Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Thái Tử Không Muốn Làm Hoàng Đế, Chỉ Muốn Cùng Ta Đi Hóng Biến. - Chương 112: Tán Gia Bại Sản Mua Sinh Tử Hoàn?

Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:36

"Ký chủ, cô cẩn thận một chút, lát nữa người ta bị tức đến ngất xỉu đó!"

Thẩm mẫu liếc Thẩm Minh Châu một cái, ý bảo nàng chú ý một chút.

Thẩm Minh Châu cười cười, tâm lý của bà nội kém, trách nàng sao!

Sinh thần của lão phu nhân Vương thị, tuy Trường Bình Hầu phủ không tổ chức lớn, nhưng các gia đình ở Thịnh Kinh vẫn gửi đến những món quà hậu hĩnh.

Nhìn danh sách quà, lão phu nhân Vương thị cuối cùng cũng nở nụ cười.

"Không tệ, các nhà đều có lòng!"

Bá quan văn võ: Chúng tôi không dám vô tâm!

Ngự Thư Phòng, Cảnh Nguyên Đế nghe chuyện hôm nay ở Hầu phủ, khóe môi nhếch lên.

Quả nhiên, nơi nào có Thái t.ử phi, nơi đó có niềm vui!

Lão nhị ở trong phủ cũng tốt.

"Đức Phúc, truyền khẩu dụ của trẫm, Nhị hoàng t.ử Yến Vân Huyền rơi xuống hồ, sức khỏe không tốt, cho phép hắn ở nhà nghỉ ngơi nửa tháng, đợi dưỡng tốt thân thể rồi hãy lên triều, vì Đại Yến mà cống hiến."

"Vâng, bệ hạ."

Đại tổng quản Vương Đức Phúc hành lễ rồi trực tiếp rời khỏi Ngự Thư Phòng.

Huyền Vương phủ, chính viện.

Nghe khẩu dụ từ trong cung đến, Yến Vân Huyền ngẩn người ba giây mới phản ứng lại.

"Vâng, nhi thần tuân chỉ."

Sau khi thái giám truyền chỉ rời đi, Nhị hoàng t.ử Yến Vân Huyền đã đập phá tất cả những thứ có thể đập trong phòng!

Thẩm Kiều Kiều nghe tiếng loảng xoảng bên trong, trong lòng cũng không dễ chịu.

"Thẩm tiểu thư."

Chu Hàn Xuyên nhìn Thẩm Kiều Kiều đang đau lòng, không nhịn được lên tiếng an ủi.

"Chu đại ca."

Chu Hàn Xuyên,"Không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ dần dần tốt lên."

Thẩm Kiều Kiều nghĩ đến giấc mơ trước đây của mình, trong lòng cũng không khỏi hoảng loạn.

Tại sao hai giấc mơ tiên tri trước và sau lại có sự khác biệt lớn như vậy?

Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?

"Thẩm cô nương, chuyện y quán chúng ta hợp tác mở?"

"Chuyện gì?"

Nói xong Thẩm Kiều Kiều đi theo Chu Hàn Xuyên về thư phòng trong viện của mình...

...

Sau những tiếng hí hí nha nha của gánh hát, sinh thần của lão phu nhân Vương thị cũng gần kết thúc, năm nay là một sinh thần uất ức nhất của lão phu nhân Vương thị.

Sau khi trở về Thọ Khang Viện, ngày hôm sau bà liền ngã bệnh!

Mà bà vừa bệnh, lá thư do con gái nhỏ ở Lễ Quốc Công phủ gửi đến đã không được nhận ngay lập tức, kết quả dẫn đến mối quan hệ vợ chồng của Thẩm Diệu Diệu có rạn nứt.

"Ngươi đừng có không biết điều, những năm nay ngươi đã hại c.h.ế.t bao nhiêu đứa con của ta!"

Tư Cảnh Thâm nhìn Thẩm Diệu Diệu, trong mắt toàn là sự chán ghét và lạnh lùng.

Đặc biệt là sau khi Tư Cảnh Thâm nói chuyện với cha, nhìn Thẩm Diệu Diệu càng thêm không vừa mắt!

"Ngươi tốt nhất nên biết điều một chút, nếu còn muốn yên ổn ở trong phủ, sau này hãy ngoan ngoãn nghe lời!"

Thẩm Diệu Diệu những năm nay ở hậu viện của mình muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, bây giờ đột nhiên bị chồng Tư Cảnh Thâm mắng mỏ, làm sao chịu nổi!

"Tư Cảnh Thâm, ngươi nói rõ cho ta!"

"Ta đường đường là thiên kim Hầu phủ, còn làm ủy khuất ngươi sao!"

Tư Cảnh Thâm khinh thường nhìn bà ta, khẽ mắng:

"Vậy sao? Tự cho là đúng!"

Nói xong liền phất tay áo,

"Phu nhân sức khỏe không tốt, mấy ngày nay cứ ở trong phủ ăn chay niệm Phật đi, khi nào nghĩ thông suốt rồi hãy ra ngoài."

Nói xong liền không do dự rời đi!

"Ngươi nói bậy bạ gì đó!"

"Này!"

"Đại ca ta là Hộ bộ Thượng thư, ngươi muốn nhốt ta, ngươi..."

Những lời phía sau Tư Cảnh Thâm không nghe thấy, ông đã đi xa rồi!

...

"Ký chủ, bà nội cô vẫn bị bệnh rồi."

"Qua Qua, người già tuổi tác đã cao, cơ thể lúc nào cũng không thoải mái, để phủ y Vương đại phu kê chút t.h.u.ố.c là được rồi!"

Thẩm Trường Viễn nghe tin mẹ bệnh, lén dặn dò Thẩm mẫu mấy ngày nay chú ý Thọ Khang Viện nhiều hơn, sau đó đi mời một thái y quen biết đến phủ xem bệnh, cuối cùng yên tâm xử lý công vụ.

Thời gian này, giao thương ở biên quan diễn ra thường xuyên, cả Đại Yến đều "chuyển động".

Hai bên đều có được những thứ mình muốn.

"Ký chủ, lần này bên Bắc Địa đã đổi được rất nhiều gia súc, da lông động vật, các loại thịt khô và váng sữa..."

"Qua Qua, đây là chuyện tốt! Chuyện này do ai chủ trì vậy?"

"Ký chủ, là Ngô thị thương hành dưới trướng bà ngoại cô đứng ra giao dịch, nhưng điều này cũng để lại một mối nguy tiềm ẩn, đợi đến khi mùa đông đến, nếu trâu bò ngựa của người Hồ đều c.h.ế.t hết, họ sẽ điên cuồng phản công lại Đại Yến."

Rõ ràng những chuyện này, Cảnh Nguyên Đế đều đã nghĩ qua.

Mấy ngày nay, ông và các đại thần đều đang nghĩ đối sách.

Điều Thẩm Minh Châu không biết là, Thái t.ử Yến Bắc Thần vốn đang đứng ở hàng trước, lại đi đến bên cạnh nàng.

"Thái t.ử, sao ngài lại đến đây?"

"Ta đến ở cạnh nàng một lát."

Thẩm Minh Châu:... Bây giờ là lúc ở cạnh ta sao?

"Ký chủ, chàng siêu yêu cô đó!"

Gò má Thẩm Minh Châu hơi ửng hồng.

"Ký chủ, cô đỏ mặt cái gì? Cô đang nghĩ gì vậy?"

"Qua Qua, ngươi câm miệng, líu ríu, bíp bíp bíp bíp..."

Yến Bắc Thần nghe tiếng lòng của Thẩm Minh Châu, không nhịn được cười.

Thẩm Minh Châu ngại ngùng nhìn khuôn mặt tuấn mỹ vô song của Yến Bắc Thần, đẹp trai như vậy, còn cố tình đứng bên cạnh nàng, thật là khiến người ta phạm tội.

"Qua Qua, ngươi nói xem Thái t.ử sao đột nhiên lại đứng cạnh ta? Chỗ của ta sắp ra đến cửa rồi! Bị gió lạnh thổi không dễ chịu chút nào."

"Ký chủ, một ngày không gặp như cách ba thu, hôm qua chàng không gặp cô, nhớ cô chứ sao!"

"Đêm nhớ người, mong sao người ở bên ta~"

"Qua Qua, bây giờ là giờ lên triều, không phải là lúc ngươi hát."

Bá quan văn võ nghe xong gật đầu, họ không muốn nghe Qua Qua hát, muốn nghe Qua Qua bóc phốt.

"Ký chủ, ta biết rồi."

"Được rồi, nói một cái phốt đi, để ngươi khỏi rảnh rỗi."

Bá quan văn võ vừa nghe, lập tức phấn chấn tinh thần.

Sáng sớm, chỉ chờ cái này thôi!

"Ký chủ, Vương Ngự sử của Ngự Sử Đài, cũng là bạn tốt của cha cô, ông ấy đã chuẩn bị bán gia sản để tìm cô mua Sinh T.ử Hoàn rồi! Ông ấy tuổi đã cao, muốn làm cha rồi!"

Vương Ngự sử: Ta vốn dĩ muốn con cháu đầy đàn, chỉ là trước đây sống khổ, lại không thể nói ra!

Thẩm Trường Viễn: Vương Ngự sử lại muốn bán gia sản?

Ông nhìn đứa con gái vô tâm vô phế phía sau, đến mức đó sao!

Ông liếc mắt ra hiệu cho Vương Ngự sử, ý bảo ông đừng làm vậy!

Lần trước ông thắng tiền ở Thiên Hương Lâu, sẽ giúp ông!

Anh em tốt, cả đời!

Vương Ngự sử cảm động đến rơi nước mắt.

"Qua Qua, Vương Ngự sử cũng coi như là tuổi già có con rồi!"

"Ký chủ, còn không phải sao! Có những đại thần cùng tuổi với Vương Ngự sử, cháu của người ta đã ra đời rồi!"

Trái tim của Vương Ngự sử nứt ra một kẽ hở lớn, phải dùng tiền mới có thể vá lại được!

Ông, còn chưa đến bốn mươi tuổi đâu!

Chính là độ tuổi tốt nhất để lập công danh sự nghiệp!!!

Cảnh Nguyên Đế liếc nhìn Vương Ngự sử và Thẩm Trường Viễn, nghĩ đến việc tài trợ cho ông một chút.

Ai...

Ai bảo ông lại là một vị hoàng đế tốt, cần cù yêu dân, vui vẻ giúp người như vậy chứ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.