Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Chương 896
Cập nhật lúc: 03/05/2026 22:07
Cô quyết định rồi, ngay cuối tuần này sẽ nói cho Kiều Thủ Ngôn biết cô và anh là tâm ý tương thông.
“Đương nhiên là có, đến lúc đó tôi đến tìm cô?” Kiều Thủ Ngôn nói.
Anh sao có thể từ chối.
“Được, một lời đã định!”
“Một lời đã định!”
Lúc đó hai người đều không ngờ tới lần gặp mặt này thế mà lại trở thành lần gặp mặt cuối cùng giữa bọn họ.
Còn chưa đến cuối tuần, Mạnh Oanh Tâm trong thời gian làm việc bị người ta tìm đến.
“Nghe nói anh tìm tôi?” Mạnh Oanh Tâm từ căn cứ nghiên cứu đi ra, nhìn thấy người đến cảm thấy có chút kinh ngạc.
Người này rất quen mắt, là binh lính bên cạnh Kiều Thủ Ngôn. Mạnh Oanh Tâm từng gặp vài lần, mặc dù không chính thức quen biết nhưng lại biết đến sự tồn tại của đối phương.
Vừa nhìn thấy là anh ta chứ không phải Kiều Thủ Ngôn, trong lòng cô mạc danh trào dâng một trận cảm giác không thoải mái.
“Có chuyện gì sao?” Mạnh Oanh Tâm hỏi.
“Đồng chí Mạnh, là Kiều đoàn trưởng bảo tôi qua đây tìm cô. Kiều đoàn trưởng lâm thời nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp phải lập tức xuất phát, không kịp từ biệt cô. Anh ấy bảo tôi chuyển lời cho cô nói là cuộc hẹn cuối tuần này tạm thời hoãn lại, mong cô lượng thứ.”
Hóa ra là vậy…
Mạnh Oanh Tâm lại thở phào nhẹ nhõm. Cô biết lâm thời nhận nhiệm vụ là chuyện rất bình thường, chuyện như vậy trước kia cũng từng xảy ra. Ví dụ như Kiều Thủ Ngôn nói muốn đến nhà trọ thăm cô, kết quả qua hơn nửa tháng mới đến, vừa giải thích chính là vì đi làm nhiệm vụ.
Cô đương nhiên thấu hiểu, dù sao đây cũng là công việc của Kiều Thủ Ngôn, huống hồ bản thân cô bây giờ cũng là thành viên của Tổ nghiên cứu rồi, càng hiểu rõ tính quan trọng của trách nhiệm.
“Đồng chí, tôi biết rồi, làm phiền anh chạy một chuyến này.” Mạnh Oanh Tâm nói.
Nhưng mà sau ngày hôm đó Mạnh Oanh Tâm lại đợi rất lâu rất lâu vẫn không thể đợi được Kiều Thủ Ngôn trở về, không thể đợi được anh đến tìm mình.
Cho đến khi cô nghe thấy những người khác trong Tổ nghiên cứu đang thảo luận về chuyện một vị trưởng quan ra ngoài làm nhiệm vụ bị thương. Giữa những lời nói đứt quãng dường như nghe thấy bọn họ nhắc đến tên của Kiều Thủ Ngôn, cô lập tức xông tới.
“Các người vừa rồi nói gì? Vị trưởng quan bị thương kia tên là gì?” Mạnh Oanh Tâm hỏi.
Bản thân cô hoàn toàn không nhận ra cô đang phát run.
Những thành viên khác bị dáng vẻ của Mạnh Oanh Tâm dọa sợ, đặc biệt là cô vốn luôn hành sự ổn thỏa, rất ít khi có dáng vẻ lỗ mãng như vậy.
“Hình như họ Kiều, một vị Đoàn trưởng đặc biệt trẻ tuổi, cụ thể tên là gì thì không biết… Có điều bản thân anh ấy và người nhà đều khá lợi hại, mẹ anh ấy hình như là Sư trưởng của bộ đội, hai đứa em gái của anh ấy còn đều là quân y…”
Những lời phía sau Mạnh Oanh Tâm đã không còn nghe thấy nữa. Thế giới của cô ấy dường như đang quay cuồng, đôi chân không còn chút sức lực nào, cả người bám vào mép bàn từ từ trượt xuống.
Là Kiều Thủ Ngôn, chính là Kiều Thủ Ngôn!
Mặc dù không nói tên nhưng hoàn cảnh gia đình này toàn bộ đều khớp...
Kiều Thủ Ngôn bị thương rồi?!
Thảo nào cô ấy đã nói đợi lâu như vậy Kiều Thủ Ngôn không thể nào không đến tìm cô ấy, anh rõ ràng biết khi cô ấy hẹn anh rốt cuộc là muốn nói chuyện gì!
“Anh… anh ấy bị thương có nặng không?” Khi Mạnh Oanh Tâm hỏi ra câu này, hai hàm răng đều đang đ.á.n.h bò cạp, cả người mềm nhũn vô lực.
“Nặng chứ, nghe nói thành người thực vật rồi, vẫn luôn chưa tỉnh lại đâu...”
Trước mắt Mạnh Oanh Tâm tối sầm, trực tiếp ngất lịm đi.
Đợi đến khi cô ấy tỉnh lại lần nữa, cả người dường như đã mất đi sức sống.
Kiều Thủ Ngôn thành người thực vật rồi?
Cô ấy không dám nghĩ.
Sao có thể, sao có thể chứ?
Rõ ràng lần cuối cùng bọn họ gặp mặt người vẫn còn đang khỏe mạnh, anh lợi hại như vậy, ưu tú như vậy, sao có thể để bản thân bị thương nặng đến thế?
Mạnh Oanh Tâm không dám tin, nhưng cô ấy cũng hết cách đi tìm bất kỳ ai bởi vì Kiều Thủ Ngôn vẫn chưa kịp chính thức giới thiệu cô ấy với người nhà.
Vậy có nên lén lút đi gặp một lần không?
Mạnh Oanh Tâm suy đoán Kiều Thủ Ngôn rất có thể đang nằm trong phòng bệnh của Bệnh viện Quân khu. Cô ấy lấy thân phận chiến hữu đi thăm bệnh chắc là không sao đâu nhỉ?
Nhưng vừa nghĩ đến việc phải đối mặt với một Kiều Thủ Ngôn như vậy, cô ấy lại khó chịu đến mức không dậy nổi khỏi giường.
Cứ như vậy lơ mơ hồ đồ mất mấy ngày, Mạnh Oanh Tâm cảm thấy bản thân không thể tiếp tục như vậy nữa. Cô ấy muốn trước tiên đi đến những nơi trước kia từng hẹn hò với Kiều Thủ Ngôn xem thử rồi mới trực tiếp tìm đến Kiều gia.
Cho dù Kiều Thủ Ngôn trở thành người thực vật, chỉ cần anh vẫn còn một hơi thở cô ấy đều muốn ở bên cạnh anh. Thời khắc như hiện tại bên cạnh anh chắc hẳn rất cần người chăm sóc nhỉ?
Mạnh Oanh Tâm nguyện ý đứng ra bởi vì ngoại trừ Kiều Thủ Ngôn, đời này cô ấy sẽ không tiếp nhận thêm bất kỳ ai nữa.
Cứ như vậy Mạnh Oanh Tâm một mình chậm rãi bước đi trong công viên mà bọn họ từng hẹn hò...
Chiếc ghế dài này cô ấy còn từng ngồi cùng Kiều Thủ Ngôn, lúc đó bọn họ ăn cái gì nhỉ? Hình như là bánh bao chay và dưa muối cô ấy tự mang từ nhà đi...
Trên mặt hồ này trước kia có thuyền nhỏ, lần đầu tiên cô ấy và Kiều Thủ Ngôn chèo thuyền không biết có phải vì căng thẳng hay không chiếc thuyền nhỏ suýt chút nữa bị bọn họ làm lật...
Mỗi khi đi qua một nơi, mỗi khi bên cạnh có một người trẻ tuổi đi ngang qua, Mạnh Oanh Tâm đều dường như nhìn thấy dáng vẻ cô ấy và Kiều Thủ Ngôn đi cùng nhau...
“Kiều Thủ Ngôn, sao anh có thể thất hứa chứ?” Hốc mắt Mạnh Oanh Tâm lại đỏ lên rồi.
