Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Thái Tử Không Muốn Làm Hoàng Đế, Chỉ Muốn Cùng Ta Đi Hóng Biến. - Chương 128: Con Cừu Béo Tới Rồi!
Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:39
Thái t.ử Yến Bắc Thần: Không hổ là thư đồng của ta, hiểu được lòng ta.
Rất nhanh, họa phảng của bọn họ cập bờ, thống lĩnh Kim Ngô Vệ tiến đến hành lễ, sau đó áp giải Tiết Khải Kiệt và Lưu Văn Thông đến đại ngục Hình bộ.
Nhìn Lưu Văn Thông ủ rũ cúi đầu, sống không còn gì luyến tiếc, lần này Thẩm Minh Châu thật sự không thể đồng tình nổi.
"Qua Qua, người nhà của học t.ử Lưu Văn Thông vẫn còn chứ?"
"Ký chủ, đều không còn nữa! Hồ nhân đã g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ từ rất sớm rồi!"
Thẩm Minh Châu:... "Đám Hồ nhân đáng ghét!"
Tô Hoài Viễn thấy bầu không khí có chút căng thẳng, tiến lên một bước nói:"Xem chừng cũng sắp đến giờ dùng ngọ thiện rồi, mọi người cùng đến Thiên Hương Lâu đi."
Thái t.ử Yến Bắc Thần nhìn thoáng qua Thẩm Minh Châu, gật đầu:"Được."
Điền Học Châu: Ta không có tiền!
Nhưng Thái t.ử đã đồng ý, ông chỉ đành đi theo đến Thiên Hương Lâu.
Trên đường đi, ông cũng nghĩ thông suốt, cả triều văn võ đều biết mình không có tiền, Tô đại học sĩ chắc chắn cũng biết...
Thiên Hương Lâu hôm nay náo nhiệt lạ thường, nghe ngóng một chút, hóa ra là người của Lang Gia Vương thị đã vào kinh!
Thế nên Tiêu Minh Lễ, Triệu Đức Nhân cùng những người khác đều tụ tập tại đây, bọn họ không vào nhã gian mà bao trọn cả đại sảnh.
Nguyên nhân rất đơn giản, để thưởng thức câu đối và thi cú của Thẩm Minh Châu.
Vương công t.ử muốn xem rốt cuộc là thi cú thế nào lại có thể đ.á.n.h bại Tiêu Minh Lễ.
"Hay! Hay! Quả thực là thơ hay!"
Thái t.ử Yến Bắc Thần vừa bước vào, đã nghe thấy giọng nói lanh lảnh của công t.ử Lang Gia Vương thị - Vương Truyền Tông vang lên trong đại sảnh.
Thấy người đến, đám người Tiêu Minh Lễ vội vàng hành lễ, Thái t.ử Yến Bắc Thần xua tay, ra hiệu mọi người cứ tự nhiên.
Sau đó, tiểu nhị trực tiếp dẫn đoàn người bọn họ lên nhã gian trên lầu hai.
"Qua Qua, người vừa rồi là ai thế? Khá là có mắt nhìn đấy! Thơ của ta thì phải gọi là đỉnh của ch.óp rồi!"
"Ký chủ, đó là con trai út của gia chủ Lang Gia Vương thị, Vương Truyền Tông, là tiểu bá vương của Vương gia. Người này rất có tài hoa, đương nhiên cũng cực kỳ phúc hắc, chỉnh người ta thì bài bản đâu ra đấy, khiến Vương gia chủ vừa yêu vừa hận."
"Ây dô, Thần Tài lại đến rồi!"
Thái t.ử Yến Bắc Thần:...
Lang Gia Vương thị xin chú ý, Lang Gia Vương thị xin chú ý, các ngươi có một đơn hàng siêu to khổng lồ xin hãy giao hàng kịp thời!
"Tiêu huynh, vừa rồi là?"
"Vương hiền đệ, đó là đương triều Thái t.ử điện hạ, bên cạnh chính là đích nữ của Hộ bộ Thượng thư Thẩm Minh Châu, thi cú mà đệ thưởng thức cũng là do nàng ấy viết!"
"Không hổ là tài nữ, dung mạo cũng đoan trang xinh đẹp, chẳng trách có thể viết ra thi cú đặc sắc tuyệt luân đến vậy."
Thật muốn làm quen một phen.
Thật muốn cùng nàng ấy luận bàn một chút.
Nhìn biểu cảm của Vương Truyền Tông, Tiêu Minh Lễ thầm nghĩ trong lòng.
Tốt tốt tốt!
Giữ vững nhé!
Cần chính là trạng thái này của đệ!
Vương hiền đệ nhất định phải giữ vững!
"Qua Qua, đứa con trai út của Vương gia chủ kia có tiền không?"
"Ký chủ, chuyện đó là đương nhiên! Vương gia chính là đại gia tộc truyền thừa mấy trăm năm, xuất ra không biết bao nhiêu đời Hoàng hậu, lợi hại lắm đấy!"
Thẩm Minh Châu giật giật khóe miệng, liếc nhìn Yến Bắc Thần bên cạnh.
"Bọn họ sẽ không nhắm trúng Yến Bắc Thần chứ? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Thái t.ử lớn lên trông mlem thật, mặt đẹp, dáng chuẩn, văn võ song toàn, lại còn giữ mình trong sạch, sau này còn kế thừa đại thống, quả thực là một nhân tuyển con rể cực phẩm."
Thái t.ử Yến Bắc Thần nghe Thẩm Minh Châu khen mình, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đó là điều hiển nhiên!
Hắn chính là ưu tú như vậy, mị lực mười phần!
Làm Thái t.ử phi của cô, đúng là nàng vớ bở rồi!!!
Thẩm Minh Châu: "Vương bà bán dưa, tự bán tự khen!"
Yến Bắc Thần: Đừng có cứng miệng, ta nói là sự thật!
Thẩm Minh Châu: "Biểu muội từng say đắm chàng đã thay lòng đổi dạ nhắm trúng đường đệ của chàng rồi, chàng quên rồi sao?"
Thái t.ử Yến Bắc Thần:... Đó là một sự cố!
Thẩm Minh Châu: "Đời người chỗ nào chả có sự cố."
"Qua Qua, ngươi xem thử, Vương gia có tiểu thư nào đến tuổi cập kê không?"
"Ký chủ, các tiểu thư của Vương gia đều đã đính thân, hiện tại chỉ còn lại một trưởng tôn nữ mới ba tuổi thôi!"
Thẩm Minh Châu:...
"Hảo hán, cũng đắt hàng gớm!"
Thái t.ử Yến Bắc Thần: Các tiểu thư tài danh vang xa, trước khi cập kê đều sẽ được nhắm trước, đợi lễ cập kê vừa qua là sẽ hạ sính đính thân.
"Qua Qua, ngươi xem giúp ta Vương gia ở kinh thành có sản nghiệp gì?"
"Oa oa oa! Ký chủ, không hổ là thế gia truyền thừa mấy trăm năm, Vương gia ở kinh thành lại có đến mấy chục cửa tiệm, ở ngoại ô không chỉ có trang t.ử ruộng đất, mà còn có mấy ngọn núi nữa!!!"
"Tốt tốt tốt! Để ta tóm được một con 'cừu béo' rồi!"
Vương Truyền Tông, chính là ngươi!
Tiêu Minh Lễ ở dưới lầu gian nan nghe tiếng lòng của Thẩm Minh Châu, nghe đến cuối cùng, hài lòng gật gật đầu.
Tốt tốt tốt!
Cứ phát triển như vậy đi!
Hắn thích!
Tiêu Minh Lễ nhìn Vương Truyền Tông với ánh mắt tràn đầy sự đồng tình.
Vương hiền đệ: C.h.ế.t đạo hữu không c.h.ế.t bần đạo!
Ta tin đệ sẽ hiểu mà.
Chúng ta mãi mãi là huynh đệ tốt nhất.
Kim Lăng Tiêu thị và Lang Gia Vương thị mãi mãi đồng cam cộng khổ, giúp đỡ lẫn nhau.
"Ha ha ha ~~~ Ký chủ cô thú vị quá đi, ví von cũng quá chuẩn xác rồi!"
"Đương nhiên, phải nghĩ cách cho đàng hoàng mới được! Chiều nay đi tìm An Vương bàn bạc một chút, hắc hắc ~~~"
An Vương đột nhiên cảm thấy sau lưng ớn lạnh, thời tiết này là sao đây, sao lại đột nhiên lạnh đi thế này.
Nói lại chuyện cũ, An Vương đi theo Lâm tướng đến Tướng phủ.
Tìm được vị Mặc phu t.ử dạy đ.á.n.h cờ này, kết quả người ta không tin, còn tưởng An Vương là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Nhìn An Vương trông như Phật Di Lặc, Mặc phu t.ử thật sự không tin một chút nào.
Cha mẹ hắn đã nói rồi, người càng hiền lành thì càng đáng sợ!
Rõ ràng An Vương hiền lành quá mức rồi!
Lâm Vũ Hân nhìn An Vương, lại nhìn tổ phụ, cuối cùng nhìn Mặc phu t.ử, trên mặt tràn đầy dấu chấm hỏi.
"Tổ phụ, chuyện này là thật sao? Mặc phu t.ử là con trai của Thân vương?"
Nhìn dáng vẻ vui mừng của cháu gái, Lâm tướng nghiêm túc nói:"Vũ Hân, chú ý lễ nghi."
"Vâng, tổ phụ."
Xem ra người mình thích hóa ra lại là con trai Thân vương, có phải điều này có nghĩa là hai người có thể ở bên nhau rồi không?
Tốt quá rồi!
Kích động quá đi mất!
Lâm Vũ Hân chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ, rõ ràng đã bỏ qua suy nghĩ của Mặc phu t.ử.
Tên Mặc phu t.ử này căn bản không hề muốn nhận người thân với An Vương, còn bắt An Vương đưa ra bằng chứng.
An Vương: Ta thì có bằng chứng gì?
Bản vương đứng ở đây chính là bằng chứng lớn nhất!
Cái thằng ranh con này sao lại cứng đầu thế không biết!
Làm con trai Thân vương thì có gì không tốt?
Cứ một hai phải đi làm một tên phu t.ử nghèo kiết xác sao?
Làm phu t.ử nghèo thì có thể cưới được đích tôn nữ của Tướng gia sao?
Phỏng chừng đợi tám trăm kiếp nữa cũng sẽ không xảy ra chuyện này, trừ phi Lâm tiểu thư không làm thiên kim tiểu thư của Tướng phủ nữa!!!
Vậy thì nàng ta sẽ biến thành Lâm Bảo Xuyến mất!
Ở một diễn biến khác, tại Thiên Hương Lâu, nhìn thấy sơn hào hải vị, hai mắt Điền Học Châu sáng rực lên.
Hắc hắc ~~~
Thơm quá!
"Qua Qua, ngươi xem thử, An Vương đang làm gì thế?"
"Ký chủ, An Vương đang nhận con trai? Hình như con trai không thèm để ý đến ông ấy, ông ấy vẫn đang khổ tâm khuyên bảo người ta nhận tổ quy tông kìa!"
"Sao thế Qua Qua? Con trai Thân vương mà cũng không thèm làm à? Vậy Mặc phu t.ử làm sao cưới được Lâm Vũ Hân Lâm tiểu thư? Bắt đích tôn nữ của Tướng gia Đại Yến đường đường chính chính đi theo hắn ăn cám nuốt rau sao?"
