Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 396:"
Cập nhật lúc: 09/05/2026 00:01
Có gia đình có khi thuê một lúc mấy người, người thì chuyên dọn dẹp, người lo việc bếp núc, lại cần thêm người phụ chăm em bé nữa.
Điều này tiếp thêm sức mạnh tinh thần cực lớn cho Tưởng Lan và Khương Thục Vân.
Quả là một mỏ vàng tiềm năng, vượt xa cả mong đợi ban đầu.
Tôn Yến Ni mừng ra mặt, chiều đến đón Gia Ngư tan học, vừa lên xe đã hồ hởi: "Ngư Bảo à, con đầu tư lần nào cũng trúng phóc. Cái công ty gia chảnh này triển vọng tốt hơn mẹ nghĩ nhiều. Nhu cầu lớn lắm con ạ."
Gia Ngư đáp: "Tương lai sẽ còn phát triển nữa mẹ ạ. Cuộc sống khá giả lên rồi, chẳng ai muốn chôn vùi thời gian vào mấy việc nhà lặt vặt nữa đâu." Con người thì ai cũng có tính ĩ ạch, chưa kể là thực sự thiếu thời gian. Công việc tối mắt tối mũi thì lấy đâu ra tâm trí lo toan chuyện nhà cửa?
"Mẹ ơi, sau này nhà mình cũng phải thuê người nấu ăn nhé. Bố mẹ cứ tự nấu mãi vất vả lắm."
"Biết rồi cô nương, nhà mình nấu ăn dở ẹc nên bị Ngư Bảo chê chứ gì." Tôn Yến Ni trêu.
Gia Ngư cười hì hì: "Làm gì có chuyện đó, con xót bố mẹ thôi mà."
Tôn Yến Ni chép miệng: "Tới lúc đó cũng phải thuê người đem cơm trưa cho con nữa. Lên cấp hai là học thêm buổi tối rồi. Ăn cơm ở căn tin mãi sao đủ chất. Dù bà nội với bà ngoại chuyển sang ở gần, kiểu gì cũng tranh nhau phần việc này. Nhưng mẹ cũng không nỡ để hai bà chạy đôn chạy đáo, vẫn nên thuê người cho rảnh nợ. Chứ để mấy bà làm rồi lại khó mở lời bảo nghỉ."
Gia Ngư lém lỉnh: "Con hiểu, chiêu này gọi là 'tiền trảm hậu tấu' đây mà."
Hai mẹ con lại được phen cười xòa. Bất chợt, Gia Ngư chú ý đến siêu thị mới sắp khai trương. Chỗ đó đã sửa sang xong xuôi, băng rôn khai trương cũng đã treo lên rồi.
Ngay ngày 18 tháng 6 luôn.
"Mẹ ơi, sắp khai trương rồi kìa. Trùng hợp ngay sau kỳ thi học kỳ của con luôn."
"Sửa sang cũng lâu phết, đến lúc khai trương mình ghé qua xem thử. Thành phố Giang mình càng nhiều siêu thị càng tốt, để có chỗ mà lượn lờ mua sắm."
...
Mặc dù Gia Ngư đã cầm chắc suất vào lớp chuyên của trường Thực Nghiệm, nhưng cô bé vẫn tham dự kỳ thi cuối cấp tiểu học. Coi như một cái kết viên mãn cho chặng đường tiểu học của mình.
Và lần này, cô bé vẫn giữ phong độ ổn định như thường lệ.
Gia Ngư nhận ra rằng, một khi đã rèn được thói quen học tập tốt và xây dựng được nền tảng vững chắc, thì việc thi cử chẳng có gì đáng ngại.
Mỗi lần vào phòng thi, cô bé không hề thấy áp lực hay căng thẳng gì, cứ thể hiện đúng sức mình là xong.
Nếu kỳ này không có "ẩn số" nào xuất hiện, Gia Ngư tự tin mình sẽ giữ vững ngôi đầu bảng.
Thi xong, Gia Ngư vạch ra một danh sách dài các việc cần làm. Học phụ đạo dĩ nhiên là không thể bỏ qua, càng lên cao càng dễ bị học lệch. Mặc dù không đặt nặng thành tích hạng nhất, nhưng Gia Ngư cũng không cho phép bản thân bị tụt hậu.
Ngoài ra, cô bé còn một lịch trình tham gia cuộc thi piano ở Hải Thành.
Nhưng trước khi bước vào những kế hoạch bận rộn đó, gia đình cô bé đã có một chuyến đi chơi hiếm hoi. Nhân tiện sắm sửa đồ đạc chuẩn bị chuyển nhà mới, tranh thủ mua sắm trước thềm năm học mới.
Lâm Hướng Bắc đang lái xe, nghe Gia Ngư bảo muốn đi siêu thị thì hơi khựng lại: "Siêu thị nào cơ?"
"Dạ, là cái siêu thị Toàn Gia Phúc mới mở đó bố. Nhìn bên ngoài có vẻ hoành tráng lắm."
Lâm Hướng Bắc: "..." Bận tối mắt tối mũi quên khuấy mất, chưa kịp kể với vợ con chuyện tên Hoàng Quốc Đống lại chuyển nghề sang mở siêu thị, chính là cái siêu thị Toàn Gia Phúc này đây.
"Siêu thị đó là của Hoàng Quốc Đống mở đấy, còn muốn đến nữa không?"
Tôn Yến Ni và Gia Ngư sững người trong một giây. Quả là một gáo nước lạnh buốt tim.
Không riêng gì Lâm Hướng Bắc, đến cả Tôn Yến Ni cũng phải nể phục khả năng chuyển mình nhanh nhạy của Hoàng Quốc Đống.
Trông bề ngoài chẳng có gì nổi bật, thế mà xoay xở giỏi thế, đùng một cái đã chuyển sang mở siêu thị. Mà lại còn là siêu thị quy mô lớn nữa chứ.
Lá gan hắn cũng to thật đấy.
Gia Ngư thầm đoán, chắc ở một thế giới khác trong trí nhớ của "lão Hoàng", ông ta cũng từng mở siêu thị rồi. Chỉ không biết lần này hợp tác cùng ai. Liệu có lâu bền không.
Cứ thấy lão Hoàng này làm ăn không đáng tin kiểu gì ấy?
Tôn Yến Ni hỏi con gái: "Vậy có muốn đi nữa không?"
"Cứ vào xem sao ạ." Để xem lão Hoàng này mở siêu thị kiểu gì.
Siêu thị của Hoàng Quốc Đống được thiết kế hai tầng lầu, hàng hóa bày bán khá đa dạng. Từ thực phẩm tươi sống đến các vật dụng thiết yếu hàng ngày đều có đủ, tuy chưa thể sánh bằng những đại siêu thị hoành tráng sau này, nhưng ở thời điểm hiện tại thì quy mô và chủng loại hàng hóa như thế này cũng thuộc hàng top ở thành phố Giang rồi.
Ngay cả Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc cũng phải thừa nhận, tên Hoàng Quốc Đống này không phải dạng vừa.
Mở siêu thị nào có phải chuyện dễ xơi, nội khâu nhập hàng thôi đã là một bài toán hóc b.úa rồi. Hơn nữa, những mánh lới buôn bán trong đó chắc chắn cũng không ít.
Lâm Hướng Bắc tự nhủ, nếu để anh xắn tay vào làm mảng này, e là cũng bó tay. Vì anh hoàn toàn mù tịt kinh nghiệm. Phải tốn không biết bao nhiêu thời gian để mày mò học hỏi.
Hoàng Quốc Đống có thể chuyển hướng nhanh ch.óng như vậy, rõ ràng là bản lĩnh hơn khối người rồi.
"Hắn có tài như thế, mà sao mấy năm nay làm ăn cứ lẹt đẹt thế nào ấy. Anh cũng chịu thua không hiểu nổi." Lâm Hướng Bắc cảm thán.
Tôn Yến Ni nhận xét: "Chỉ biết kinh doanh thôi chưa đủ, còn phải biết cách làm người nữa."
Gia Ngư dạo quanh một vòng, đ.á.n.h giá siêu thị này ở mức độ trung bình khá, đúng là nổi trội hơn các siêu thị khác hiện có, nhưng cũng chẳng có ưu thế gì vượt bậc.
Xem ra năng lực của "lão Hoàng" cũng chỉ đến thế.
Siêu thị không có điểm nhấn nào đặc sắc, đồng nghĩa với việc chỉ có thể duy trì mức hoạt động bình bình. Trong thời gian đầu khai trương, có lẽ sẽ hút được lượng khách lớn nhờ hiệu ứng mới mẻ, nhưng muốn giữ chân khách hàng lâu dài thì rất khó. Tuy nhiên, mô hình kinh doanh này đảm bảo mang lại lợi nhuận ổn định. Bởi sự cạnh tranh trên thị trường siêu thị hiện nay còn rất thấp. Hầu như chẳng ai mở siêu thị. Các thương hiệu lớn từ nơi khác cũng chưa đổ bộ vào thành phố Giang.
Chỉ cần Hoàng Quốc Đống kiên trì bám trụ vài năm, thì dù sau này có các đối thủ lớn mạnh xâm nhập, siêu thị của ông ta với vị thế là một thương hiệu lâu năm của địa phương, cũng sẽ có được lượng khách hàng trung thành nhất định. Nếu duy trì chính sách giá cả phải chăng, hoàn toàn có thể tồn tại lâu dài.
Nhà ba người dạo quanh một vòng, chẳng mua gì rồi đi thẳng.
Lâm Hướng Bắc nói: "Thôi thì hắn cứ yên ổn làm ăn kiếm tiền cũng tốt, đỡ phải nghĩ ra mấy trò ruồi bu quấy rối."
Tôn Yến Ni cười trêu: "Biết đâu sau này người ta phát tài, lúc gặp nhau trên thương trường lại ra oai với anh đấy."
Lâm Hướng Bắc nhướng mày: "Anh mà lại để thua hắn á? Không có mùa xuân ấy đâu." Rồi anh quay sang hỏi Gia Ngư: "Ngư Bảo, con thấy bố có thua Hoàng Quốc Đống không?"
"Dĩ nhiên là không rồi, bố của con là số một thiên hạ."
Nghe con gái khen, Lâm Hướng Bắc cười tít mắt, sướng rơn cả người.
Gia Ngư thực lòng cảm thấy Hoàng Quốc Đống chẳng có chút đáng tin nào. Khó mà biết được ông ta sẽ dở chứng gì. Với những gì cô bé biết về lão Hoàng, chuyện quái gở gì cũng có thể xảy ra với ông ta.
Về phần Hoàng Quốc Đống, ông ta hoàn toàn không hay biết việc nhà Lâm Hướng Bắc đã đến "thám thính" siêu thị nhà mình.
Ông ta chỉ mải mê đi đi lại lại trong siêu thị, nhìn dòng khách nườm nượp mua sắm mà lòng sướng rơn, cuối cùng cũng được nếm mùi cảm giác làm sếp lớn.
Đây mới là phong thái của một ông chủ chứ, hồi trước đúng là mình đi lầm đường rồi.
Hoàng Quốc Đống tự lẩm bẩm một mình.
Lượn một vòng siêu thị, Hoàng Quốc Đống quay trở lại văn phòng giám đốc được bài trí đặc biệt của mình, tâm trạng càng thêm phấn chấn.
"Vẫn là tầng lầu hơi thấp, đợi khi nào xây dựng một tập đoàn siêu thị khổng lồ, tôi sẽ thiết kế một văn phòng siêu cấp sang trọng ở tầng cao nhất của tòa cao ốc." Ông ta nhớ lại căn phòng làm việc lộng lẫy ở kiếp trước của mình. Nơi đó mới thực sự toát lên vẻ uy quyền và đẳng cấp.
Dòng hồi ức miên man kéo về, rồi khi nhìn lại căn phòng hiện tại, ông ta lại thấy không vừa mắt.
Phải tiếp tục hốt bạc mới được, chỉ cần siêu thị này làm ăn phát đạt, ông ta sẽ nhanh ch.óng mở chi nhánh thứ hai, thứ ba. Sự giàu sang sẽ ập đến trong chớp mắt. Chắc chắn lợi nhuận thu về sẽ bỏ xa Lâm Hướng Bắc.
Việc Hoàng Quốc Đống khai trương siêu thị cũng rất nhanh lọt đến tai dân trong nghề xây dựng.
Thấy gã này bỗng dưng quay xe bỏ công trình, nhiều người cũng thấy làm lạ. Thành ra cũng có chút tò mò về động thái của ông ta.
Thêm vào đó, có vài người quen đi siêu thị bắt gặp Hoàng Quốc Đống, thế là tin tức nhanh ch.óng lan truyền.
Dân trong nghề xây dựng ai nấy đều tròn mắt trước khả năng chuyển hướng thần sầu của ông ta.
Thảo nào chẳng màng đến mấy dự án công trình, hóa ra là đã tìm được bến đỗ mới.
Vài đồng nghiệp cũ nghe tin chỉ biết chép miệng chua xót, tặc lưỡi cho là Hoàng Quốc Đống gặp thời. Tuy nhiên, cũng có kẻ hậm hực ra mặt.
Giang Sơn bên này đang đau đầu tính kế nuốt trọn số tiền của Hoàng Quốc Đống, thì bỗng nhiên ông ta vung tay mở luôn siêu thị. Giờ thì khó rồi đây.
Hoàng Quốc Đống dĩ nhiên sẽ không dại gì mà đem bán siêu thị đi. Trừ phi bị dồn vào bước đường cùng.
Giang Sơn lái xe đích thân đến siêu thị một chuyến, nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Hoàng Quốc Đống, trong lòng cười gằn.
Mày lừa tao, mà lại muốn bình an vô sự?
Ban đầu, anh ta muốn tìm Hoàng Quốc Đống nói chuyện, hòng tạo dựng lại mối quan hệ để sau này dễ bề ra tay, nhưng Hoàng Quốc Đống lại không có ở siêu thị mà đi đến vũ trường quen thuộc ngày trước. Từ ngày sa sút, ông ta đã lâu không dám vác mặt đến đây. Hôm nay thì khác, diện nguyên bộ vest phẳng lỳ, oai phong lẫm liệt xuất hiện.
Đến đây không chỉ để đốt tiền, mà còn để phô trương thanh thế.
"Bảo Điền Lệ Mai ra đây rót rượu cho tôi." Hoàng Quốc Đống ngả người ra ghế ra lệnh, ném xạch một xấp tiền boa lên bàn.
Thấy một đống tiền, nhân viên vội vã hỏi: "Thưa sếp, sếp xưng hô thế nào ạ?"
"Mày mới tới à? Đi bảo với cô ta là Hoàng Quốc Đống, Giám đốc Siêu thị Toàn Gia Phúc đến tìm cô ta. Bảo cô ta ra rót rượu, cô ta rót bao nhiêu, tao mua bấy nhiêu."
Điền Lệ Mai rất nhanh đã xuất hiện.
Thấy bộ dạng vênh váo của Hoàng Quốc Đống, ả tươi cười đon đả: "Anh Hoàng, lâu rồi mới thấy anh ghé."
Tin đồn Hoàng Quốc Đống phất lên lại ả đã nghe ngóng được rồi.
Nhưng ả chẳng mảy may hối hận chuyện rũ bỏ ông ta trước đây. Hôm nay thấy cái vẻ mặt "mới nứt mắt đã ra oai" của ông ta, ả càng tin chắc quyết định của mình là hoàn toàn chính xác.
Mới ngóc đầu dậy một chút đã vội vã đi chọc ngoáy người khác, loại người này có đi xa được đâu?
Hơn nữa, ả thừa biết Giang Sơn đang nhăm nhe nhòm ngó tài sản của Hoàng Quốc Đống. Với con rắn độc như Giang Sơn, kiểu gì Hoàng Quốc Đống cũng có ngày ngã sấp mặt.
Nhưng mà bây giờ, kiếm tiền được là cứ kiếm đã.
Kiếm tiền thì đâu cần sĩ diện.
Điền Lệ Mai lả lướt rót rượu cho Hoàng Quốc Đống, tỏ vẻ như chưa từng xảy ra xích mích nào giữa hai người.
