Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 320:**

Cập nhật lúc: 08/05/2026 02:11

"Cục cưng, sao rồi? Những gì thầy giáo nói con đã hiểu hết chưa?"

Gia Ngư gật đầu: "Con hiểu hết rồi ạ."

Phụ huynh của bạn học bên cạnh phát hiện tay con mình lạnh toát, đang cố gắng an ủi. Trông có vẻ là thực sự quá căng thẳng rồi.

Tôn Yến Ni vội vàng sờ tay Gia Ngư, không thấy có gì bất thường: "Cục cưng có sợ không?"

Gia Ngư lắc đầu: "Con không sợ ạ."

Lúc này Gia Ngư có chút mừng thầm vì từ nhỏ đến lớn bản thân đã nỗ lực tham gia đủ các loại chương trình, nếu đây là lần đầu tiên tham gia một cuộc thi có quy mô thế này, chắc chắn cũng không tránh khỏi căng thẳng. Người lớn cũng có lúc sợ sân khấu mà.

Kiếp trước Gia Ngư cũng từng sợ hãi trước đám đông, cũng từng xấu hổ không dám nói chuyện với người khác, là do sau này bị cuộc sống ép buộc, vì muốn thay đổi số phận, những thứ khác đều không còn quan trọng nữa.

Phụ huynh nhà khác thấy Gia Ngư bình tĩnh như vậy, lập tức chạy tới tìm Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni để học hỏi kinh nghiệm.

Hai người tất nhiên không tiện nói là do con mình có thiên phú bẩm sinh, làm thế chẳng khác nào đang khoe khoang. Thế là Tôn Yến Ni rất tỉ mỉ kể lại những trải nghiệm thường ngày của Gia Ngư. Ví dụ như từ hồi mẫu giáo đã luôn tham gia các buổi biểu diễn quy mô lớn, lên tivi, đóng quảng cáo. Hễ trong thành phố có cuộc thi gì, đứa trẻ này đều rất hứng thú.

Thấy một đứa trẻ nhỏ xíu như vậy mà đã có những trải nghiệm phong phú đến thế. Ánh mắt các phụ huynh nhìn Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni đều mang theo sự khâm phục. Hai bậc cha mẹ này thật biết cách bồi dưỡng con cái.

Thảo nào đứa trẻ lại xuất sắc như vậy!

Ánh mắt này khiến Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni vừa tự hào, lại vừa chột dạ.

Hai người không biết ngượng mồm mà nói rằng, những điều này đều do con gái nhà mình tự chủ động giành lấy, làm cha làm mẹ, hai người thật sự chẳng phải bận tâm một chút nào, cùng lắm chỉ là ngồi trên hàng ghế khán giả làm thành viên đội cổ vũ mà thôi.

Các phụ huynh lại tìm Gia Ngư học hỏi kinh nghiệm, hỏi cô bé bây giờ có suy nghĩ gì về cuộc thi này.

Trải nghiệm thì không thể sao chép được rồi, nhưng tâm lý thì luôn có thể bắt chước một chút chứ nhỉ.

Gia Ngư nhìn hai đứa trẻ đang căng thẳng, suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: "Bởi vì ba mẹ cháu luôn nói với cháu rằng, bất kể thành tích ra sao, ba mẹ đều sẽ ủng hộ cháu. Thế nên cháu cảm thấy thi đấu không có gì đáng sợ cả, bởi vì ba mẹ cháu sẽ luôn ở phía sau cổ vũ cho cháu."

Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni không ngờ trong lòng Gia Ngư lại nghĩ như vậy, hóa ra chính hai người đã tiếp thêm sức mạnh cho Cục cưng sao?

Hai người lập tức vô cùng cảm động. Ánh mắt rưng rưng nhìn Gia Ngư. Hóa ra trong lòng Cục cưng, suy nghĩ của họ lại quan trọng đến vậy.

Các vị phụ huynh im lặng nhìn Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni, nhất thời tâm trạng vô cùng phức tạp.

Con cái xuất sắc, phụ huynh tự nhiên cũng phải hao tâm tổn trí không ít. Đã dốc lòng dốc sức, thì đều mong nhận được sự đền đáp, cho nên bình thường sẽ luôn không ngừng nhồi nhét vào đầu con cái rằng, nhất định phải thành công, chỉ có thể thành công!

Bảo họ nói ra những câu kiểu mặc kệ thành tích thế nào, họ thực sự không thể thốt nên lời.

Rất nhanh, sau khi thầy giáo dặn dò xong luật thi đấu cho các học sinh khác, liền bước ra thông báo cho các phụ huynh thời gian tập trung vào buổi chiều. Sau đó để mọi người giải tán.

Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni lập tức bế con gái nhà mình đi trước. Tuy rằng chia sẻ kinh nghiệm học tập thì không có vấn đề gì, nhưng cũng không muốn mọi người cứ bám riết lấy con mình mà hỏi han không ngừng, lỡ làm ảnh hưởng đến tâm lý của con bé thì sao?

Hai người vừa nãy đều đã nhìn thấy, có phụ huynh lúc này vẫn còn đang mắng mỏ giáo huấn con cái vì chưa đạt được thành tích tốt ở cuộc thi cấp tỉnh kìa.

Sau khi về phòng, Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni đều cười tủm tỉm nhìn Gia Ngư.

Lâm Hướng Bắc nói: "Cục cưng, con nghĩ không sai đâu, ba mẹ không có bất kỳ yêu cầu gì đối với con cả. Ba mẹ chỉ cần con vui vẻ là được rồi. Trước đây lúc đi học, ba mẹ cũng chẳng được vẻ vang như con bây giờ, chẳng phải vẫn sống rất vui vẻ sao? Thế nên, chúng ta không phải sợ gì hết."

Tôn Yến Ni làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Phải tin rằng trời sinh ra ta ắt có chỗ hữu dụng, con xem trước đây mẹ chỉ biết mua quần áo, bây giờ chẳng phải cũng tự đi bán quần áo rồi sao?"

Gia Ngư mỉm cười gật đầu.

Cô bé cảm thấy có được một đôi ba mẹ như vậy, bất kể là đứa trẻ nào thì cũng sẽ đều rất hạnh phúc thôi. Dù sao thì nếu mình là một đứa trẻ không có chí tiến thủ, thì chắc chắn kiếp này cũng sẽ trôi qua rất hạnh phúc. Cùng lắm là nghèo đi một chút, nhưng chính bản thân mình đã không cầu tiến, thì đương nhiên cũng sẽ không quan tâm đến việc có tiền hay không.

Buổi chiều, Gia Ngư chỉ có thể đi một mình, bởi vì chiều phải tham gia lễ khai mạc, tối còn phải đến phòng học đã được sắp xếp sẵn để họp bàn chiến lược.

So với vòng sơ khảo, vòng chung kết có vẻ vô cùng hoành tráng. Chỉ nội một cái lễ khai mạc mà đã kéo dài cả buổi chiều.

Nhưng mỗi một khâu tổ chức, đều khiến bọn trẻ cảm thấy tự hào và tự tin.

Lúc Gia Ngư đứng trong đội ngũ khai mạc, cô bé lén lút quan sát những người xung quanh, có người quen, có người lạ.

Trong lòng thầm nghĩ, đây là một nhóm những đứa trẻ xuất sắc, những người này nếu luôn duy trì được thành tích như thế này, trong tương lai, chắc chắn đều sẽ tỏa sáng trong các lĩnh vực khác nhau.

Ngày thi đấu, thí sinh từ khắp mọi miền đất nước tề tựu tại hiện trường.

Gia Ngư theo giáo viên vào sân trước để chuẩn bị, Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc thì dựa vào thẻ dự khán do giáo viên phát mới được vào trong chờ đợi. Ở hiện trường thi đấu kiểu này, hai người nói chuyện cũng không dám lớn tiếng. Chỗ này không phải là đài truyền hình như lần trước.

Nhưng nếu nói có căng thẳng hay không, thì chắc chắn là có.

Đừng thấy hai người họ luôn miệng nói với Gia Ngư là không sao cả, nhưng con gái đã đi thi rồi, lại còn nỗ lực nhiều như vậy, trong lòng tất nhiên cũng mong những nỗ lực của Gia Ngư không bị uổng phí.

Vòng thi đầu tiên là thi viết cá nhân, kéo dài 120 phút.

Đối với các bậc phụ huynh đang chờ đợi bên ngoài, quả thực là một ngày dài tựa một năm, nhưng đối với những đứa trẻ đang giải bài bên trong, thời gian trôi qua quá nhanh!

Chế độ huấn luyện quản lý thời gian ngày thường của Gia Ngư lúc này đã phát huy tác dụng. Đối với mỗi câu hỏi, cô bé đều tự quy định thời gian cho mình một cách nghiêm ngặt, cho dù những đề bài mà cô bé nhìn thấy lúc này đều vô cùng kỳ quái...

May mà Gia Ngư trong những lúc học và luyện tập ngày thường đã rèn giũa được tư duy giải bài cho mình, cho nên mặc dù đề bài biến hóa kỳ quặc, cô bé vẫn có thể tìm ra được điểm tương đồng giữa những đề bài này với những bài đã từng luyện qua.

So với những đứa trẻ khác vẫn chưa ý thức được việc phải đi tìm quy luật, mà hoàn toàn dựa vào sức lực của trí não để giải đề, Gia Ngư nhờ tư duy trưởng thành để tìm lối tắt, cộng thêm sự rèn luyện chăm chỉ, ưu thế phát huy lúc này là vô cùng rõ rệt.

Hơn nữa Gia Ngư đã sớm cảm thấy đầu óc của mình ở kiếp này có lẽ thực sự tốt hơn kiếp trước.

Trước kia cô bé luôn dựa vào năng lực học tập ở kiếp trước để lên kế hoạch học tập, nhưng sau khi học Toán Olympic, cô bé phát hiện năng lực tiếp thu của mình mạnh hơn kiếp trước. Trí nhớ của cô bé tốt hơn ngày xưa, phản xạ tư duy cũng nhanh nhạy hơn.

Về điểm này, cô bé cảm thấy mình quả thực cũng được thừa hưởng trí thông minh từ ba mẹ.

Ba cô bé - đồng chí Lâm Hướng Bắc năm xưa nổi tiếng là lười biếng, nhưng mỗi kỳ thi chuyển cấp đều đỗ đạt an toàn. Tuy rằng lần nào cũng là vượt qua kỳ thi trong gang tấc, nhưng nếu so sánh với những gì anh bỏ ra thì hoàn toàn không tỉ lệ thuận chút nào. Hơn nữa bây giờ sau khi chịu phấn đấu tiến thủ, quyết định thi lấy bằng cấp, cũng là thi một lần là đậu. Còn mẹ cô bé - đồng chí Tôn Yến Ni thì lại càng không cần phải bàn cãi, chỉ chú tâm hơn ba cô bé một chút thôi mà trường thi đỗ cũng đã tốt hơn rồi, thêm nữa dạo này nói là đang chuẩn bị thi lấy chứng chỉ liên quan đến kế toán tài chính, cũng không thấy nỗ lực gì nhiều, thế mà đã bảo là xem hiểu hòm hòm rồi.

Sau khi nghiêm túc giải xong mỗi một câu, thời gian cũng không còn nhiều. Gia Ngư chỉ lấy những câu chưa tự tin lắm ra để kiểm tra lại, sau đó dò lại những chi tiết dễ mắc sai lầm. Xong xuôi mới đặt b.út xuống.

Hết giờ, tất cả mọi người đều bắt buộc phải đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

Khi Gia Ngư bước ra khỏi hiện trường thi đấu, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

"Quả nhiên vẫn phải rèn luyện nhiều hơn, những cuộc thi thế này sau này tìm được cơ hội vẫn có thể tiếp tục tham gia."

Ra đến cửa, các bậc phụ huynh đã đứng sẵn đón con mình.

Các giáo viên không vội hỏi bọn trẻ về đáp án bài thi, chỉ bảo mọi người về nghỉ ngơi cho khỏe. Buổi chiều vẫn còn có hoạt động.

Lâm Hướng Bắc một tay ôm bổng Gia Ngư lên: "Cục cưng vất vả rồi, đi thôi, ba đưa con đi ăn đồ ngon nào!"

Tôn Yến Ni lau mặt cho Gia Ngư: "Cục cưng muốn ăn gì nào?"

Gia Ngư đáp: "Con cảm thấy mình có thể ăn được rất nhiều thứ, dùng não bộ nhiều, thực sự rất nhanh đói ạ."

"Được, chúng ta đi ăn một bữa no nê thôi!"

Làm một bữa no nê là không thể nào rồi... Ban tổ chức cuộc thi kiểm soát rất nghiêm ngặt chế độ ăn uống của các thí sinh.

Lâm Hướng Bắc chỉ đành hứa hẹn với Gia Ngư ngay trong lúc dùng bữa, đợi đến lúc thi xong sẽ dẫn cô bé đi ăn một chầu hải sản thịnh soạn, sau đó đến thủ đô ăn vịt quay.

"Vịt quay ngoài giòn trong mềm, ngon lắm đấy. Ba và mẹ con từng ăn qua mấy lần rồi."

Tôn Yến Ni hoài niệm: "Hồi đó mới cưới, mẹ và ba con hễ nhận lương là đi chơi khắp nơi."

Sau này có con rồi, ngược lại rất ít khi ra ngoài. Định bụng đợi con lớn lên rồi đi.

Bây giờ con cũng thực sự khôn lớn rồi.

Tôn Yến Ni mỉm cười vuốt ve mái tóc, xoa nhẹ hai má của Gia Ngư.

Thời gian trôi qua nhanh thật, rất nhiều chuyện đều đã phai mờ, chỉ có ký tự về Cục cưng là ngày càng sâu đậm. Dường như Cục cưng chưa từng rời khỏi gia đình này vậy.

Hiện tại cũng không thể được như ngày xưa rong rủi đi chơi nữa, mà là chạy theo sau lưng con cái, giống như những bậc phụ huynh ưu tú khác, kề vai sát cánh cùng con trải qua hết cuộc thi này đến cuộc thi khác.

Ngày thứ hai là thi tiếp sức đồng đội. Đối với tất cả mọi người, đây đều là một thử thách, cho dù ở lớp bồi dưỡng Toán Olympic cũng đã được huấn luyện từ trước, nhưng suy cho cùng vẫn là một phương thức khảo nghiệm hoàn toàn mới mẻ.

Dựa theo quy định của cuộc thi tiếp sức, ngoài ba thành viên của tỉnh Gia Ngư, còn có thêm hai bạn học của tỉnh khác tham gia.

Lúc hai bạn học này sục sôi ý chí bước tới, nhìn thấy Gia Ngư, biểu cảm bỗng nhiên có chút cạn lời khó nói.

Một trong hai bạn nhịn không được hỏi: "Bạn ơi, bạn bao nhiêu tuổi rồi?"

Gia Ngư bình tĩnh đáp: "Bạn ơi, bạn không nên hỏi tuổi tác của tớ, bạn nên hỏi thành tích của tớ mới đúng."

Cậu bạn cùng đội Tề Hiểu Lỗi bật cười phì một tiếng.

Bạn học ngoại tỉnh: "..." Sao cứ có cảm giác người bạn này vừa mở miệng ra là đã thấy vô cùng đáng tin cậy thế nhỉ.

Có lẽ chỉ là do dáng người nhỏ nhắn thôi chăng?

May mà hiện trường thi đấu cũng không cho mấy đứa trẻ này cơ hội để buôn chuyện. Sau khi thành lập tổ đội, mọi người chính thức bắt đầu phân công công việc.

Gia Ngư nghiễm nhiên trở thành người giải câu hỏi đầu tiên.

Đừng thấy câu đầu tiên là câu hỏi nền tảng cơ bản, nhưng theo kinh nghiệm chinh chiến phong phú của giáo viên Toán Olympic, thì giai đoạn đầu tiên này mới chính là giai đoạn khó nhằn nhất.

**Thư Sách**

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 320: Chương 320:** | MonkeyD