Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 386
Cập nhật lúc: 08/05/2026 23:00
Gia Ngư biết được ông bố nhà mình chốt đơn ngon ơ như vậy, trong lòng cũng không khỏi có chút ghen tị.
Điều kiện "con ông cháu cha" của bố đúng là quá hời mà!
Việc Lâm Hướng Bắc lấn sân sang ngành bất động sản quả thật là thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thời điểm này nhà ở đang khan hiếm, trong thành phố lại chưa có đối thủ cạnh tranh, lại còn được bao nhiêu bậc cha chú nâng đỡ. Quan trọng nhất là trong số người nhà của công nhân nhà máy thép dù có người buôn bán thì cũng chẳng ai có đủ tiềm lực để cạnh tranh với anh, bởi chỉ có mình anh mới đủ khả năng làm việc này, trong tay vừa có tiền vừa có nguồn lực.
Mọi chuyện suôn sẻ đến mức vượt cả sự tưởng tượng của Gia Ngư.
Gia Ngư cảm thấy mình có thể mạnh dạn hơn một chút, tận dụng thời cơ vàng này để kiếm thêm thật nhiều tiền.
Bên phía Lâm Hướng Bắc tiến triển thuận lợi, Gia Ngư cũng bắt đầu huy động vốn. Cô bé giao cho Cao Văn Tĩnh đi gom góp toàn bộ số tiền có thể thu hồi được.
Thu nhập của Gia Ngư hiện tại đã tăng lên gấp bội.
Bác Thang sau một thời gian chuẩn bị đã mở rộng thành công sang thành phố lân cận, cửa hàng trực doanh do quản lý khu vực điều hành, sau đó cửa hàng này sẽ cung cấp nguyên liệu cho các cửa hàng nhượng quyền. Giải quyết ngon lành bài toán đảm bảo chất lượng và số lượng nguồn hàng.
Khi mô hình này chứng minh được tính hiệu quả, Thang Phượng liền mạnh tay mở rộng. Vốn đã có tiếng tăm ở tỉnh lỵ, khi mở sang các thành phố khác, thương hiệu này lập tức được săn đón nhiệt liệt. Buôn may bán đắt vô cùng.
Gia Ngư nhẩm tính, chỉ riêng chuỗi cửa hàng ăn sáng này, mỗi năm tiền hoa hồng cũng phải xấp xỉ một triệu (một trăm vạn) rồi. Chưa kể đến "cỗ máy in tiền" Linh Thực Ký đang phát triển với tốc độ ch.óng mặt. Thu nhập hai triệu tệ một năm hoàn toàn không phải là giấc mơ.
Cho nên mới nói bố mẹ cô bé bị áp lực là phải, bởi các khoản đầu tư của cô bé sinh lời quá nhanh. Chẳng mấy chốc mà vượt mặt bố mẹ. Tuy nhiên, số tiền kiếm được đợt đầu vẫn phải dùng để trả nợ cho bố mẹ, dù sao thì vốn đầu tư vào Linh Thực Ký lúc đầu cũng là tiền xin từ bố mẹ. Đã bảo cơ ngơi Linh Thực Ký là của cô bé, thì cái gì đáng trả vẫn phải trả sòng phẳng. Thành thử ra tiền mặt trong tay cũng chưa thực sự rủng rỉnh.
Cao Văn Tĩnh lập tức đi rút hết các khoản hoa hồng có thể ứng trước, đem gửi vào tài khoản ngân hàng.
"Sếp nhỏ Ngư, tôi đã lo xong xuôi rồi." Nghe Giám đốc Thang gọi Gia Ngư là "sếp nhỏ", Cao Văn Tĩnh cũng bắt chước gọi theo. Chỉ đổi thành "sếp nhỏ Ngư" cho sang miệng.
Gia Ngư bảo cô ấy trực tiếp làm việc với bộ phận tài vụ bên công ty của bố, để ký kết hợp đồng hợp tác đàng hoàng.
Lúc này Cao Văn Tĩnh mới biết dự định của Gia Ngư.
"...Đầu tư vào việc làm ăn của Giám đốc Lâm sao?"
"Đúng vậy, cả em và mẹ đều góp vốn. Đến lúc đó có lãi thì cùng chia. Phải làm rõ thỏa thuận ngay từ đầu, đừng vì là bố em mà nhập nhằng. Lúc chia tiền lại phiền phức. Chị nhớ để ý kỹ khoản này nhé."
Nghe Gia Ngư dặn dò, Cao Văn Tĩnh nín lặng.
Đây chính là tư duy của con nhà hào môn sao? Sếp nhỏ Ngư thật sự quá đỉnh.
Không, sếp nhỏ Ngư thậm chí còn đỉnh hơn cả những cậu ấm cô chiêu hào môn mà cô từng nghe nói đến. Khối người con nhà giàu phải đợi đến khi trưởng thành mới được tiếp quản cơ ngơi gia đình, mà dù có tự mình làm ăn thì vẫn bị gia đình kìm kẹp. Làm ăn thua lỗ còn bị ăn mắng. Đằng này sếp nhỏ Ngư thế mà lại biết cách tính toán rành mạch với gia đình. Chẳng may sau này Giám đốc Lâm có lòi ra đứa con rơi con rớt nào, thì cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của sếp nhỏ Ngư.
Tuy nhiên Cao Văn Tĩnh cũng không nghĩ Lâm Hướng Bắc sẽ có con rơi con rớt, không phải vì cô tin tưởng vào nhân phẩm của anh, mà là cô nghĩ nhà có người vợ giỏi giang như Giám đốc Tôn, lại thêm cô con gái xuất chúng như sếp nhỏ Ngư, thì đàn ông bình thường cũng phải biết đường mà yên phận.
Sau khi huy động đủ vốn, Lâm Hướng Bắc chính thức tung chiến dịch quảng bá tại nhà máy thép.
Phải chắc chắn rằng công nhân nhà máy thép thực sự muốn bỏ tiền ra mua nhà, anh mới bắt tay vào mua đất.
Tin tức này vừa tung ra đã làm cả nhà máy thép rúng động.
Mua nhà á!
Lại còn là khu dân cư kiểu nhà vườn nữa chứ.
Quan trọng nhất là giá cả lại mềm hơn giá thị trường một chút. Vì đây là dự án hợp tác phát triển với nhà máy, Giám đốc Liễu đã tranh thủ được chính sách "giá nội bộ" cho anh em. Mức giá này chỉ dành riêng cho công nhân trong nhà máy, người ngoài muốn mua thì phải cộng thêm một trăm tệ cho mỗi mét vuông. Tính ra một căn nhà cũng tiết kiệm được mấy nghìn tệ. Nếu mua căn hộ diện tích lớn thì còn được hời to hơn nữa.
Dù không thể so bì với nhà ở phúc lợi, nhưng ít nhất cũng có nhà để mua.
Giám đốc Liễu vì muốn giúp công nhân giải quyết vấn đề nhà ở, còn lấy danh nghĩa nhà máy để ứng trước một phần tiền nhà cho mọi người. Khoản này sau đó sẽ được trừ dần vào lương hàng tháng.
Bởi Lâm Hướng Bắc xây nhà cần dùng đến thép, nên khoản thép này sẽ được cấn trừ vào số tiền đó. Tuy chia bình quân cho mỗi người mua nhà không đáng bao nhiêu, nhưng đây cũng được xem là một phúc lợi của xí nghiệp.
Tin tức này lại một lần nữa khiến công nhân phấn chấn, danh tiếng của Giám đốc Liễu trong nhà máy cũng nhờ vậy mà vang xa hơn.
Việc đăng ký mua nhà chính thức bắt đầu tại nhà máy. Mọi người phải đóng trước một khoản tiền cọc, để tránh trường hợp đổi ý không mua, xây xong lại bỏ không.
Cốc Hồng Bình lặn lội chạy đến nhà Gia Ngư: "Bà không dám ở nhà nữa, chúng nó cứ bám lấy bà để xin xỏ giảm giá, nên bà sang đây lánh nạn vài hôm."
Tuy miệng thì nói vậy, nhưng vẻ mặt bà lại rạng rỡ hẳn lên.
Bị người ta quấy rầy đau đầu thật đấy, nhưng cũng thực sự hãnh diện.
"Nhưng mà Hướng Bắc này, làm ăn lớn thế này, nhà mình có đủ tiền để xây nhà không? Chắc tốn kém lắm nhỉ."
Lâm Hướng Bắc đáp: "Chi phí ban đầu cũng không nhiều đâu mẹ, con huy động được một khoản vốn là đủ sức lo liệu. Hơn nữa vật liệu xây dựng cũng toàn là dùng trước trả sau, cứ để giao nhà thu tiền rồi thanh toán cũng được."
Hiện nay các mỏ cát, xưởng đá cũng đang khao khát có việc để làm, mấy năm nay thị trường nông thôn đi xuống, hàng loạt lò gạch và xưởng đá mọc lên như nấm, cạnh tranh khốc liệt vô cùng.
Nghe vậy Cốc Hồng Bình mới yên tâm: " Mẹ cũng định đăng ký một căn, cứ theo giá của nhà máy mà trả, để mọi người biết mẹ cũng mua đúng giá, khỏi ai đến tìm mẹ xin xỏ nữa."
Gia Ngư bật cười: "Bà nội ơi, dù bà có mua thì người ta cũng không tin đâu, người ta vẫn nghĩ là bà đang nói dối thôi."
"Con bé này nói cũng phải. Cơ mà bà cũng không thể ở mãi bên này được, làm phiền con học bài. Còn ông nội con thì vô tư rồi, dọn thẳng vào công ty ở luôn."
Bố Lâm hiện tại vẫn đang duy trì lớp học thêm của mình, nhưng địa điểm học đã chuyển từ nhà máy thép sang tòa nhà văn phòng của Lâm Hướng Bắc.
Gia Ngư rúc vào lòng bà nội làm nũng: "Không phiền đâu ạ, con thích ở cùng bà nội nhất."
Cốc Hồng Bình lập tức cười tươi roi rói.
Tuy nhiên Cốc Hồng Bình cũng không ở nhà Gia Ngư được mấy ngày, bởi vì bác cả Lâm Hướng Nam sau khi biết chuyện, liền hào hứng gọi điện rủ bà sang Hải Thành chơi một thời gian.
Con gái của cô là Hướng Cần năm nay đã đỗ vào Đại học Phục Đán (Fudan).
Bình thường ở nội trú, rất hiếm khi về nhà. Nên nhà đang có chỗ trống.
Mấy năm nay bận rộn, Lâm Hướng Nam chưa có thời gian về quê thăm mẹ, trong lòng nhớ nhung vô cùng. Rất mong bà lên chơi.
Cốc Hồng Bình cũng có chút động lòng, rất muốn lên nhà thông gia "chém gió" một phen, cho nhà họ Hướng biết gia đình mình bây giờ khá giả cỡ nào. Nhưng lại ngại không muốn ở nhà con gái. Bà vẫn giữ nếp suy nghĩ cũ, cảm thấy sang nhà con gái ở là đi "ở rể", dễ bị con rể và nhà chồng nói ra nói vào. Đặc biệt là nhà chồng Lâm Hướng Nam trước nay vẫn hay có thái độ coi thường nhà bà. Đến lúc đó vừa ở nhờ vừa c.h.é.m gió thì ngượng c.h.ế.t mất.
Tuy bà cụ không nói ra, nhưng Lâm Hướng Bắc nhìn nét mặt cũng đoán được vài phần. Thế là anh bàn với Tôn Yến Ni, định đưa bà cụ đi du lịch.
Bây giờ có tiền rồi, cũng nên để các cụ được sống những ngày tháng thảnh thơi an hưởng tuổi già.
"Hay thế này đi, mình cho cả hai bên nội ngoại đi du lịch chung, thuê một hướng dẫn viên sắp xếp lịch trình đàng hoàng. Tiện đường thì ghé Hải Thành thăm chị cả. Còn việc ăn ở thì cứ book khách sạn, nhà mình cũng không thiếu mấy đồng bạc này."
Tôn Yến Ni nghe vậy cũng tán thành. Bố mẹ cô hiện giờ đều đã nghỉ hưu, ở nhà rảnh rỗi sinh nông nổi. Thậm chí việc học thêm của Ngư Bảo cũng không cần đến bà ngoại kèm cặp nữa, toàn là thầy cô do cô Tiết giới thiệu. Đằng nào cũng nhàn rỗi.
Tranh thủ lúc các cụ còn khỏe mạnh, cứ cho đi chơi, đi hưởng thụ.
"Được, cho các cụ đi chơi một chuyến."
Quyết định xong xuôi, trách nhiệm "thuyết khách" lại được giao cho Gia Ngư.
Hai vợ chồng thừa biết, khoản dẻo miệng thì Gia Ngư là vô địch. Bố mẹ hai bên bị con bé rót mật vào tai vài câu là chỉ có nước gật đầu lia lịa.
Gia Ngư: "..." Rõ ràng là con dùng tấm chân tình để lay động lòng người mà.
Dù sao Gia Ngư cũng thấy đây là việc nên làm, liền đích thân đi đả thông tư tưởng cho ông bà hai bên.
Cô bé dùng lý lẽ như: "Việc này rất tốt cho thanh danh của bố mẹ ạ. Nếu không người ngoài sẽ xì xào bố mẹ cháu kiếm được tiền mà không biết báo hiếu. Làm ăn bây giờ trọng nhất là thể diện và danh tiếng đấy ạ. Ngoài ra, năm nay cháu phải thi chuyển cấp lên cấp hai, áp lực học hành lớn lắm, không đi chơi được, ông bà cứ đi chơi thật vui vẻ, chụp nhiều ảnh vào, rồi mua quà lưu niệm về cho cháu nhé."
"Ông bà của bạn học cháu ai cũng thích đi du lịch, rồi mang quà về cho cháu, cháu thèm thuồng lắm luôn." Gia Ngư nũng nịu.
Câu này đúng là đ.á.n.h trúng tim đen rồi.
Gia Ngư là viên ngọc quý của cả nhà, lại là đứa trẻ xuất sắc nhất, sao có thể để đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy phải ghen tị với người khác được cơ chứ. Mặc kệ lời con bé nói là thật hay giả, cũng phải chiều ý con bé.
Thế là ông bà hai bên hăm hở ngồi nghiên cứu lịch trình du lịch thật.
Lâm Hướng Bắc thuê một công ty du lịch mới mở, cắt cử hẳn hai hướng dẫn viên theo sát hỗ trợ. Yêu cầu hành trình phải thoải mái, phù hợp với người lớn tuổi. Ăn ở đều phải là loại tốt nhất. Ngoài ra, anh còn trang bị cho mỗi bề nội ngoại một chiếc điện thoại "cục gạch" (Đại ca đại).
Hiện nay điện thoại "cục gạch" đã được bán rộng rãi ở thành phố Giang, nhưng giá cả vẫn đắt xắt ra miếng.
Cầm chiếc điện thoại to đùng trên tay, bố Lâm và bố Tôn đều tỏ ra vô cùng phấn khích. Nếu không phải vì chủ trương khiêm tốn, hai ông đã muốn xách điện thoại ra ngoài lượn lờ khoe khoang một vòng rồi.
Trước kia có đồ chơi mới lạ, kiểu gì cũng ước cả làng cả tổng đều biết. Bây giờ thì khác, nhà có điều kiện lại càng không được phô trương.
Vì lần này các cụ muốn ngắm cảnh dọc đường, nên đã mua vé tàu giường nằm, dự định lên thủ đô trước, sau đó mới xuôi vào Hải Thành. Dù sao cũng đã tháng Mười Một rồi, đi muộn chút nữa thủ đô sẽ rét buốt.
**Thư Sách**
