Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 304:**

Cập nhật lúc: 08/05/2026 00:00

Thế là đưa Trương Văn Long đích thân đi một vòng.

Có những người thần trí không tỉnh táo, có những người đã đến mức tự tàn hại bản thân... Trương Văn Long cảm thấy mình như bước vào một thế giới xa lạ, tất cả những thứ này đáng lẽ phải cách anh ta rất xa, hiện tại lại có người nói với anh ta, tất cả đang ở ngay trước mắt. Ngay bên cạnh anh ta, và người vợ thanh tú nho nhã của anh ta có thể sẽ biến thành như thế này.

Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc không đi xem, hai người ở bên ngoài chờ, cũng là để giữ thể diện cho Trương Văn Long và Tưởng Lan.

Đợi đến khi Trương Văn Long với khuôn mặt trắng bệch bước ra, trông anh ta như kẻ ngốc. Hoàn toàn không còn dáng vẻ tinh minh tháo vát ngày thường nữa.

Lâm Hướng Bắc hỏi: "Anh Trương, anh không sao chứ? Xem xong rồi à?"

"Tôi chỉ là không dám tin..."

Trương Văn Long muốn nói mình không dám tin một người đang yên đang lành lại biến thành bộ dạng như vừa mới thấy, nhưng lại nhớ tới lời bác sĩ nói, cơ thể con người không phải là thứ bản thân có thể tự khống chế, nếu có thể khống chế thì đã không mắc bệnh rồi.

Đặc biệt là tinh thần lại càng khó khống chế hơn.

Cho nên thực ra không cần anh ta có tin hay không, dù sao thì mắc bệnh chính là mắc bệnh.

Sau khi lên xe, Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc đều rất im lặng.

Trương Văn Long bực bội sờ bao t.h.u.ố.c lá, cuối cùng vẫn không hút.

Mà đập tay một cái lên vô lăng.

"Tôi phải làm sao bây giờ?"

Trương Văn Long có chút mờ mịt. "Tôi đưa cô ấy đi khám bệnh, có được không?"

Lâm Hướng Bắc thở dài: "Bây giờ người chị ấy không muốn gặp nhất chính là anh đấy."

"Tôi, tôi..." Trương Văn Long mờ mịt vò đầu, tóc tai đã bị vò thành tổ chim. Anh ta thật sự không biết mình đã làm ra tội ác tày trời gì mà khiến cho vợ mình sắp phát điên như thế.

Tôn Yến Ni hỏi: "Anh Trương, thật sự không sửa được sao? Khó đến thế cơ à? Tình yêu của anh chỉ là vật chất, chỉ là lời nói, không có chút hành động nào sao? Tự anh nghĩ thử xem, nếu anh tìm một người lôi thôi lếch thếch để sống qua ngày, anh có bằng lòng không?"

Nói đến cuối cùng, bản thân Tôn Yến Ni cũng không kìm nén được sự tức giận nữa: "Anh có tức giận thì em cũng phải nói, nếu Lâm Hướng Bắc cũng chỉ biết nói yêu bằng miệng, suốt ngày tự làm theo ý mình không tôn trọng em, em đã sớm đá văng anh ấy rồi. Yêu chị ấy thì dù không đặt chị ấy lên vị trí số một, cũng phải coi chị ấy ở vị trí bình đẳng với anh chứ! Tự anh động não mà nghĩ xem, rốt cuộc anh yêu bản thân anh, hay là yêu chị Lan."

Trương Văn Long: "..."

Buổi chiều, Gia Ngư được Trần Mỹ Hà đến đón, ngoài cô bé ra còn có Thường Hân và Trương Bằng.

Trần Mỹ Hà còn mang cho bọn trẻ rất nhiều đồ ăn vặt ngon.

Ba đứa trẻ ngồi trên xe liền bắt đầu ăn. Đừng nói chứ, mỗi ngày tan học thật sự rất dễ đói. Cái bụng nhỏ đã sớm kêu ùng ục rồi. Sau này vẫn là nên lén để đồ ăn vặt trong túi mới được.

Hoàng Nhạc đứng ở cổng trường chờ người đến đón, nhìn thấy mẹ mình xách đồ ăn vặt đến đón những đứa trẻ khác, trong lòng chua xót không thôi. Cô bé cố gắng để bản thân không bận tâm, nhưng loại tâm trạng này không thể nào khống chế được.

Đặc biệt là hình ảnh của người mẹ này càng ngày càng giống với kiếp trước.

Khiến cô bé một lần nữa như mộng du về cảm giác bị mẹ ngó lơ ở kiếp trước.

Lúc này, trong lòng Hoàng Nhạc cũng không nhịn được mà nghĩ, nếu sau này chuyện làm ăn xây dựng của ba thành công, trở thành đại gia bất động sản, bước lên đỉnh cao như kiếp trước, mẹ có hối hận không?

Đáng lẽ bà ấy có thể trở thành phu nhân giàu có bậc nhất Giang Thị.

Đợi đến lúc mình lấy được thành tích tốt, hết lần này tới lần khác đứng hạng nhất, mẹ có hối hận vì những đứa trẻ của người khác mà không cần một cô con gái ruột xuất sắc như mình không?

"Nhạc Nhạc, chúng ta đi thôi, vừa nãy ở cửa hàng có chút việc bận." Thím Cao đến đón Hoàng Nhạc vừa lau mồ hôi vừa nói.

Dạo này Hoàng Quốc Đống quá bận, trong nhà cũng không thể không có ai, liền thuê một thím rảnh rỗi trong khu dân cư chăm sóc con, tiện thể quán xuyến việc nhà.

Hoàng Nhạc dắt tay thím Cao, ngồi lên ghế sau xe đạp: "Ba cháu đâu ạ?"

"Ông chủ Hoàng buổi tối có việc phải tiếp khách rồi." Thím Cao đạp xe vội vã rời đi.

Hoàng Nhạc quay đầu nhìn lại chỗ Trần Mỹ Hà đỗ xe, chiếc xe kia đã chạy đi mất rồi.

Cô bé lại nhìn chiếc xe đạp mình đang ngồi, trong lòng thầm nghĩ, sắp rồi, ba sắp phát tài lớn rồi, đến lúc đó ba cũng sẽ bảo tài xế lái xe ô tô đến đón mình.

Ít nhất thì, bây giờ trong nhà cũng có bảo mẫu rồi.

Trên xe, Gia Ngư kể với Trần Mỹ Hà, từ cuối tuần này mình bắt đầu tham gia lớp học Toán Olympic của trường rồi.

Trần Mỹ Hà nào có hiểu Toán Olympic là cái gì, nhưng vừa nghe đã thấy có vẻ rất lợi hại.

Trong lòng vui mừng khôn xiết.

"Mẹ với mẹ của con cũng sắp lấy được bằng lái xe rồi. Sau này mẹ có thể lái xe đưa đón các con rồi."

Bọn trẻ liền reo hò ầm ĩ, sau đó cùng nhau nịnh nọt nói Trần Mỹ Hà thật lợi hại.

Nghe những âm thanh náo nhiệt này, Trần Mỹ Hà không nhịn được nở nụ cười.

Về đến khu dân cư, Trần Mỹ Hà dẫn mấy đứa trẻ về nhà. Trương Bằng còn chuẩn bị về nhà mình, bởi vì mẹ cậu bé đang ở nhà.

Nhưng Trần Mỹ Hà nắm lấy tay cậu bé, nói: "Mẹ cháu đi công tác rồi, không có ở nhà. Hai ngày nay cháu cứ làm bài tập ở nhà Gia Ngư nhé, ba cháu về sẽ đến đón cháu."

"A, mẹ đi công tác rồi ạ? Dạ vâng." Trương Bằng lại thấy không sao cả, bởi vì cậu bé cũng rất thích làm bài tập ở nhà Gia Ngư. Mặc dù làm bài tập rất thống khổ, nhưng thỉnh thoảng cũng rất vui.

Chỉ cần ba đến đón cậu bé sớm một chút là được.

Gia Ngư vừa nghe tin này thì hiểu ngay là bên dì Tưởng Lan đã có động tĩnh, chắc là đã lật bài ngửa rồi. Có lẽ đã xảy ra vấn đề gì đó. Chắc ba mẹ cô bé cũng đi giúp đỡ rồi. Thảo nào hôm nay lại là mẹ Mỹ Hà đến đón bọn họ.

Cả ba đứa trẻ đều ăn tối ở nhà Trần Mỹ Hà, vì Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc cũng phải ăn tối xong mới về.

Tôn Yến Ni đi thăm Tưởng Lan, ở lại cùng cô ăn tối, trò chuyện. Biết Trương Văn Long sẽ không đến làm phiền mình nữa, tâm trạng Tưởng Lan cũng bình tĩnh lại, không khác gì lúc bình thường.

Hai người còn cùng nhau xem tivi một lúc, nói chuyện phiếm.

Từ đầu tới cuối, Tôn Yến Ni đều giả vờ như không biết chuyện gì. Ngược lại còn vui vẻ khen ngợi cô dũng cảm bước ra bước đầu tiên. Còn hẹn cuối tuần cùng đi mua sắm.

Còn Lâm Hướng Bắc thì đang khuyên nhủ Trương Văn Long, giúp anh ta nghĩ cách.

Trương Văn Long bình thường luôn vô tư lự, lúc này trông như người mất hồn. Cứ liên tục hỏi, nếu anh ta sửa đổi, liệu Tưởng Lan có khỏi bệnh, có không trở nặng nữa không.

Lời này Lâm Hướng Bắc cũng không tiện trả lời, chỉ có thể khuyến khích anh ta làm thử xem sao.

Tuy nhiên lúc chia tay, Trương Văn Long không về nhà mà lái xe rời đi, nói là muốn đến nhà mẹ vợ tìm người chăm sóc Tưởng Lan. Nếu cô thật sự bị bệnh, ở một mình thì không an toàn chút nào.

Anh ta nghĩ tới những người tự tàn hại bản thân nhìn thấy trong bệnh viện tâm thần lúc trước, trong lòng liền không cách nào yên tâm được.

Phải tìm người đáng tin cậy để trông nom.

Lâm Hướng Bắc cũng nhắc nhở anh ta, trước khi nhờ người đến, phải nói rõ ràng mọi chuyện với mẹ vợ trước, kẻo mẹ vợ đến lại khuyên nhủ một trận, khiến người ta thêm phiền.

Ngày hôm nay, Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc cũng khá mệt mỏi, nhưng cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù tình trạng có vẻ tệ đi, phá vỡ sự bình yên trước đó, nhưng cuối cùng cũng đã bắt đầu giải quyết vấn đề rồi. Hơn nữa những chuyện cần làm cũng đã làm xong, phần còn lại phải dựa vào người nhà của chị Lan thôi.

Hai người qua nhà Trần Mỹ Hà đón bọn trẻ, Thường Hân đã được đón về nhà từ lâu, chỉ có Gia Ngư và Trương Bằng đang xem tivi.

Nhìn thấy ba mẹ, Gia Ngư vui vẻ cười rộ lên. Nhìn nét mặt hai người, hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Tôn Yến Ni dắt tay Gia Ngư, sau đó nói với Trương Bằng: "Hôm nay cháu ngủ lại nhà cô được không?"

Trương Bằng gật gật đầu: "Dạ được ạ."

Cậu bé thấy khá lạ lùng, lại hỏi: "Khi nào mẹ cháu mới về vậy ạ? Mẹ còn bảo dẫn cháu dọn ra ngoài ở cơ mà. Sao tự dưng lại đi công tác rồi."

Sống mũi Tôn Yến Ni hơi cay cay, có một số chuyện, trẻ con sẽ không bao giờ biết được, trong lòng chúng sẽ mãi chỉ giữ những hy vọng tươi đẹp. Cậu bé tưởng mẹ mình đi công tác thật. Không biết mẹ đã mắc bệnh, không dám để con sống cùng.

"Khoảng mấy ngày thôi, đi, chúng ta về nhà trước đã."

Buổi tối Lâm Hướng Bắc đưa Trương Bằng đi ngủ, còn Tôn Yến Ni thì ngủ cùng Gia Ngư.

Gia Ngư liền lén lút hỏi: "Có phải dì Tưởng Lan có chuyện gì rồi không mẹ?"

"Không có đâu, dì Tưởng Lan của con nghe lời khuyên của con, dũng cảm dọn ra ngoài ở rồi, chú Trương của con cũng đã nhận ra lỗi lầm, quyết định sửa chữa rồi."

Gia Ngư hỏi: "Thật không ạ?"

"Đương nhiên rồi, cho nên cục cưng của chúng ta không cần phải lo lắng."

Gia Ngư nghe vậy liền không hỏi thêm nữa. Trước đó là không có người lớn can thiệp. Bây giờ người lớn đã nhúng tay vào, một đứa trẻ như cô bé những gì có thể làm thực ra cũng rất hạn chế. Ngược lại người lớn càng dễ giải quyết mọi việc hơn.

Ít nhất hiện tại xem ra, mọi thứ đều đang tốt đẹp.

Sáng sớm hôm sau, lúc ăn sáng, Trương Bằng lén lút nói với Gia Ngư: "Gia Ngư, ba của bạn là một người ba thơm phức. Chú ấy còn bôi kem thơm nữa."

Gia Ngư đáp: "Đương nhiên rồi."

Trương Bằng thắc mắc: "Nhưng con trai mà thơm phức, liệu có phải là không đủ nam tính không?"

Gia Ngư hỏi lại: "Thế bạn có thích một người ba thơm phức không?"

Trương Bằng thành thật gật đầu. Lúc ngủ cùng ba Lâm, cậu bé thấy thích lắm.

Gia Ngư kết luận: "Vậy là đúng rồi, chính bạn còn thích thơm phức, thì người khác cũng thích thôi. Đừng quan tâm là nam hay nữ, trước tiên đừng làm người khác ngửi thấy mùi hôi đã, nếu có thể làm người khác thấy thơm thì càng tốt."

Trương Bằng đã được khai sáng. Sau này lớn lên, cậu bé cũng phải luôn thơm phức.

Có lẽ cậu bé còn phải dạy ba bôi kem thơm nữa, như vậy ba sẽ không làm mẹ tức giận. Đợi mẹ đi công tác về, nhìn thấy một người ba thơm phức, chắc chắn mẹ sẽ rất vui.

Hai đứa trẻ Gia Ngư và Trương Bằng ngủ rất sớm, nhưng có người lại trằn trọc cả đêm khó ngủ. Trương Văn Long cả đêm không về nhà, ở nhà bố vợ nói chuyện của Tưởng Lan.

Hai ông bà nhà họ Tưởng sau khi nghe con rể nói xong, đều không dám tin vào chuyện này. Luôn cảm thấy những vấn đề tâm lý tinh thần chẳng có liên quan gì tới nhà mình. Nhà mình chưa từng nghe nói có ai mắc căn bệnh này cả.

Người nhà mình đều đường đường chính chính, cũng chưa bao giờ đối xử tệ bạc với con cái, con cái được giáo d.ụ.c ra đều không có cái tật này.

Ba Tưởng không thể hiểu nổi, một người đang yên đang lành làm sao lại xuất hiện những căn bệnh về tâm lý tinh thần chứ.

**Thư Sách**

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.