Sau Khi Mất Nước, Công Chúa Mang Không Gian Vét Sạch Kinh Thành - Chương 674
Cập nhật lúc: 09/05/2026 04:10
Công Khai Quan Hệ
Phải mãi sau này vì nhiều nguyên nhân, mối quan hệ của hai người mới trở nên thân thiết. Cho nên đối với hành động này của Võ Vương, Ngụy Ngọc Lâm cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười. Cho dù trong lòng thực sự nghĩ như vậy, chẳng lẽ không thể che giấu suy nghĩ một chút sao?
Tiêu Vũ nhìn Tô Lệ Nương: “Sao gọi là đến vừa đúng lúc, còn lời này của Võ Vương là có ý gì?”
Tô Lệ Nương cười nói: “Vừa nãy cô nương kia đều đã hiến ân cần với người của muội rồi, ta giúp muội cản đám ong bướm này, chẳng phải là đến vừa đúng lúc sao? Còn nữa, hai người đừng giấu nữa, chúng ta đều biết cả rồi.”
Võ Vương lúc này cũng thay đổi thái độ, dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Ngụy Ngọc Lâm: “Tứ đệ, chúc mừng đệ! Cuối cùng đệ cũng được như ý nguyện!” Nói rồi Võ Vương lại liếc nhìn Tô Lệ Nương một cái, cũng không biết khi nào mình mới được như ý nguyện. Nhưng hắn tin rằng, chỉ cần mình kiên trì, có công mài sắt có ngày nên kim, hắn nhất định cũng có thể lấy được lòng Tô Lệ Nương.
Tiêu Vũ nhìn Ngụy Ngọc Lâm, lúc hai người trở về kẻ trước người sau, đâu có hành động thân mật nào. Vậy nên… sao họ biết được?
“Hắc Phong!” Tiêu Vũ nghiến răng nghiến lợi gọi.
Tô Lệ Nương cười nói: “Công chúa, muội cũng đừng trách Hắc Phong nữa. Hơn nữa, chuyện nam nữ yêu đương cũng đâu phải chuyện gì mờ ám không thể lộ ra ngoài sáng, cớ sao phải giấu giấu giếm giếm?”
Tiêu Vũ: “…” Đúng là Hắc Phong thật. Cũng phải, ngoài Hắc Phong ra thì ai có cái miệng rộng như vậy!
Tô Lệ Nương kéo Tiêu Vũ lại, nói nhỏ: “Là ai bày tỏ tâm ý trước vậy?”
Tiêu Vũ bị hỏi như vậy liền sững sờ. Dường như là Ngụy Ngọc Lâm, nhưng… lại giống như là nàng!
Lúc này Võ Vương cũng nhân cơ hội xáp lại gần Ngụy Ngọc Lâm, giơ ngón tay cái lên: “Được đấy, Tứ đệ, đệ có tuyệt kỹ gì không? Dạy cho đại ca ta với!”
Ngụy Ngọc Lâm thì có tuyệt kỹ gì chứ? Tuyệt kỹ của hắn chính là Tiêu Vũ đủ phóng khoáng. Ngụy Ngọc Lâm cũng không ngờ Tiêu Vũ lại chủ động làm những chuyện đó với mình. Dù sao trước đây Tiêu Vũ luôn miệng nói muốn làm “Quả Vương”, mang đến cho người ta cảm giác thanh tâm quả d.ụ.c. Đừng nói là Ngụy Ngọc Lâm, ngay cả bất cứ ai cũng không ngờ tới Tiêu Vũ trong chuyện nam nữ lại có thể chủ động đến vậy!
Nhưng mà… không ngờ tới thì không ngờ tới, đợi đến khi Tiêu Vũ thực sự làm ra chuyện này, lại mang theo chút hợp lý. Dù sao Tiêu Vũ luôn là người làm việc khác người.
Tiêu Vũ vốn định yêu đương bí mật một thời gian. Không phải nàng thích cảm giác lén lút, mà là nàng luôn cảm thấy bị “vả mặt” rất đau, dù sao cũng chính nàng là người suốt ngày nhồi nhét tư tưởng làm “Quả Vương” cho mọi người. Không ngờ nhanh như vậy đã bị vạch trần.
Sau một thoáng đấu tranh tư tưởng, Tiêu Vũ liền thản nhiên thừa nhận. Thì là yêu đương đấy! Yêu đương thì sao nào? Yêu đương cũng đâu có ăn hết gạo nhà người khác! Nghĩ như vậy, Tiêu Vũ ngược lại còn tự hào: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây chính là bạn trai của ta.”
Ngụy Ngọc Lâm nhìn Tiêu Vũ, tuy không hiểu lắm tại sao nàng lại dùng hai chữ “bạn trai” để hình dung mình, nhưng cũng biết hai chữ này khác biệt với những người bạn khác. Hắn trong lòng Tiêu Vũ là một sự tồn tại đặc biệt.
Tin tức Tiêu Vũ và Ngụy Ngọc Lâm thành đôi lan truyền rất nhanh. Đương nhiên bao gồm cả Phong Hải Chủ. Sau khi biết chuyện này, hắn đã hát tình ca thất tình suốt một đêm, khiến Tiêu Vũ không thể nhẫn nhịn được nữa.
Tiêu Vũ lấy hai cái nút bịt tai cũng không cản được giọng hát như quỷ khóc sói gào của Phong Hải Chủ. Nàng nhớ tới không gian của mình, rất muốn vào trong đó nghỉ ngơi để không phải nghe tiếng ồn nữa. Tiêu Vũ đắn đo mãi, cuối cùng lấy hết can đảm đi đến một nơi không người, dùng gió biển hoán đổi không khí trong không gian một chút, sau đó đeo mặt nạ phòng độc vào rồi mới bước vào.
Tiêu Vũ vừa vào không gian liền phát hiện mới hai ngày không vào mà nơi này đã thay đổi. Cây cỏ trở nên tươi tốt hơn. Lợn nái đều đã mang thai. Gà vịt đẻ trứng nhiều hơn, cá trong hồ không ngừng nhảy lên khỏi mặt nước, mật độ cá đã tăng lên đáng kể.
Tiêu Vũ đi đến hòn đảo, phát hiện quả chín trước đó đã biến mất không thấy tăm hơi, chắc là đã hoàn toàn dung nhập vào không gian rồi. Gần túp lều tranh cũng không còn mùi hương kỳ lạ và ngọt ngấy đó nữa. Tiêu Vũ tháo mặt nạ phòng độc xuống, chẳng có chuyện gì kỳ lạ xảy ra cả.
Điều này khiến nàng thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ nàng đã khẳng định thứ này tương đương với trái táo của Adam và Eva, có thể khiến vạn vật càng thêm phồn vinh! Nhưng… nếu cô nam quả nữ lỡ ăn phải trái táo này… Tiêu Vũ nghĩ đến con gà mái nhỏ đẻ trứng không ngừng kia mà vẫn còn sợ hãi!
May mà mình không ngứa miệng ăn thử! Nếu không lúc này chắc chắn phải “một t.h.a.i bốn bảo” rồi! Chỉ cần nghĩ đến việc mình m.a.n.g t.h.a.i cả một ổ trẻ con, Tiêu Vũ đã rùng mình một cái.
Trẻ con… cũng khá đáng yêu. Nếu là trước đây Tiêu Vũ chắc chắn sẽ nói “không kết hôn không sinh con thanh xuân mãi mãi”. Nhưng bây giờ, nàng cảm thấy mình vẫn không nên nói quá lời! Đây là kinh nghiệm xương m.á.u! Không nói quá lời thì khi có tình huống đột xuất xảy ra, nàng sẽ không cảm thấy bị vả mặt!
Mặc dù quả kỳ lạ này mang đến nhiều rắc rối, nhưng nhìn không gian càng thêm phồn vinh, hệ sinh thái càng thêm hoàn thiện, Tiêu Vũ vẫn rất vui mừng. Dù nói thế nào, không gian có thể sử dụng bình thường là tốt rồi!
