Sau Khi Mất Nước, Công Chúa Mang Không Gian Vét Sạch Kinh Thành - Chương 555
Cập nhật lúc: 08/05/2026 20:18
Tô Lệ Nương Từ Chối Võ Vương
Vũ Nhu nói: “Nương nương trời sinh lệ chất, cho dù không dùng mặt nạ cũng rất đẹp.”
Trong lúc bọn họ nói chuyện đã ra khỏi thành. Ngoài cổng thành có một nhóm người đang đợi ở đó. Vũ Nhu vén rèm xe ngựa nhìn ra ngoài một cái: “Là ca ca!” Nói rồi nàng rất hưng phấn gọi: “Ca ca! Muội ở đây!”
Ca ca trong miệng Vũ Nhu chính là Ngụy Ngọc Lâm. Hắn một thân hắc y, cưỡi một con tuấn mã màu trắng đứng đó, hai màu đen trắng càng tôn lên vẻ đẹp đẽ vô song của hắn. Hắn giục ngựa tiến lên, nhìn thấy Vũ Nhu đang đắp mặt nạ trước mắt thì giật nảy mình.
“Ca ca, huynh yên tâm! Có A Vũ tỷ tỷ chăm sóc muội, muội nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió!” Vũ Nhu nói.
Chút lưu luyến đối với em gái trong lòng Ngụy Ngọc Lâm lập tức tan thành mây khói, khó khăn lắm mới nặn ra được một câu: “Theo sát A Vũ tỷ tỷ của muội, cũng phải nghe lời nàng.”
“Đó là đương nhiên!” Vũ Nhu vô cùng kiêu ngạo nói. Nghe lời A Vũ tỷ tỷ mới có thể đi trên con đường tươi sáng.
Ngụy Ngọc Lâm ánh mắt rực lửa nhìn về phía Tiêu Vũ. Nàng cũng nhìn về phía hắn, thần sắc vẫn rất bình tĩnh. Ngụy Ngọc Lâm muốn từ trong ánh mắt của Tiêu Vũ nhìn ra chút ý tứ lưu luyến, nhưng rất rõ ràng hắn đã thất bại. Hắn nghiến răng hàm, người phụ nữ này không có trái tim sao? Nhưng nghĩ lại mình và Tiêu Vũ cũng không phải là vĩnh biệt, vẫn sẽ còn gặp lại, tâm trạng hắn rốt cuộc cũng thả lỏng hơn một chút: “A Vũ, đi đường cẩn thận. Nếu có cần gì, có thể quay về bên cạnh ta bất cứ lúc nào.”
Tiêu Vũ nói: “Chàng vẫn nên bảo sơn tặc, kẻ xấu của Ngụy Quốc các người cẩn thận một chút đi. Nếu bọn chúng không cẩn thận thì quả báo của bọn chúng chính là ta đấy.”
Ngụy Ngọc Lâm nhường đường. Lúc này nếu nói lưu luyến... chẳng ai lưu luyến cả. Trong ánh mắt Vũ Nhu tràn ngập sự hưng phấn khi sắp được đi xa, còn Tiêu Vũ càng tràn ngập nỗi nhớ nhà. Nếu nhất định phải nói có sự lưu luyến thì đó là Đặc Năng Lạp đối với Bạch Tuyết, đó là thực sự lưu luyến, đôi mắt ngựa hận không thể dính c.h.ặ.t lên người Bạch Tuyết. Cuộc đời làm ngựa của Đặc Năng Lạp coi như đã gặp phải trắc trở lớn nhất. Nó hy vọng biết bao chủ nhân của mình có thể thành đôi thành cặp với chủ nhân của Bạch Tuyết, như vậy nó mới có khả năng hữu tình mã chung thành quyến thuộc...
Sau khi bọn họ cáo biệt Ngụy Ngọc Lâm, lại đi thêm một đoạn đường, Tô Lệ Nương mới gỡ mặt nạ trên mặt xuống. Liền có một người cưỡi ngựa đuổi theo: “Lệ Nương!” Âm thanh này rất lớn, chấn động đến mức Tô Lệ Nương nhịn không được phải bịt tai lại.
“Giọng nói này có chút quen tai.” Vũ Nhu nhịn không được nói.
“Lệ Nương!” Âm thanh đó càng gần hơn, đã đến bên hông xe ngựa. Chắc hẳn là người hộ vệ phát hiện ra đây là người quen nên cũng không có ý định ngăn cản.
“Võ Vương điện hạ, sao ngài lại tới đây?” Tô Lệ Nương vén rèm bên hông xe ngựa lên, nở một nụ cười xinh đẹp lại qua loa.
Trên mặt Võ Vương tràn đầy vẻ tiều tụy: “Lệ Nương, nàng không có gì muốn nói với ta sao?”
Tô Lệ Nương nói: “Chúng ta có gì để nói sao?”
Tên to xác Võ Vương này cũng nhịn không được ấp úng một chút: “Nàng... cứ muốn trở về như vậy sao? Không muốn ở lại sao?”
“Tại sao ta phải ở lại?” Tô Lệ Nương hỏi ngược lại.
Tiêu Vũ nhìn thấy cảnh này nhịn không được che mắt, không dám nhìn nữa. Chậc chậc, đây là t.h.ả.m kịch nhân gian gì thế này. Nhìn dáng vẻ này là biết Võ Vương đối với Tô Lệ Nương là tình căn thâm chủng, nhưng nàng ta không thích hắn.
Võ Vương nói: “Chẳng lẽ nàng... đối với bản vương không có nửa điểm lưu luyến?”
Tô Lệ Nương trực tiếp nói: “Không có.”
“Nhưng... nàng trước đó đã nhận quà ta tặng rồi.” Võ Vương chần chừ một chút. “Nàng đừng hiểu lầm, ta không phải nói nàng nhận quà thì phải thế nào, những món quà đó ta tặng cho nàng rồi thì là của nàng. Ta chỉ là... chỉ là tưởng rằng nàng có chút hảo cảm với ta.” Giọng nói của Võ Vương ngày càng nhỏ.
Tô Lệ Nương bật cười: “Trước khi xuất phát, ta đã sai người đem quà trả lại hết cho ngài rồi. Lúc trước ta vốn không muốn giữ đồ ngài tặng, nhưng ta không nhận ngài cứ luôn bám riết lấy, ta hết cách... đành phải dùng hạ sách này.”
Võ Vương nhìn về phía Tô Lệ Nương, hai mắt đỏ ngầu: “Cho nên, nàng một chút cũng không thích ta sao?”
Tô Lệ Nương đ.á.n.h giá hắn một chút, rồi tiếp tục nói: “Ngài cảm thấy ta có thể thích ngài sao?”
Tiêu Vũ nghe vậy nhịn không được mặc niệm cho Võ Vương. Trong lòng cũng nhịn không được lầm bầm, Tô Lệ Nương mặc dù thích ỷ đẹp làm càn, nhưng đối với những người theo đuổi mình chỉ cần phẩm hạnh không tồi vẫn coi như dịu dàng, sao đối với Võ Vương lại ác liệt như vậy? Lời này nói ra nhìn thì không mang theo d.a.o, nhưng so với việc cầm d.a.o đ.â.m vào tim Võ Vương thì có khác gì đâu.
Võ Vương luống cuống tay chân nhìn đại mỹ nhân trước mắt. Hắn si ngốc nói: “Là ta không tốt, là ta si tâm vọng tưởng rồi.”
Tô Lệ Nương nhẹ nhàng mở miệng: “Đặc Năng Lạp, chạy nhanh lên.”
Đặc Năng Lạp vừa nãy cũng nghe được một vở kịch hay, lúc này được Tô Lệ Nương phân phó liền dẫn theo huynh đệ của mình chạy thục mạng. Xe ngựa bị chạy đến mức có chút xóc nảy, lúc này mới cắt đuôi được Võ Vương.
Vũ Nhu mở miệng nói: “Đại ca mặc dù có chút ngốc, thực ra con người vẫn rất tốt, Tô nương nương thực sự không cân nhắc sao?”
Tô Lệ Nương lười biếng dựa vào giường: “Không, thích một người quá mệt mỏi. Ta không bao giờ muốn lại bị ai bỏ rơi nữa.” Nàng nhạt nhẽo nói. Mất đi người yêu thương nhất một lần đã mang đi một nửa linh hồn và một nửa niềm vui của nàng.
