không cãi, kể cả
là Hứa Giai Uyển.
Chuyện đ.â.m d.a.o vào miệng anh em, Nhiếp
Ngôn Thâm làm được, Yến Thanh Uyên cũng
làm được. Câu nói này của anh ta đã dấy lên
không ít sóng gió trong lòng Nhiếp Ngôn
Thâm. Nhiếp Ngôn Thâm không để lộ chút cảm
xúc nào, nhét điện thoại vào túi, tay trái đưa về
phía Yến Thanh Uyên.
21
Yến Thanh Uyên: "?"
Anh ta nhíu mày, hỏi một câu: "Làm gì?"
"Chìa khóa xe." Nhiếp Ngôn Thâm nói một câu
bình thản, dường như những lời vừa rồi của
Yến Thanh Uyên không Hy ảnh hưởng đến anh,
"Xe của tôi Hy lái đi rồi, mượn xe của anh dùng
tạm."
"Cậu mượn đi rồi tôi lái gì."
"Tôi đưa anh về."
Yến Thanh Uyên: "???" Trên trán anh ta hiện
lên một chuỗi dấu hỏi, đột nhiên không hiểu nổi
anh. Gã này không phải bị kích thích đến ngốc
rồi chứ? Nhiếp Ngôn Thâm lười lãng phí thời
gian với anh ta, tự giác lấy chìa khóa xe từ tay
anh ta, lời nói vẫn lãnh đạm như thường lệ:
"Muốn đi thì lên xe."
Kho Truyện Rainy - 0325111289
Yến Thanh Uyên rất muốn từ chối, nhưng nghĩ
thời gian đã không còn sớm, cũng không để trợ
lý riêng của mình đưa về nữa. Lúc sắp đi. Anh
22
ta nhìn Đường Tâm Dư một cái, cuối cùng chỉ
nói một câu:
"Lên xe, tôi đưa c về."
Nhiếp Ngôn Thâm: "?"
Đường Tâm Dư từ chối, nói có người đến đón.
Yến Thanh Uyên cũng không miễn cưỡng, mở
cửa ghế phụ lái rồi ngồi vào. Nhiếp Ngôn Thâm
lái xe ra khỏi bệnh viện, hướng về phía biệt thự
Đế Uyển, giữa đường, Yến Thanh Uyên lại nói
với anh một câu:
"Cậu thật sự định cưới Hứa Giai Uyển?"
"Lo chuyện của mình đi." Nhiếp Ngôn Thâm
vốn không muốn bàn chuyện này với anh ta.
"Đột nhiên cảm thấy những lời lão Lăng nói
trước đây có lý." Yến Thanh Uyên rõ ràng là
muốn đ.â.m d.a.o đến cùng,
"Vì ánh trăng sáng mà ly hôn với vợ mình, là
hành vi của tra nam."
"Có cần tôi gọi điện cho cậu ta, hỏi xem cậu ta
ép vợ mình phá t.h.a.i là hành vi gì không?"
23
Nhiếp Ngôn Thâm cũng không tức giận, chỉ
lạnh lùng hỏi anh ta một câu.
Yến Thanh Uyên: "..." Quả nhiên nhỏ mọn!
Nhiếp Ngôn Thâm không thèm để ý đến anh ta
nữa, vặn to nhạc trong xe, chuyên tâm lái xe
Một tiếng sau, xe đến biệt thự Đế Uyển, Yến
Thanh Uyên đã ngủ thiếp đi trên ghế phụ. Cảm
nhận được xe dừng lại, anh ta mở đôi mắt ngái
ngủ, giọng khàn khàn mơ hồ hỏi: "Đến rồi à?"
"Ừm." Nhiếp Ngôn Thâm tắt máy, mở cửa xe.
"Cậu không cần xuống xe tiễn tôi đâu." Yến
Thanh Uyên vừa tháo dây an toàn vừa mở cửa
xe, chỉ cảm thấy mắt buồn ngủ không chịu nổi,
"Hay là cậu ngủ luôn ở chỗ tôi đi, đã muộn lắm
rồi..."
Chữ "rồi" còn chưa nói ra. Yến Thanh Uyên đã
khựng lại, anh ta nhìn kiến trúc xung quanh
không mấy quen thuộc, dụi mắt. Nói với Nhiếp
Ngôn Thâm đang đi về phía mình một câu:
"Đây... không phải nhà tôi."
24
"Ừm, đây là nhà tôi." Nhiếp Ngôn Thâm ném
chìa khóa xe cho anh ta, ung dung tự tại,
"Đoạn đường còn lại anh tự đi một mình, tôi đi
ngủ trước đây."
Yến Thanh Uyên: "???" Anh ta đi theo sau:
"Không phải tôi chỉ vạch trần cậu thôi sao? Có
cần phải chơi khăm tôi thế không?"
"Đêm khuya gió lớn, lái xe cẩn thận." Nhiếp
Ngôn Thâm nghịch điện thoại trong tay, khí
chất lạnh lùng tặng cho anh ta câu này.
Yến Thanh Uyên: "..." Có cần phải nhỏ mọn thế
không? Họ là anh em mà!
So với kiểu tương tác anh một d.a.o tôi một kiếm
bên này, thì bên Hy và Vân Thất lại có vẻ hòa
hợp hơn nhiều. Hy ở ngoại ô, đến nỗi khi Nhiếp
Ngôn Thâm và họ đã đến nơi thì cô vẫn chưa
về tới.
Vân Thất nhìn người đang lái xe phía trước, lời
nói đắn đo suốt cả chặng đường cuối cùng cũng
thốt ra:
"Hy."
25
"Hửm?"
"Cậu nói kiện Yến Thanh Uyên là đùa thôi
đúng không?"
"Không phải." Hy không giấu giếm. Vân Thất
cắn môi, trong lòng dâng lên chút phức tạp, một
cảm xúc không nói nên lời. Hy thấy đèn đỏ phía
trước liền dừng xe, quay lại nhìn cô một cái:
"Sao vậy?"
"Thôi bỏ đi."
"?"
"Đừng kiện anh ta nữa." Vân Thất lấy hết can
đảm nói ra câu này, ánh mắt nhìn cô mang theo
vài phần phức tạp.
Hy an ủi: "Không cần lo anh ta trả thù, cũng
không cần lo mình sẽ thua
"Tớ không muốn có bất kỳ dính líu nào với anh
ta nữa."
Vân Thất đã quyết tâm, nói hết những suy nghĩ
của mình cho cô,
"Tớ định rời khỏi Giang Thành, ngày mai đi
luôn."
26
"Được." Hy không hỏi nhiều. Chỉ cần là quyết
định mà Vân Thất đã suy nghĩ kỹ, cô đều sẽ ủng
hộ. Khi Vân Thất nghe được chữ này, cả trái
tim đều ấm áp. Cả người cũng nhẹ nhõm đi
không ít, nói luôn những việc mình đã suy tính
sau đó:
"Đợi sau này ổn định rồi, tớ muốn ly hôn với
anh ta."
"Được, nếu cần, tớ sẽ bảo Tiêu Nghị Trần giới
thiệu luật sư cho cậu."
Hy suy tính mọi việc rất chu toàn,
"Để cậu thắng."
"Được." Vân Thất cảm thấy mình rất hạnh
phúc. Quen biết Hy, là chuyện may mắn nhất
đời này của cô. Tối hôm đó sau khi về, Hy liền
sắp xếp cho Vân Thất nghỉ ngơi, cửa cũng đã
được sửa xong, cô buồn ngủ không chịu nổi,
sau khi thấy Vân Thất đã ngủ cũng đi tắm rửa
rồi đi ngủ. Sáng sớm hôm sau.
Hy đích thân sắp xếp cho Vân Thất chuyến bay
đến Đế Đô. Để Yến Thanh Uyên không tìm
27
được, cô đã liên lạc với Tiểu Bạch đến đón, tiện
thể chuyển hồ sơ bệnh án ở bệnh viện sang bệnh
viện khác. Làm xong những việc này, đã là giữa
trưa. Cô ăn trưa ở ngoài rồi mới về, thấy Yến
Thanh Uyên đứng trước cửa nhà mình, ngay lập
tức tỏ ra không chào đón:
"Anh đến đây làm gì."
"Tôi muốn nói chuyện với Vân Thất." Giọng
Yến Thanh Uyên hơi khàn, thần sắc không tốt
lắm.
Nguyên nhân khiến anh ta ra nông nỗi này,
hoàn toàn là do tên đầu sỏ tối qua. Muộn như
vậy rồi, mà gã Nhiếp Ngôn Thâm đó lại còn bắt
anh ta tự lái xe về, cũng may anh ta thông minh
đi theo sau vào nhà anh.
Nhưng anh ta vạn lần không ngờ tới. Nhiều
phòng trống như vậy, mà Nhiếp Ngôn Thâm lại
bắt anh ta ngủ sofa! Ngủ sofa thì thôi đi, mùa
thu đã se lạnh mà ngay cả một cái chăn, cái mền
cũng không cho, để anh ta lạnh cóng trên sofa
cả một đêm.
28
