Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 146

Cập nhật lúc: 27/03/2026 06:02

"Trường Hàn vẫn luôn ở Vạn Kiếm Tông, có chạy đi đâu được đâu."

Giản Vân Trạch kìm nén mọi cảm xúc, mỉm cười như thể đang bất đắc dĩ: "Là do ta quá nôn nóng."

"Vừa mới về lại Vạn Kiếm Tông, ta về Hiên Lâm Phong thay bộ đồ đã, rồi sẽ cùng các vị nâng ly tâm tình." Vai ông khẽ nhún, dễ dàng thoát khỏi tay Thẩm Uẩn An, "Ta xin phép cáo từ trước."

Ông vừa bước được một bước, đã nghe thấy giọng nói đầy chấn động của âm thanh từ trên trời:

【 Khương Đình hóa ra là do Giản Vân Trạch hại c.h.ế.t!!! 】

Tất cả mọi người ở Vạn Kiếm Tông: !!!

Thẩm Uẩn An - người đứng gần Giản Vân Trạch nhất - ánh mắt lạnh băng. Hắn vươn tay phải ra, nắm c.h.ặ.t lấy mạch môn ở cổ tay trái của Giản Vân Trạch: "Giản trưởng lão khoan hãy đi, ta còn muốn hàn huyên với ngài thêm một lát nữa cơ mà!"

Cùng với động tác của hắn, những người khác của Vạn Kiếm Tông cũng âm thầm tản ra, chặn kín mọi lối thoát của Giản Vân Trạch.

Âm thanh từ trên trời chưa bao giờ sai. Hơn nữa, phản ứng của Giản Vân Trạch quả thực rất đáng ngờ.

Tô Li ngẩng đầu lên, không nhận ra bầu không khí kỳ quặc giữa họ. Nhìn Thẩm Uẩn An khoác vai bá cổ Giản Vân Trạch, nàng lại tưởng hai người họ thân thiết lắm.

Nghĩ đến những gì vừa đọc trên Thiên Đạo Chi Thư, nàng không khỏi buông lời cảm thán:

【 Đúng là biết người biết mặt khó biết lòng! 】

【 Giản Vân Trạch ngụy trang thành người sư phụ tốt suốt 50 năm, lừa tất cả mọi người tin rằng ông ta coi Khương Đình như con đẻ. 】

【 Nhưng nào ai ngờ được, Khương Đình không hề c.h.ế.t trong bí cảnh, mà c.h.ế.t dưới tay người sư phụ mà nàng tin tưởng nhất! 】

【 Sau đó, bị chính sư phụ mình nghiền xương thành tro, không để lại một chút dấu vết nào. 】

Nghe những lời của âm thanh từ trên trời, người của Vạn Kiếm Tông đều nhìn chằm chằm vào Giản Vân Trạch. Trong mắt Kỳ Minh hằn lên những tia m.á.u đỏ rực: Tại sao!!

Tại sao Giản Vân Trạch lại hãm hại Khương Đình??!!

Nàng là đệ t.ử của ông ta cơ mà! Là người đệ t.ử luôn tôn kính ông ta như một người cha! Sao ông ta có thể nhẫn tâm hạ thủ!!

Tô Li cũng rất tò mò lý do Giản Vân Trạch ra tay với Khương Đình:

【 Chẳng lẽ Giản Vân Trạch ghen tị với thiên phú của Khương Đình —— 】

【 Trời ơi —— Hóa ra là vì kiếm linh! 】

【 Kiếm linh của Giản Vân Trạch có vấn đề!! 】

Mọi người ở Vạn Kiếm Tông nghe xong, bất giác đưa mắt nhìn về phía thanh kiếm bản mệnh của Giản Vân Trạch.

Hiện tại, trong giới Tu Tiên chỉ có ba người sở hữu kiếm linh. Một người là Tông chủ Vạn Kiếm Tông Kỳ Minh. Thanh kiếm của ông là linh kiếm truyền thừa ngàn năm của Vạn Kiếm Tông. Tuy có kiếm linh, nhưng kiếm linh đó đã chìm vào giấc ngủ say từ lâu, nếu không gặp tình huống khẩn cấp sẽ không tỉnh lại.

Một người khác là Ngôn Hứa, người mới tự cung để có được kiếm linh cách đây không lâu. Kiếm linh của hắn cũng thường xuyên chìm trong tĩnh lặng.

Người cuối cùng, chính là Giản Vân Trạch.

Kiếm linh của Giản Vân Trạch đã tồn tại từ hai trăm năm trước.

Nhưng giờ nghĩ lại... Bọn họ dường như chưa từng thực sự thấy Giản Vân Trạch rút kiếm. Kiếm linh cũng chỉ là nhìn từ xa một cái, căn bản không có cơ hội quan sát kỹ...

Sau lưng Giản Vân Trạch đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đưa mắt quan sát xung quanh, ông nhận ra mình hoàn toàn không thể thoát khỏi vòng vây của những người này.

Phải làm sao đây?

Bàn tay giấu sau lưng của ông đã bắt đầu run rẩy: Nếu biết trước âm thanh từ trên trời hiện đang dòm ngó Vạn Kiếm Tông, ông đã tuyệt đối không trở về!

Chỉ là một trời sinh kiếm thể Thẩm Trường Hàn, căn bản không đáng để ông mạo hiểm!

"Giản trưởng lão, quen biết nhau bao năm nay, ta hình như chưa từng được chiêm ngưỡng kỹ thanh kiếm bản mệnh của ngài." Linh lực trong tay Thẩm Uẩn An cuồn cuộn, nắm c.h.ặ.t lấy mạch môn của Giản Vân Trạch, giọng nói lạnh lùng chưa từng có,

"Hôm nay khó khăn lắm mới gặp được Giản trưởng lão, không biết ngài có sẵn lòng thỏa mãn mong mỏi của ta, để ta chiêm ngưỡng phong thái của kiếm linh một chút không."

Cho dù Giản Vân Trạch có thể thoát khỏi sự khống chế của hắn, lúc này ông cũng hoàn toàn không dám hành động. Chỉ cần ông nhúc nhích, đồng nghĩa với việc khai chiến với tất cả mọi người có mặt ở đây.

Ông tuyệt đối không thể toàn thây rút lui dưới sự vây công của ngần ấy người.

"Không phải ta không muốn đáp ứng Thẩm trưởng lão, nhưng kiếm linh hiện tại đang say ngủ..."

【 Giản Vân Trạch sao dám cho các người xem kiếm linh của ông ta chứ! 】

【 Thanh Hoa Dương Kiếm của ông ta căn bản không hề có kiếm linh!! 】

Vẻ nhu hòa điềm tĩnh trên khuôn mặt Giản Vân Trạch vỡ vụn trong tích tắc, thay vào đó là sự điên loạn: Sao ông lại không có kiếm linh! Hai trăm năm nay, kiếm linh của ông vẫn luôn tồn tại!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.