Sau Khi Mất Nước, Công Chúa Mang Không Gian Vét Sạch Kinh Thành - Chương 679

Cập nhật lúc: 09/05/2026 04:11

Họa Bì Hay Xú Bì?

Không phải nói nam khoa học gia không có đóng góp, mà là nói có thêm nhiều người cùng đóng góp, đi bằng hai chân lúc nào cũng nhanh hơn đi bằng một chân chứ! Cho nên lúc này Ngụy Ngọc Lâm nhìn về phía Phúc Vương nói: “Hiện tại bọn họ không có ở Thái t.ử phủ.”

“Vậy ở đâu?”

“Tự có chỗ đi.”

“Tứ ca, huynh nhận người của đệ, ngay cả bọn họ đi đâu cũng không nói cho đệ biết sao?” Phúc Vương rất bất mãn.

Ngụy Ngọc Lâm hỏi ngược lại: “Có ý kiến?”

Phúc Vương: “...” Có, nhưng không dám nói. Huynh là Thái t.ử, huynh giỏi! Tặng người là để lấy lòng, chứ không phải để đắc tội người ta.

Cùng lúc đó, Ngụy Lục đã bưng b.ún ốc đi ngang qua đây. “Điện hạ, nấu xong rồi.”

“Mang vào đi.”

Trơ mắt nhìn Ngụy Lục đi thẳng về phía phòng của Ngụy Ngọc Lâm, Phúc Vương kinh ngạc nói: “Không ngờ huynh lại có sở thích này, lại thích ăn thứ thối như vậy!”

Ngụy Ngọc Lâm: “Nếu đệ muốn ăn cũng có thể lấy một ít.”

“Không ăn, đệ không có phúc phận để hưởng.”

Lúc này lại có người mang quần áo nữ t.ử đi về phía phòng ngủ của Thái t.ử. Phúc Vương không nhịn được nữa: “Đệ nói này Tứ ca, có phải huynh giấu người đẹp trong nhà không? Không được, đệ phải đi xem thử! Xem huynh thích kiểu nữ t.ử nào, đến lúc đó đệ cũng dễ tìm cho huynh vài người!”

Nói rồi Phúc Vương liền xông lên phía trước. Ngụy Ngọc Lâm đưa tay ra cản. Phúc Vương lại nói: “Đệ nhất định phải xem!”

Ngụy Ngọc Lâm: “Phúc Vương! Ta là Thái t.ử!”

“Huynh có là lão t.ử của đệ cũng vô dụng.” Phúc Vương vốn quen thói làm càn, lúc này cứ thế xông lên. Vị trí này vốn dĩ đã rất gần phòng ngủ. Ngụy Ngọc Lâm lại không muốn thực sự đ.á.n.h nhau, dù sao tên Phúc Vương này rất có thể sẽ ngáng chân hắn trong chuyện điều binh. Khi Phúc Vương đến gần cửa, Ngụy Ngọc Lâm đã đi trước một bước chặn trước cửa.

Ngụy Ngọc Lâm càng cản, Phúc Vương lại càng muốn xem. Đúng lúc này, cửa đột nhiên mở ra. Một khuôn mặt xanh xanh đỏ đỏ từ phía sau Ngụy Ngọc Lâm thò đầu ra: “Thần thiếp bái kiến Phúc Vương điện hạ.”

Từ sau khi hoàn toàn buông thả bản thân, Tiêu Vũ đã rất lâu không dùng Facekini rồi. Lúc này nàng cảm thấy mình xuất hiện ở Thái t.ử phủ không hay lắm, liền che mặt lại. Nếu Phúc Vương muốn xem thì cho hắn xem vậy, dọa không c.h.ế.t hắn!

Sắc mặt Phúc Vương trắng bệch, lùi lại một bước. Tiêu Vũ đã rụt đầu về, đồng thời đóng cửa lại. Cả người Phúc Vương đều không ổn rồi. “Thứ trên mặt người đó là cái gì vậy?”

Ngụy Ngọc Lâm lạnh lùng nói: “Họa bì.”

“Đó mới không phải họa bì, người ta cho dù là họa bì thì cũng là da mỹ nhân, đây là cái quỷ gì? Xú bì à?” Phúc Vương hoàn hồn, cũng nhận ra đó có thể là một chiếc mặt nạ, nhưng hắn vẫn chưa hết hoảng sợ.

“Xem cũng xem rồi, bây giờ có thể đi được chưa?” Ngụy Ngọc Lâm hạ lệnh đuổi khách.

Bị dọa một trận như vậy, Phúc Vương cũng cảm thấy tim đập thình thịch, liền nói: “Vậy đệ hôm khác lại đến.”

Tiêu Vũ nằm nghỉ ngơi ở chỗ Ngụy Ngọc Lâm cảm thấy vô cùng thoải mái. Ngụy Ngọc Lâm tự tay chăm sóc nàng, lúc này hắn bước vào thấy Tiêu Vũ vẫn chưa ngủ liền đưa tay về phía nàng.

Tiêu Vũ có chút cảnh giác: “Làm gì?”

Ngụy Ngọc Lâm: “Giúp nàng bóp vai một chút, Công chúa tưởng ta định làm gì?”

Mặt Tiêu Vũ ửng đỏ: “Ta chẳng tưởng gì cả!”

Ngụy Ngọc Lâm đã đưa tay ra giúp nàng bóp vai. Lực đạo của hắn rất tốt khiến Tiêu Vũ rất hài lòng. Mãi cho đến đêm, Oa nhân cũng không có ý định tiếp tục tấn công. Tiêu Vũ mơ màng chìm vào giấc ngủ. Đợi đến khi tỉnh lại, nàng liền phát hiện Ngụy Ngọc Lâm đang ngồi ngủ gục bên bàn.

Tiêu Vũ lên tiếng: “Giờ nào rồi?”

Ngụy Ngọc Lâm mở mắt: “Giờ Tý.”

“Tiền tuyến vẫn không có tin tức gì sao?” Tiêu Vũ hỏi.

Ngụy Ngọc Lâm gật đầu: “Chưa từng có tin tức truyền đến.”

Tiêu Vũ từ trong không gian mò ra Phi Đầu Man, quyết định cho đám Oa nhân kiến thức một chút về huyền học, à không, sức mạnh của khoa học. Thấy Tiêu Vũ đang tô tô vẽ vẽ chỉnh trang tạo hình cho Phi Đầu Man, Ngụy Ngọc Lâm tò mò xáp lại gần. Tiêu Vũ không hề có ý định giấu giếm, ngược lại rất hào phóng cho hắn xem.

Ngụy Ngọc Lâm nói: “Công chúa biết kỳ thuật bực này, vẫn là không nên dễ dàng để lộ trước mặt người ngoài thì hơn.”

Tiêu Vũ bật cười: “Chàng là người ngoài sao? Chàng không phải là người của ta à?”

Ánh mắt Ngụy Ngọc Lâm sâu thẳm nóng bỏng: “Công chúa đối đãi với ta bằng sự chân thành, ta nhất định sẽ không phụ lòng nàng.”

Tiêu Vũ bật cười, phụ thì phụ thôi, cho dù Ngụy Ngọc Lâm thực sự phụ nàng cũng chẳng có gì đáng sợ, cuộc đời nàng đâu chỉ có mỗi chuyện yêu đương. Còn có cảnh đẹp tuyệt trần, non sông gấm vóc hùng vĩ đang chờ nàng đi chiêm ngưỡng cơ mà! Theo quan điểm của Tiêu Vũ, tiền đề để nữ t.ử yêu người khác là cũng phải biết tự yêu lấy mình. Làm được việc tự yêu mình sẽ vĩnh viễn không đ.á.n.h mất bản thân, cho dù bị phản bội sẽ đau lòng buồn bã, thì cũng vĩnh viễn có dũng khí để đối mặt lại với cuộc sống. Hơn nữa lời đã nói ra rồi, ai vứt bỏ ai còn chưa biết đâu...

Đợi Tiêu Vũ điều chỉnh xong người anh em Phi Đầu Man, liền nói: “Đi, chúng ta ra tiền tuyến xem thử.” Tiêu Vũ ở chỗ Ngụy Ngọc Lâm ăn no uống say, lại ngủ một giấc, bây giờ tinh thần đang vô cùng sung mãn. Nàng dự định dùng Phi Đầu Man mang đến cho đám người Cảnh Thôn một sự bất ngờ. Ở triều đại này, nàng không tin người cổ đại nhìn thấy Phi Đầu Man mà không sợ! Tên Đỗ Đằng trước đó không phải cũng là Oa nhân sao? Cũng bị nàng dọa cho ngốc luôn rồi!

Khi Tiêu Vũ và Ngụy Ngọc Lâm xuất hiện, đội thuyền của Đại Ninh cũng đang nghỉ ngơi, nhưng vẫn để lại đủ người cảnh giới. Tiêu Vũ nói với Ngụy Ngọc Lâm một câu: “Ngụy Ngọc Lâm, ta đi vệ sinh, đi rồi về ngay.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.