Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 373:"

Cập nhật lúc: 08/05/2026 15:07

Gia Ngư nhìn không nổi nữa, vội vàng dịch thay để truyền đạt ý.

Miễn cưỡng lắm mới xem như mua được đồ.

Sau khi mua xong, Trương Văn Long có chút bị đả kích.

Vừa nãy chú ấy thật sự rất ngượng ngùng, lúc ở thành phố Giang chưa từng có cảm giác này.

Cho dù có hầu rượu lãnh đạo cũng không ngượng ngùng đến thế. Bởi vì hầu rượu lãnh đạo là để kiếm tiền, không phải vì chú ấy kém cỏi, còn vừa nãy, chú ấy ngay cả nói chuyện với người ta cũng cảm thấy mình nói không rõ ràng.

"Đến Cảng Thành một chuyến thật không dễ dàng gì." Chú ấy cảm thán. "Chú đi thủ đô với Hải Thành cũng đâu có thế này. Sau này không đến đây chơi nữa."

Gia Ngư nói: "Chú ơi, do khẩu âm của mọi người khác biệt lớn quá thôi. Đây là chuyện rất bình thường mà, chẳng lẽ sau này Cảng Thành có tiền cho chú kiếm, chú cũng không đến?"

Trương Văn Long: "..."

Gia Ngư nói tiếp: "Chú ơi, phát hiện bản thân còn thiếu sót thì phải nâng cao năng lực của bản thân chứ ạ."

Lúc này, nghe lời nói thấm thía của Gia Ngư, Trương Văn Long không nhịn được cười.

Không phải cười nhạo Gia Ngư, mà là cười nhạo bản thân mình thật sự không bằng một đứa trẻ. Thảo nào Tưởng Lan lại chê bai chú ấy.

Nếu Tưởng Lan ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ không nói tiếng phổ thông tệ như vậy.

Khoảng cách về trình độ văn hóa đã được cụ thể hóa ngay tại khoảnh khắc này.

Không phải cứ biết kiếm tiền là có thể bù đắp được.

Ít nhất thì sự giàu có của chú ấy còn lâu mới đủ để người khác vì chú ấy mà đi học tiếng địa phương của thành phố Giang.

Mua sắm tùy ý vài thứ, buổi tối đi dạo ngắm cảnh đêm một chút rồi mọi người về khách sạn nghỉ ngơi.

Dù sao cũng mới là ngày đầu tiên, không thể quá vất vả được.

Thừa dịp người lớn đi nghỉ ngơi, Gia Ngư và hai người bạn nhỏ nằm nhoài bên cửa sổ ngắm cảnh đêm.

Khách sạn này nằm ở tầng rất cao, là Tống Như Tinh cố ý đặt. Chính là để tiện ngắm cảnh.

Cảng Thành về đêm thật đẹp.

Thành phố Giang tuy cũng có cảnh đêm, nhưng so với nơi này thì khoảng cách vô cùng lớn. Ít nhất thì ánh đèn rực rỡ thế này, thành phố Giang chưa hề có.

Cảnh đêm hoa lệ như vậy khiến ba đứa trẻ nhìn đến hoa mắt, từ đó để lại ấn tượng vô cùng tốt đẹp trong lòng.

Gia Ngư dường như trở lại kiếp trước, ở trong căn hộ cao cấp sang trọng do chính mình mua, ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố.

Lúc đó cô bé cảm thấy cảnh đêm này đẹp như một giấc mộng, cảm thấy cuộc đời mình thật sự đáng giá.

Quả nhiên, con người không nên tùy tiện lập flag (nói trước bước không qua).

Thường Hân cảm thán: "Gia Ngư, nơi này đẹp quá."

Trương Bằng nói: "Nếu có thể ở mãi đây thì tốt. Chỗ chúng ta đem so với nơi này thì không đẹp bằng."

"Chỗ chúng ta sau này cũng sẽ rất tốt. Sẽ vô cùng tốt!" Gia Ngư tự tin nói.

"Ánh đèn cũng sẽ rực rỡ như thế này, các tòa nhà cũng sẽ cao như thế, cửa hàng cũng sẽ nhiều như thế... Chúng ta sau này cũng sẽ trở thành những ông chủ lớn, muốn mua gì thì mua nấy. Sau này các cậu một người là sếp Thường, một người là sếp Trương, còn tớ là sếp Lâm. Sau đó chúng ta đứng trên tầng thượng của tòa nhà cao tầng chỉ xuống dưới và nói: Xem kìa, đây chính là giang sơn mà chúng ta đã gây dựng."

Hai người bạn nhỏ nghe xong cười khúc khích.

Bắt đầu từ ngày thứ hai, cả đoàn chính thức bắt đầu lịch trình du lịch Cảng Thành. Vốn dĩ sáng sớm, mấy đứa trẻ đã chuẩn bị sẵn sàng để đi chơi ở khu vui chơi lớn nhất Cảng Thành, kết quả lại được quầy lễ tân khách sạn thông báo rằng, khu vui chơi Lệ Viên lớn nhất Cảng Thành đã đóng cửa từ năm ngoái rồi...

May mà vẫn còn Công viên Hải Dương (Ocean Park) để chơi.

Gia Ngư vui vẻ nói: "Khu vui chơi chúng ta đã chơi đủ rồi, Công viên Hải Dương mới vui chứ."

Hai người bạn nhỏ vốn còn hơi ỉu xìu lập tức được cô bé làm cho vui vẻ trở lại.

Thường Hân nói: "Tớ chưa đi Công viên Hải Dương bao giờ!"

Trương Bằng bảo: "Tớ cũng chưa từng đi."

Gia Ngư quay sang gọi Lâm Hướng Bắc: "Bố ơi, hôm nay bố phải chụp nhiều ảnh cho chúng con nhé!"

Đối với những bạn nhỏ luôn sống ở thành phố Giang mà nói, Công viên Hải Dương ở Cảng Thành quả thật là một nơi rất mới lạ.

Nhưng mọi người đến không đúng lúc lắm, dạo này các chủ đề của Công viên Hải Dương đều liên quan đến bão tài chính.

Ngay cả nhà ma cũng là nhà ma "tài sản âm", nghe điện thoại đòi nợ của ngân hàng.

Tôn Yến Ni nói: "Nơi này cập nhật thời sự nhanh thật đấy, cơn bão tài chính này ảnh hưởng lớn cỡ nào vậy."

Lâm Hướng Bắc đáp: "Có vẻ ảnh hưởng không nhỏ đâu."

Ngay cả tiết mục hải cẩu vỗ tay, cũng là khán giả hô "Cứu thị trường", hải cẩu liền vỗ tay.

Thật làm khó cho Công viên Hải Dương này quá, trò chơi nào cũng có thể liên hệ đến tình hình thị trường hiện tại.

Tuy nhiên mặc dù vậy, các hạng mục phong phú của Công viên Hải Dương vẫn khiến mọi người chơi rất vui vẻ. Cho dù là chủ đề bão tài chính thì cũng coi như là một điều rất mới mẻ.

Gia Ngư bảo Lâm Hướng Bắc chụp cho cô bé thật nhiều ảnh, đây chính là dấu ấn của thời đại đấy.

Chỉ nội ở Công viên Hải Dương thôi cũng đã chơi hết một ngày, bữa tối mọi người đến nhà hàng trên du thuyền để dùng bữa.

Vừa thưởng thức bữa tối vừa ngắm cảnh biển, lại còn có thể chiêm ngưỡng màn trình diễn ánh sáng cách đó không xa, khiến người ta lưu luyến không muốn về.

Tôn Yến Ni không kìm được cảm thán: "Nơi này tuyệt thật."

Lâm Hướng Bắc c.ắ.n răng nói: "Đợi sau này kiếm được tiền, mình đến đây mua nhà."

Nghe đến chuyện mua nhà, Tôn Yến Ni lại bật cười: "Được thôi, bố Ngư Bảo, trông cậy vào anh cả đấy."

Tống Như Tinh hỏi: "Mua nhà gì cơ?"

Tôn Yến Ni liền đem chuyện hiểu lầm của Lâm Hướng Bắc trước đó kể lại. Rằng anh c.h.é.m gió đòi mua nhà, kết quả là hoàn toàn không mua nổi.

Đến cả Trương Văn Long nghe xong cũng cười ha hả.

Cười xong lại thấy có chút xót xa, lúc ở thành phố Giang, cảm thấy mình cũng là một nhân vật có m.á.u mặt, ra ngoài rồi mới phát hiện ra bản thân thực chất chẳng là cái thá gì.

Lăn lộn bao lâu nay, đến cả tầng lớp trung lưu ở Cảng Thành cũng không lọt vào.

Trước kia rốt cuộc mình kiêu ngạo vì cái gì chứ?

Vài ngày tiếp theo, ngoài việc đi tham quan các danh lam thắng cảnh thì chính là ăn uống vui chơi. Nhiệt độ bên này cũng cao hơn Đại lục một chút, rất thích hợp để ra ngoài chơi.

Đến khi chơi đã hòm hòm, chuẩn bị về quê ăn Tết, mọi người mới bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi về.

Gia Ngư thấy mọi người không có kế hoạch đi đâu nữa, liền nói: "Mẹ ơi, chúng ta có thể ở lại thêm hai ngày được không, con muốn đi dạo vòng vòng, mua vài thứ."

Tôn Yến Ni tò mò: "Mua gì cơ? Dạo này chẳng phải chúng ta vẫn luôn đi mua sắm sao?"

Về cơ bản là chơi nửa ngày, đi mua sắm nửa ngày. Ngay cả món trang sức yêu thích nhất cô cũng đã mua rồi, đang khóa trong két sắt của khách sạn cất giữ.

Gia Ngư đáp: "Mẹ ơi, mấy ngày nay nhà mình cũng thấy rồi đấy, rất nhiều công ty vì cái cơn bão gì đó mà phá sản, con biết phá sản nghĩa là công ty phải đóng cửa, vậy chúng ta có thể mua một số thiết bị mang về không ạ? Máy móc bên này trông có vẻ rất hiện đại."

"Còn có thể làm thế sao?" Tôn Yến Ni kinh ngạc.

Cô và Lâm Hướng Bắc thật sự chưa từng nghĩ đến khía cạnh này.

Gia Ngư nói tiếp: "Hơn nữa bố còn có thể mời một số người về chỉ đạo công việc, con thấy trên báo viết, tỷ lệ thất nghiệp trong ngành xây dựng ở Cảng Thành đang rất cao. Chẳng phải bố làm bên xây dựng sao? Ở đây có nhiều tòa nhà cao tầng như vậy, chắc chắn họ rất giỏi xây nhà. Mẹ cũng có thể hẹn thêm nhiều nhà thiết kế thời trang Cảng Thành nữa. Đến lúc đó mẹ làm quảng cáo, bảo là mời thiết kế sư từ Cảng Thành, mọi người chắc chắn sẽ càng thích hơn." Cũng giống như thương nhân Hong Kong đại diện cho sự giàu có, sản phẩm Cảng Thành cũng tượng trưng cho sự cao cấp.

Tôn Yến Ni lập tức động lòng. Kể từ khi Ngư Bảo Bảo sử dụng thiết kế độc quyền, định vị sản phẩm đã trở thành độc nhất vô nhị, khiến chính cô cũng cảm thấy vô cùng tự hào và kiêu hãnh.

Nếu bây giờ có thêm nhà thiết kế từ Cảng Thành, thì tuyệt cú mèo!

Lâm Hướng Bắc lo ngại: "Lương ở bên này chắc chắn rất cao."

Gia Ngư vặn lại: "Nếu người ta có bản lĩnh, chẳng lẽ bố lại tiếc trả lương cao ạ?"

Mặc dù thời buổi này người Cảng Thành cơ bản sẽ không về Đại lục phát triển, nhưng Gia Ngư tin rằng chỉ cần lương đủ hấp dẫn, người ta vẫn sẽ đồng ý. Cô bé luôn tin tưởng rằng năng lực là vô giá. Những người có năng lực làm ra tiền cho công ty, tuyệt đối xứng đáng với mức lương mà công ty chi trả.

"Tóm lại chúng ta cứ đi xem thử, nếu không có người phù hợp thì mình về nhà, như thế cũng không có gì phải hối tiếc ạ."

Lâm Hướng Bắc xoa đầu con gái: "Được, nghe theo con, sếp ạ."

Quyết định xong xuôi, Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni liền đi tìm Trương Văn Long và Tống Như Tinh báo một tiếng.

Hai người cũng không giấu giếm kế hoạch của mình với họ.

Rằng sẽ đi xem thử có mua được thiết bị gì không, nhân tiện xem có thể mời được nhân tài nào không.

Trương Văn Long ngạc nhiên: "Người anh em, sao trước nay chưa thấy cậu nhắc tới chuyện này?"

Lâm Hướng Bắc đáp: "Là sếp nhỏ nhà tôi nhắc nhở đấy. Con bé thích xem phim Hong Kong lắm."

Trương Văn Long trầm ngâm vài giây rồi hỏi: "Rốt cuộc nhà cậu nuôi dạy con gái kiểu gì thế?"

"Chuyện này không liên quan đến cách nuôi dạy, là bẩm sinh đấy."

Trương Văn Long lại một lần nữa cảm thán, giá như mình cũng có một cô con gái như thế này thì tốt biết mấy.

Lập tức bày tỏ thái độ: "Mình đi cùng nhé, vừa hay trong tay tôi cũng đang có chút vốn."

Tống Như Tinh thì càng khỏi phải nói, cô cảm thấy không chỉ Ngư Bảo Bảo cần nhà thiết kế, mà xưởng thời trang Tân Thời Thượng cũng cần. Tìm một số nhà thiết kế Cảng Thành để hợp tác, sau này xưởng cũng có thể tự tung ra các bộ sưu tập riêng.

Mọi người đến thẳng thị trường nhân tài Cảng Thành, dù sao chân ướt chân ráo lạ nước lạ cái, đương nhiên chỉ có thể vào thị trường nhân tài để tìm kiếm xem có nhân tài nào phù hợp hay không.

Vừa đến nơi đã choáng ngợp, người tìm việc thật sự quá đông, chen chúc nhau.

Hơn nữa nhìn hồ sơ năng lực đều rất khủng. Ngành nghề nào cũng có. Đặc biệt là nhân tài mảng tài chính. Bằng cấp cơ bản đều là sinh viên đại học.

Lâm Hướng Bắc và Trương Văn Long càng thêm hy vọng sẽ thực sự tìm được nhân tài mình cần.

Do mục đích của mỗi người khác nhau, nên đành phải tách ra đi tìm. Dù sao ai cũng có điện thoại di động, lúc nào không tìm thấy nhau cứ liên lạc trực tiếp là được.

Gia Ngư được Tôn Yến Ni nắm c.h.ặ.t t.a.y, đi giữa dòng người dáo dác nhìn ngó.

"Ngư Bảo à, con muốn tìm người mảng nào, mẹ đi tìm cùng con trước."

Mục tiêu số một trong lòng cô bé là nhân tài liên quan đến ngành dịch vụ ăn uống, nghĩ xem có thể tìm được kỹ thuật ẩm thực nào đó mang về, đưa tiệm hoành thánh Sư Phụ Thang phát triển lớn mạnh hơn nữa. Ngoài ra, sẽ để mắt xem có cơ hội làm ăn nào khác không.

Khỏi phải nói, ở đây thật sự có nhân tài quản lý chuỗi nhà hàng. Có điều thứ Gia Ngư muốn hơn là nhân tài mảng kỹ thuật.

Đáng tiếc là mảng kỹ thuật thật sự không nhiều, cơ bản toàn là quản lý hành chính. Thảo nào ngày xưa các cụ thường hay nói, có một nghề trong tay thì không sợ c.h.ế.t đói. Bất kể thời đại nào, người có kỹ thuật chuyên môn đi xin việc luôn dễ dàng hơn một chút.

**Thư Sách**

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 373: Chương 373:" | MonkeyD